Cuộc Kén Chọn Phu Quân Của Nữ Thừa Kế
8 phút đọc

Chương 20

Chương 20 — Cuộc Kén Chọn Phu Quân Của Nữ Thừa Kế

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

"Con có bằng chứng." Anh Thư nói, giọng cô dứt khoát. Cô mở túi vải, lấy ra tấm ảnh cũ, giơ cao trước mặt mọi người. "Đây là cha con và bác Vĩnh Toàn thời trẻ, cùng đeo một đôi ngọc bội tín nghĩa. Nửa còn lại, con vẫn giữ bên mình suốt hành trình này."

Cô đặt nửa mặt ngọc bội cạnh tấm ảnh. Ánh sáng buổi sáng chiếu vào viên đá xanh biếc, làm nổi bật từng đường vân trùng khớp với hình ảnh trong ảnh. Chu Vĩnh Toàn run rẩy bước đến, cầm lấy cả hai vật chứng, nước mắt ông bắt đầu rơi. "Đúng là nó. Đúng là chiếc ta đã tặng cho Đắc Nghĩa năm ấy."

"Đây chỉ là một món đồ trang sức, không chứng minh được gì cả." Bách Đình lên tiếng, cố giữ giọng bình thản, nhưng âm điệu đã run rẩy hơn hẳn mọi khi.

"Vậy còn thứ này thì sao?" Vĩnh Khang bước lên, mở laptop, chiếu hình ảnh mẩu giấy nháp luyện chữ ký lên màn hình lớn được dựng sẵn cho buổi lễ chiếu tư liệu gia tộc. "Đây là hình ảnh chụp lại mẩu giấy được tìm thấy trong hồ sơ cũ, ghi lại quá trình luyện tập giả mạo chữ ký của ông Tôn Đắc Nghĩa. Góc dưới mẩu giấy có ký hiệu viết tắt B.Đ."

Đám đông đồng loạt quay nhìn về phía Bách Đình. Ông đứng chết lặng, hai bàn tay siết chặt đến trắng bệch. Vài vị khách mời lâu năm của gia tộc bắt đầu thì thầm bàn tán, nhắc lại những nghi vấn nhỏ nhặt mà họ từng bỏ qua suốt nhiều năm: việc ông luôn né tránh nhắc đến giai đoạn Tôn Đắc Nghĩa còn tại vị, việc ông kiên quyết phản đối mọi đề xuất rà soát lại hồ sơ tài chính cũ với lý do "tôn trọng quá khứ đã khép lại". Giờ đây, từng chi tiết nhỏ nhặt ấy bỗng chốc trở thành những mảnh ghép tố cáo rõ ràng.

"Chữ viết tắt B.Đ có thể là bất cứ ai, sao lại quy chụp cho tôi?" Bách Đình cố vớt vát, giọng ông đã bắt đầu lạc đi vì hoảng loạn.

"Trong toàn bộ ban lãnh đạo tập đoàn Chu Nguyên thời điểm đó, chỉ có duy nhất một người mang tên viết tắt này lại có động cơ và cơ hội tiếp cận hồ sơ tài chính cốt lõi." Vĩnh Khang đáp, giọng anh không hề nao núng. "Và giờ đây, chúng ta đã có thêm nhân chứng sống xác nhận trực tiếp."

"Vô lý! Đây là bằng chứng giả, ai đó đã dàn dựng để hãm hại tôi!" Bách Đình gào lên, giọng ông đã mất hẳn vẻ điềm tĩnh thường ngày.

"Nếu là giả, chú nghĩ sao khi cháu có thêm một nhân chứng sống?" Vĩnh Khang nói, quay sang phía ông Đinh Văn Thọ đang đứng lặng lẽ trong đám đông.

Ông Thọ bước lên, giọng ông run nhưng rành mạch. "Tôi là Đinh Văn Thọ, từng làm kế toán viên dưới quyền anh Đắc Nghĩa hai mươi lăm năm trước. Chính tôi đã tận mắt nhìn thấy Chu Bách Đình lén vào phòng hồ sơ giữa đêm khuya, ngay trước ngày anh Đắc Nghĩa bị buộc tội. Tôi không dám nói ra vì sợ hãi, và tôi đã ân hận suốt hai mươi lăm năm vì sự im lặng của mình. Đây là bản sao chứng từ gốc tôi giữ lại được, chứng minh chữ ký thật của anh Đắc Nghĩa hoàn toàn khác với chữ ký trong hồ sơ buộc tội."

