Cuộc Kén Chọn Phu Quân Của Nữ Thừa Kế
9 phút đọc

Chương 9

Chương 9 — Cuộc Kén Chọn Phu Quân Của Nữ Thừa Kế

Cập nhật 06/09/2026 9 phút đọc

Cơ hội mà Anh Thư chờ đợi suốt nhiều tuần cuối cùng cũng đến vào một buổi chiều thứ Sáu, khi cả biệt phủ xôn xao chuẩn bị cho chuyến công tác dài ngày của Chu Bách Đình đến một thành phố khác để đàm phán hợp đồng với đối tác ngân hàng. Cô nghe chị Mai kể lại rằng ông Phó Chủ tịch sẽ vắng mặt suốt ba ngày, và người giúp việc riêng phụ trách dọn dẹp khu nhà của ông cũng được cho nghỉ phép cùng lúc vì phải về quê có việc gấp.

Đây là cơ hội hiếm có mà Anh Thư không thể bỏ lỡ. Cô chủ động xin bà Xuân cho mình đảm nhận việc lau dọn khu nhà riêng của Chu Bách Đình trong những ngày ông vắng mặt, viện cớ muốn chứng tỏ bản thân sau sự cố nghi ngờ vừa qua với Vĩnh Bách. Bà Xuân, vốn đang thiếu người, không mảy may nghi ngờ mà đồng ý ngay, còn khen ngợi cô chăm chỉ, biết chủ động trong công việc.

Chiều hôm đó, Anh Thư mang theo xô nước, chổi lau và giẻ lau, bước vào khu nhà riêng biệt lập của Chu Bách Đình nằm cách xa dinh thự chính, được bao quanh bởi hàng rào cây xanh rậm rạp như một lớp bảo vệ kín đáo. Căn nhà mang phong cách hiện đại, lạnh lẽo, khác hẳn vẻ ấm cúng của dinh thự chính, với những bức tường trắng trơn không treo tranh ảnh gia đình, chỉ có vài món đồ trang trí đắt tiền vô hồn.

Phòng làm việc riêng của ông nằm ở tầng hai, cửa khóa bằng ổ khóa số hiện đại. Nhưng Anh Thư đã âm thầm quan sát nhiều ngày trước đó và phát hiện ra rằng người giúp việc riêng của Bách Đình thường giữ một chiếc chìa khóa dự phòng trong ngăn kéo tủ ở phòng khách, dùng để vào dọn dẹp khi cần thiết. Cô lục tìm và nhanh chóng tìm thấy chiếc chìa khóa ấy, tay run run vì hồi hộp nhưng vẫn kiên định thực hiện kế hoạch.

Bên trong phòng làm việc, không gian gọn gàng đến mức lạnh lùng, một bàn làm việc bằng kính đen, giá sách chứa toàn tài liệu tài chính đóng bìa cứng, và một chiếc tủ hồ sơ bằng thép nằm khuất trong góc phòng. Anh Thư khóa cửa lại từ bên trong để đề phòng bất trắc, rồi bắt đầu tìm kiếm với tốc độ nhanh nhất có thể, ý thức rõ ràng về khoảng thời gian ít ỏi mình có được.

Chiếc tủ hồ sơ thép không khóa, có lẽ vì Bách Đình tin tưởng vào sự an toàn của căn nhà riêng biệt lập này. Cô lần lượt kéo từng ngăn kéo, lướt qua các tập hồ sơ được sắp xếp theo năm tháng, cho đến khi tìm thấy một tập hồ sơ cũ kỹ hơn hẳn những tập khác, bìa đã ố vàng, được cất ở ngăn dưới cùng, khuất sau những tập tài liệu gần đây.

Tập hồ sơ ghi rõ niên đại hai mươi lăm năm về trước, đúng khoảng thời gian cha cô bị vu oan. Anh Thư mở ra, tay run rẩy lật từng trang giấy đã ngả màu. Bên trong là những bản sao chứng từ tài chính, những bảng kê chuyển khoản, và đặc biệt là vài trang có chữ ký được cho là của Tôn Đắc Nghĩa, xác nhận việc chuyển một khoản tiền lớn ra khỏi tài khoản công ty vào một tài khoản cá nhân không rõ danh tính.

