Cuộc Kén Chọn Phu Quân Của Nữ Thừa Kế
8 phút đọc

Chương 18

Chương 18 — Cuộc Kén Chọn Phu Quân Của Nữ Thừa Kế

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Kế hoạch cô lập Vĩnh Khang của Chu Bách Đình đã thất bại nhanh hơn ông dự tính, khi cuộc khủng hoảng truyền thông được hóa giải chỉ trong một đêm nhờ sự can thiệp bất ngờ của Anh Thư. Tệ hơn nữa đối với ông, thay vì khiến gia tộc thêm nghi ngờ cô gái giúp việc bí ẩn, sự kiện ấy lại vô tình củng cố thêm niềm tin của cả Vĩnh Bách lẫn Vĩnh Khang dành cho cô, biến cô từ một kẻ bị tình nghi thành một thành viên được tin tưởng trong chính ngôi nhà mà ông đang cố gắng bảo vệ bí mật đen tối của mình.

Bách Đình hiểu rằng thời gian không còn đứng về phía ông nữa. Chỉ còn chưa đầy hai tuần nữa là đến lễ giỗ tổ thường niên của gia tộc họ Chu, một sự kiện trọng đại quy tụ đông đủ các thành viên gia tộc, đối tác kinh doanh quan trọng, thậm chí cả một số quan chức địa phương đến tham dự. Nếu Anh Thư có ý định công khai sự thật, đây chính là thời điểm lý tưởng nhất để cô thực hiện điều đó trước sự chứng kiến của tất cả mọi người.

Ông gọi điện cho Lâm Vĩnh Phát, giọng đầy vẻ sốt ruột hiếm thấy. "Kế hoạch tung tin đồn của cậu đã không đạt được hiệu quả như mong đợi, ngược lại còn khiến người trong nhà tôi thêm tin tưởng con bé đó. Chúng ta cần đẩy nhanh tiến độ, không thể chờ đến khi cô ta thu thập đủ bằng chứng để lật ngược tình thế."

"Ông muốn tôi làm gì tiếp theo?" Lâm Vĩnh Phát hỏi, giọng anh cũng không giấu được sự sốt ruột sau thất bại vừa qua.

"Cậu chuẩn bị sẵn người và giấy tờ pháp lý, sẵn sàng xuất hiện tại lễ giỗ tổ của gia tộc tôi trong hai tuần tới. Đó sẽ là cơ hội cuối cùng để chúng ta ra tay dứt điểm, giữa đông đảo người chứng kiến, khiến cô ta không còn đường lui." Bách Đình đáp, giọng ông đầy toan tính. "Nhưng trước đó, tôi cần tự mình cảnh cáo con bé một lần, xem thử phản ứng của nó thế nào, có chịu tự động rút lui hay không trước khi chúng ta phải dùng đến biện pháp mạnh."

Ông quyết định không thể chờ đợi thêm nữa, phải trực tiếp ra tay cảnh cáo trước khi mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát. Một buổi tối, khi biết Anh Thư đang một mình tưới cây trong khu vườn sau của biệt phủ, nơi vắng vẻ và khuất tầm nhìn từ dinh thự chính, Bách Đình lặng lẽ tiến đến, đứng chắn ngang lối đi khiến cô giật mình.

"Cô Thư, hay nên gọi cô là Tôn Anh Thư mới đúng?" Ông cất giọng, không còn chút vẻ ôn hòa giả tạo nào như mọi khi, ánh mắt lạnh lùng như dao cứa nhìn thẳng vào cô.

Anh Thư đứng sững lại, cảm giác như máu trong người đông cứng lại trong tích tắc. Cô đã lường trước ngày này sẽ đến, nhưng không ngờ nó lại đến sớm và đột ngột đến vậy. Cô cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể, dù trái tim đang đập loạn nhịp trong lồng ngực. "Ông đang nói gì vậy ạ, con không hiểu."