Ông đưa ra tập giấy tờ đã ố vàng. Vĩnh Bách cầm lấy, đối chiếu ngay trước mặt mọi người với sự hỗ trợ của một chuyên gia giám định chữ ký được mời đến dự tiệc, người này xác nhận ngay tại chỗ sự khác biệt rõ ràng giữa hai chữ ký.

"Không... không thể nào..." Chu Vĩnh Toàn lảo đảo, giọng ông vỡ ra trong đau đớn. "Đình, là em thật sao? Là em đã hãm hại Đắc Nghĩa, người anh em thân thiết nhất của anh sao?"

Bách Đình đứng lặng, gương mặt ông trắng bệch, tất cả lớp vỏ bọc điềm đạm suốt hai mươi lăm năm qua sụp đổ trong tích tắc. Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt không còn giả tạo nữa mà đầy sự cay đắng dồn nén bấy lâu. "Anh giao cho hắn mọi thứ! Dòng vốn cốt lõi, sự tin tưởng tuyệt đối, trong khi em, em trai ruột của anh, chỉ được đứng phía sau nhìn hắn tỏa sáng! Em đã cống hiến không kém gì hắn, vậy tại sao anh lại chọn tin tưởng một kẻ ngoại tộc hơn cả máu mủ ruột thịt của mình?"

Lời thú nhận bật ra như một con đê vỡ, không thể ngăn lại được nữa. "Em chỉ muốn giành lại vị trí xứng đáng thuộc về mình! Em không nghĩ mọi chuyện lại đi xa đến mức đẩy Đắc Nghĩa vào chỗ chết. Nhưng đã trót rồi thì phải giữ đến cùng, không thể quay đầu lại được nữa!"

Cả sân lễ chìm trong im lặng nặng nề. Lâm Ngọc Dung ôm mặt khóc, các vị khách mời đứng chết lặng trước sự thật kinh hoàng vừa được phơi bày. Một vài cổ đông lớn tuổi lắc đầu ngao ngán, thì thầm với nhau về việc phải xem xét lại toàn bộ cơ cấu quản lý tài chính suốt hai mươi lăm năm qua, bởi nếu Bách Đình đã có thể ngụy tạo bằng chứng một lần, không ai dám chắc đây là lần duy nhất.

Ông Thọ đứng lặng, đôi mắt già nua ầng ậng nước, cuối cùng cũng trút bỏ được gánh nặng lương tâm đè nặng suốt một phần tư thế kỷ. "Tôi xin lỗi vì đã im lặng quá lâu. Nếu ngày đó tôi đủ can đảm lên tiếng, có lẽ anh Đắc Nghĩa đã không phải chịu oan ức đến mức phải rời bỏ cõi đời trong tủi nhục như vậy."

"Ông không có lỗi." Anh Thư nói, bước đến nắm lấy tay người kế toán viên già, giọng cô nghẹn ngào nhưng ấm áp. "Ông đã giữ lại bằng chứng suốt bao năm, và hôm nay ông đã đủ can đảm để nói ra sự thật. Vậy là đủ rồi, thưa bác."

"Còn cậu, Lâm Vĩnh Phát." Vĩnh Khang quay sang, giọng anh lạnh lùng. "Cậu đến đây hôm nay không phải vì công lý, mà vì cấu kết với Chu Bách Đình để diệt trừ Anh Thư trước khi sự thật bị phanh phui. Tôi có bằng chứng ghi âm cuộc gọi giữa hai người, do người bạn phụ trách an ninh mạng của tôi thu thập được khi phát hiện có sự bất thường trong hệ thống liên lạc nội bộ."

Lâm Vĩnh Phát tái mặt, lùi lại một bước. "Tôi... tôi không biết gì về chuyện hãm hại người khác cả, tôi chỉ muốn đòi lại công bằng cho bản thân mình thôi!"