Nhưng khi so sánh kỹ với nét chữ ký thật của cha mình mà cô đã thuộc lòng qua cuốn sổ tay ông để lại, Anh Thư nhận ra ngay sự khác biệt tinh vi. Chữ ký trong hồ sơ tuy giống đến chín mươi phần trăm về hình dáng tổng thể, nhưng nét bút lại cứng và chậm hơn, thiếu đi sự liền mạch tự nhiên trong cách cha cô thường ký, đặc biệt ở nét móc cuối cùng của chữ Nghĩa, vốn luôn được cha cô kéo dài thành một đường lượn sóng đặc trưng mà bất kỳ ai giả mạo cũng khó lòng bắt chước một cách hoàn hảo.

Cô lật thêm vài trang, tìm thấy một mẩu giấy nháp bị kẹp lẫn trong tập hồ sơ, có lẽ do sơ suất mà chưa bị tiêu hủy suốt bao năm qua. Trên mẩu giấy là những nét chữ luyện tập lặp đi lặp lại chữ ký của cha cô, từ nét vụng về ban đầu đến khi gần như hoàn thiện, và ở góc dưới mẩu giấy, một chữ viết tắt quen thuộc: "B.Đ".

Tim Anh Thư đập dồn dập, cảm giác như cả thế giới xung quanh cô đột nhiên chậm lại. Đây chính là bằng chứng cô đã tìm kiếm suốt bao ngày qua, bằng chứng xác nhận rằng chính Chu Bách Đình, chú ruột của ba anh em nhà họ Chu, là kẻ đã ngụy tạo chữ ký, làm giả hồ sơ để vu oan cho cha cô tội biển thủ công quỹ, đẩy gia đình cô vào cảnh tan nát suốt hơn hai mươi năm trời.

Anh Thư ngồi thụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, tay vẫn còn giữ chặt mẩu giấy nháp định mệnh ấy, lòng ngổn ngang trăm mối. Suốt bao năm qua, cô vẫn ôm một tia hy vọng mong manh rằng có lẽ mọi chuyện chỉ là hiểu lầm, rằng biết đâu người mà cha cô nghi ngờ chỉ là một cái tên trùng hợp, một sự trùng khớp đáng buồn giữa muôn vàn khả năng khác. Nhưng giờ đây, khi bằng chứng đã nằm gọn trong tay, mọi ảo tưởng cuối cùng cũng tan biến, nhường chỗ cho một nỗi đau nhói buốt xen lẫn cơn giận dữ đang sục sôi trong lồng ngực cô.

Cô cẩn thận đặt mẩu giấy nháp trở lại đúng vị trí ban đầu trong tập hồ sơ, không dám mang theo bản gốc vì sợ Bách Đình sẽ ngay lập tức phát hiện có kẻ đột nhập nếu tài liệu quan trọng bậc nhất của ông ta biến mất. Thay vào đó, cô cẩn thận chụp lại từng góc độ của mẩu giấy, đảm bảo mọi chi tiết dù nhỏ nhất cũng được lưu giữ rõ ràng trong điện thoại, trước khi tiếp tục lục tìm sâu hơn trong ngăn tủ.

Cô lục tìm sâu hơn trong ngăn tủ, phát hiện thêm một cuốn sổ nhỏ ghi chép riêng tư, có vẻ như nhật ký công việc của Bách Đình từ thời trẻ. Cô lật nhanh đến những trang cùng niên đại, đọc được vài dòng chữ khiến cô lạnh toát người: "Anh trai luôn tin tưởng Đắc Nghĩa hơn ta, giao cho hắn quản lý dòng vốn cốt lõi trong khi ta chỉ được đứng sau hỗ trợ. Nếu không có cách nào loại bỏ hắn, vị trí của ta trong tập đoàn này sẽ mãi chỉ là cái bóng của một kẻ ngoại tộc được trọng dụng hơn máu mủ ruột thịt."

Những dòng chữ đầy hằn học và tham vọng ấy là lời thú nhận rõ ràng nhất mà Anh Thư có thể tìm thấy, phơi bày động cơ ghen tị và khát khao quyền lực đã thúc đẩy Bách Đình hãm hại người bạn thân thiết nhất của chính anh trai mình. Cô chụp lại vội vàng những trang giấy quan trọng bằng chiếc điện thoại cũ kỹ cô mua được ở chợ đồ cũ, tay run đến mức phải chụp lại nhiều lần mới có được những bức ảnh rõ nét.