"Đừng giả vờ ngây thơ trước mặt ta nữa." Bách Đình bước lại gần hơn, giọng ông hạ thấp nhưng đầy uy hiếp. "Ta đã biết rõ cô là con gái của Tôn Đắc Nghĩa, kẻ từng bị buộc tội biển thủ công quỹ hai mươi lăm năm trước. Ta cũng biết cô chính là nữ thừa kế mất tích của Công ty Tân Phúc, kẻ đã bỏ trốn khỏi hôn lễ với Lâm Vĩnh Phát. Cô nghĩ mình có thể che giấu mãi những bí mật ấy trước mắt ta sao?"

Anh Thư không còn cách nào chối cãi trước sự thật đã bị phơi bày hoàn toàn. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt cô giờ đây không còn sợ hãi mà thay vào đó là sự căm phẫn bị dồn nén suốt bao tháng ngày qua. "Vậy ông cũng chính là kẻ đã hãm hại cha con, phải không? Chính ông đã làm giả chữ ký, ngụy tạo hồ sơ để vu oan cho một người vô tội, đẩy cả gia đình con vào cảnh tan nát."

Bách Đình khẽ nhếch môi cười lạnh lùng, không phủ nhận cũng không thừa nhận trực tiếp. "Cô có bằng chứng gì để chứng minh điều đó không? Hay chỉ là những suy đoán vô căn cứ của một đứa trẻ mồ côi cố tình bôi nhọ danh dự một gia tộc đáng kính?"

"Con có đủ bằng chứng để phơi bày tội ác của ông trước cả gia tộc này." Anh Thư đáp, giọng cô run nhưng không hề nao núng, dù trong lòng cô cũng không chắc chắn liệu những gì mình có đã đủ thuyết phục hay chưa.

"Vậy thì ta khuyên cô nên suy nghĩ thật kỹ trước khi hành động." Bách Đình nói, giọng ông chợt trở nên rợn người đầy đe dọa. "Ta đã sống qua nhiều sóng gió hơn cô tưởng tượng, và ta sẽ không để một con nhóc như cô phá hỏng mọi thứ ta đã dày công xây dựng suốt hai mươi lăm năm qua. Nếu cô còn quan tâm đến sự an toàn của bản thân, và của cả những người cô yêu thương trong gia tộc này, tốt nhất cô nên âm thầm rời khỏi thành phố Xuyên Giang trong đêm nay, đừng bao giờ quay trở lại nữa."

"Ông đang đe dọa con sao?" Anh Thư hỏi, giọng cô run lên vì phẫn nộ.

"Ta chỉ đang cho cô một cơ hội cuối cùng để giữ mạng sống, cho cả cô lẫn người mà cô đang có tình cảm sâu đậm." Bách Đình đáp, ánh mắt ông liếc nhìn về phía dinh thự chính, nơi Vĩnh Khang đang làm việc, một ngụ ý rõ ràng không thể nhầm lẫn. "Ta có đủ khả năng khiến bất cứ ai cản đường ta biến mất một cách hợp lý, không để lại dấu vết nào có thể lần ngược về ta. Cô nên hiểu rằng ta đã làm được điều đó một lần trước đây, và ta hoàn toàn có thể làm lại lần nữa nếu cần thiết."

Cô nhớ lại câu chuyện bà Liên từng kể, về cách cha cô đã tuyệt vọng thế nào khi bị cả thế giới quay lưng, về những năm tháng cuối đời ông sống trong uất ức mà không ai chịu lắng nghe lời biện minh. Cô hiểu rằng người đàn ông đứng trước mặt mình, với vẻ ngoài điềm đạm giả tạo bao năm qua, hoàn toàn có khả năng lặp lại tội ác một lần nữa nếu cô không đủ khôn ngoan và thận trọng trong từng bước đi tiếp theo.

Lời đe dọa trần trụi ấy khiến Anh Thư lạnh toát người, không phải vì sợ hãi cho bản thân mình, mà vì nỗi lo sợ cho sự an toàn của Vĩnh Khang, người cô yêu thương sâu đậm. Cô siết chặt hai tay thành nắm đấm, cố gắng không để nỗi sợ hãi lấn át lý trí. "Ông sẽ phải trả giá cho mọi tội ác mình đã gây ra, dù có phải chờ đợi thêm bao lâu đi chăng nữa."