"Công bằng gì khi cậu định dùng tiền bạc và quyền lực để bắt một cô gái vô tội phải im lặng mãi mãi?" Vĩnh Phong xen vào, giọng anh đầy phẫn nộ. "Cút khỏi biệt phủ nhà tôi ngay lập tức, trước khi tôi cho người mời cảnh sát đến."

Hai luật sư đi cùng Lâm Vĩnh Phát vội vàng thu dọn giấy tờ, kéo anh ta rời khỏi sân lễ trong ánh mắt khinh miệt của toàn thể khách mời. Chu Vĩnh Toàn đứng run rẩy, quay sang nhìn em trai mình lần cuối, giọng ông đau đớn đến tận cùng. "Đình, hai mươi lăm năm qua anh sống trong day dứt vì tưởng rằng chính mình đã sai lầm khi tin tưởng Đắc Nghĩa. Em đã cướp đi không chỉ danh dự của một người bạn, mà còn cả sự thanh thản trong tâm hồn anh suốt cả một đời người."

"Con xin lỗi bác." Anh Thư nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên định. "Con không đến đây để phá hoại gia tộc mình, mà chỉ để đòi lại công bằng cho cha con. Con tin rằng bác cũng đau khổ không kém gì con suốt những năm qua."

Chu Vĩnh Toàn gật đầu, nước mắt lăn dài trên gương mặt già nua. "Ta sẽ giao Bách Đình cho pháp luật xử lý theo đúng tội trạng. Đắc Nghĩa, người anh em tốt nhất mà ta từng có, sẽ được minh oan trước toàn thể gia tộc và giới kinh doanh Xuyên Giang ngay hôm nay."

Đội bảo vệ biệt phủ, theo lệnh của Vĩnh Bách, tiến đến áp giải Chu Bách Đình rời khỏi sân lễ để chờ cơ quan chức năng đến làm việc. Ông không còn chống cự, chỉ lặng lẽ cúi đầu bước đi, mọi kiêu hãnh và toan tính suốt một phần tư thế kỷ giờ đây sụp đổ hoàn toàn trước mặt cả gia tộc và những vị khách chứng kiến.

Trước khi bị áp giải rời khỏi sân lễ, Bách Đình ngoái đầu nhìn lại Anh Thư lần cuối, ánh mắt ông không còn vẻ đe dọa lạnh lùng như trước mà chỉ còn sự trống rỗng của một kẻ vừa đánh mất tất cả. "Cô thắng rồi đấy. Nhưng cô có biết, cha cô cũng từng đứng ở vị trí của tôi hôm nay không, bị cả thế giới quay lưng chỉ trong một khoảnh khắc?"

"Khác biệt là cha con vô tội, còn ông thì không." Anh Thư đáp, giọng cô bình thản nhưng kiên quyết. "Và con sẽ không để nỗi oan của cha con lặp lại với bất kỳ ai khác nữa."

Bách Đình không nói thêm gì, chỉ cúi đầu bước đi giữa hai nhân viên bảo vệ, dáng vẻ một thời uy quyền giờ đây tiêu tan hoàn toàn. Chu Vĩnh Toàn nhìn theo bóng lưng em trai mình khuất dần, đôi vai ông run lên vì đau đớn, nhưng ông vẫn đứng vững, bởi ông biết mình cần phải mạnh mẽ để bù đắp phần nào những gì gia đình Tôn Đắc Nghĩa đã phải chịu đựng suốt bao năm qua.

Anh Thư đứng giữa sân lễ, nước mắt lăn dài nhưng lòng cô nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Cuối cùng, sau bao tháng ngày gian nan, sự thật về cha mẹ cô cũng đã được phơi bày trước ánh sáng, ngay tại chính nơi bi kịch của gia đình cô từng bắt đầu hai mươi lăm năm trước. Vĩnh Khang bước đến, nắm lấy tay cô trước mặt tất cả mọi người, không còn chút e dè nào, như một lời khẳng định rằng từ nay, cô sẽ không bao giờ phải một mình đối mặt với bất cứ điều gì nữa.

Đã sao chép liên kết chương