Đúng lúc cô định cất tập hồ sơ trở lại vị trí cũ, tiếng động cơ xe hơi vang lên ngoài sân, kèm theo tiếng bước chân vội vã. Anh Thư giật mình nhìn đồng hồ, nhận ra mình đã mải mê đến mức quên hẳn thời gian. Cô vội vàng xếp lại tập hồ sơ đúng như ban đầu, đóng ngăn tủ, tắt đèn, rồi lao ra khỏi phòng làm việc, khóa cửa lại và cất chiếc chìa khóa dự phòng về đúng vị trí trong ngăn kéo phòng khách.

Cô vừa kịp ôm xô nước bước ra khỏi cửa chính thì thấy một chiếc xe hơi lạ đỗ trước sân, không phải xe của Bách Đình mà là xe của một người quản lý cấp cao khác đến tìm tài liệu ông để quên. Anh Thư thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu chào lễ phép rồi nhanh chóng rời khỏi khu nhà riêng biệt lập ấy, tim vẫn còn đập loạn nhịp vì vừa trải qua khoảnh khắc nguy hiểm nhất kể từ khi cô đặt chân vào biệt phủ họ Chu.

Trở về phòng nhỏ của mình, Anh Thư khóa cửa cẩn thận, ngồi bệt xuống sàn, cả người run lên vì vừa sợ hãi vừa phẫn nộ. Cô lấy điện thoại ra, xem lại những bức ảnh vừa chụp được, từng chữ từng dòng như những nhát dao cứa vào tim cô. Kẻ đã cướp đi tuổi thanh xuân, danh dự và cả mạng sống của cha cô, hóa ra vẫn đang sống nhởn nhơ trong chính căn biệt phủ nguy nga này, mang danh phận chú ruột đáng kính của người đàn ông mà cô đang dần đem lòng yêu thương.

Đêm đó, Anh Thư không tài nào chợp mắt được. Cô ngồi bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm đầy sao, tự hỏi liệu mình có nên hành động ngay lập tức, mang bằng chứng này đối chất trực diện với Chu Bách Đình, hay cần phải kiên nhẫn thu thập thêm để có một bức tranh hoàn chỉnh, đủ sức thuyết phục cả gia tộc họ Chu tin vào sự thật. Cô hiểu rằng nếu hành động vội vàng, không chỉ kế hoạch của cô sẽ thất bại, mà tính mạng của chính cô cũng có thể gặp nguy hiểm trước một kẻ đã từng không ngần ngại hủy hoại cả một gia đình chỉ vì lòng tham và sự ghen tị.

Cô nghĩ đến gương mặt điềm đạm giả tạo mà Bách Đình vẫn thường phô ra trước mặt người anh trai và các cháu, nghĩ đến sự kính trọng mà cả gia tộc dành cho ông ta suốt bao năm qua trong khi sự thật đen tối lại bị chôn giấu kỹ càng đến vậy. Càng nghĩ, Anh Thư càng thấy rùng mình trước khả năng che đậy tinh vi của con người này, và cô hiểu rằng nếu không có sự chuẩn bị thật kỹ lưỡng, thật vững chắc về mặt chứng cứ lẫn nhân chứng, một khi cô ra mặt tố cáo, Bách Đình hoàn toàn có thể lật ngược tình thế, biến cô từ người tố cáo thành kẻ vu khống, hoặc tệ hơn, tìm cách khiến cô biến mất trước khi sự thật kịp đến tai bất kỳ ai khác trong gia tộc.

Cô mở cuốn sổ tay của cha, viết thêm một dòng mới bên dưới những ghi chú cũ: "Đã có bằng chứng đầu tiên: mẩu giấy luyện chữ ký, nhật ký ghi động cơ. Cần tìm thêm nhân chứng sống, người từng làm việc trong phòng kế toán thời cha còn tại vị. Phải thận trọng gấp bội từ nay." Viết xong, cô gấp cuốn sổ lại, ôm chặt vào lòng như ôm lấy chút hơi ấm cuối cùng còn sót lại từ người cha chưa từng có cơ hội gặp mặt, rồi thiếp đi trong giấc ngủ chập chờn đầy những giấc mơ đứt đoạn về quá khứ chưa từng được kể trọn vẹn.

Đã sao chép liên kết chương