"Vậy thì để xem ai sẽ là người phải trả giá trước." Bách Đình nói, giọng ông lạnh lùng đến rợn người, rồi quay lưng bước đi, để lại Anh Thư đứng chôn chân giữa khu vườn tối om, toàn thân run rẩy vì vừa trải qua khoảnh khắc đối mặt trực tiếp đáng sợ nhất kể từ khi cô đặt chân vào biệt phủ này.

Đêm đó, Anh Thư không dám chần chừ thêm nữa. Cô tìm đến phòng làm việc của Vĩnh Khang, kể lại toàn bộ cuộc đối mặt vừa xảy ra, giọng cô vẫn còn run rẩy vì sợ hãi. Vĩnh Khang nghe xong, gương mặt anh tối sầm lại vì tức giận, nhưng anh vẫn cố giữ bình tĩnh để suy nghĩ thấu đáo.

"Ông ấy đã lộ mặt, nghĩa là ông ấy đang thực sự hoảng loạn và có thể hành động liều lĩnh bất cứ lúc nào." Vĩnh Khang nói, giọng anh nghiêm trọng. "Chúng ta không thể chờ đợi thêm nữa. Lễ giỗ tổ sắp tới sẽ là cơ hội duy nhất để đối chất trước toàn thể gia tộc, khi có đông đủ người chứng kiến, ông ấy sẽ khó lòng chối cãi hay ra tay tàn nhẫn như những gì đã đe dọa."

Anh Thư gật đầu, dù trong lòng vẫn còn đầy lo lắng. "Nhưng chúng ta cần thêm bằng chứng vững chắc, và cần tìm được ông Đinh Văn Thọ làm nhân chứng trước khi buổi lễ diễn ra. Nếu không, lời buộc tội của con sẽ chỉ là lời nói suông trước một người có địa vị và uy tín như ông Bách Đình."

"Tôi đã tìm được manh mối về nơi ở hiện tại của ông Thọ." Vĩnh Khang nói, mở một tập tài liệu trên bàn làm việc. "Ông ấy hiện đang sống ở một thị trấn nhỏ cách đây khoảng hai giờ lái xe. Ngày mai, chúng ta sẽ đến gặp ông ấy, thuyết phục ông làm chứng cho sự thật. Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa, phải hành động ngay trước khi Bách Đình kịp ra tay trước."

"Con cũng nghĩ nên báo cho cậu Út biết một phần sự thật." Anh Thư nói thêm, giọng cô đã bình tĩnh hơn sau khi trút bỏ được nỗi lo lắng với người cô tin tưởng nhất. "Cậu ấy đã giúp con rất nhiều mà không hề hay biết, con không muốn cậu ấy bị bất ngờ hay gặp nguy hiểm vì vô tình dính líu vào chuyện này."

Vĩnh Khang gật đầu đồng ý. "Đúng vậy, chúng ta sẽ cần đến sự giúp đỡ của em ấy trong buổi lễ giỗ tổ sắp tới. Ba người chúng ta phối hợp cùng nhau, cộng thêm lời chứng của ông Thọ nếu ông ấy đồng ý, sẽ đủ sức tạo nên một mặt trận vững chắc trước mặt cả gia tộc. Tôi sẽ sắp xếp để chúng ta gặp riêng em Phong ngay tối mai, bàn bạc kỹ lưỡng từng chi tiết trước khi hành động."

Anh Thư nhìn Vĩnh Khang, lòng tràn đầy cảm kích trước sự quyết đoán và chu đáo của anh trong từng bước chuẩn bị. Dù phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy và bất trắc, cô cảm thấy an tâm hơn rất nhiều khi biết mình không còn phải đơn độc đối mặt với kẻ thù nguy hiểm đã từng hủy hoại cả gia đình mình.

Đã sao chép liên kết chương