Cuộc Kén Chọn Phu Quân Của Nữ Thừa Kế
8 phút đọc

Chương 19

Chương 19 — Cuộc Kén Chọn Phu Quân Của Nữ Thừa Kế

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Chuyến đi gặp ông Đinh Văn Thọ diễn ra suôn sẻ hơn Anh Thư dự tính. Người kế toán viên già, sống ẩn dật trong một căn nhà nhỏ ở thị trấn xa xôi, ban đầu tỏ ra dè dặt, nhưng khi nhìn thấy nửa mặt ngọc bội và nghe kể lại toàn bộ câu chuyện, ông đã bật khóc, thừa nhận rằng suốt hai mươi lăm năm qua, ông vẫn day dứt vì đã không đủ can đảm lên tiếng bảo vệ người đồng nghiệp vô tội ngày ấy.

"Ta còn giữ được một bản sao chứng từ gốc, thứ ta lén sao chép trước khi hồ sơ chính thức bị tiêu hủy." Ông Thọ nói, tay run run lấy ra một phong bì cũ kỹ cất giấu kỹ trong đáy tủ suốt bao năm. "Ta luôn hy vọng một ngày nào đó sẽ có người cần đến nó để minh oan cho Đắc Nghĩa. Ta sẽ đến buổi lễ, nói ra sự thật, dù có phải trả giá thế nào đi nữa."

Với lời hứa của ông Thọ, cùng bằng chứng đã thu thập được, Anh Thư, Vĩnh Khang và Vĩnh Phong dành trọn đêm trước lễ giỗ tổ để sắp xếp lại toàn bộ tài liệu, tập dượt kỹ lưỡng từng bước sẽ trình bày trước gia tộc. Vĩnh Phong, sau khi nghe toàn bộ sự thật, đã sững sờ mất một lúc lâu trước khi siết chặt tay Anh Thư, giọng đầy quyết tâm. "Chị đã một mình gánh chịu quá nhiều rồi. Từ giờ, anh sẽ đứng cùng chị đến cùng."

Sáng hôm lễ giỗ tổ, biệt phủ họ Chu rực rỡ cờ hoa, sân vườn được trang hoàng lộng lẫy để đón tiếp hàng trăm khách mời, từ họ hàng xa gần đến các đối tác kinh doanh quan trọng và vài quan chức địa phương. Không khí trang nghiêm bao trùm khu nhà thờ tổ, nơi bàn thờ tổ tiên được bày biện đầy đủ lễ vật theo nghi thức cổ truyền.

Chu Vĩnh Toàn, dù sức khỏe yếu, vẫn cố gắng đứng vững để chủ trì buổi lễ, ánh mắt ông đầy tự hào khi nhìn con cháu quây quần đông đủ. Không ai trong buổi lễ hay biết rằng, ẩn sau vẻ trang nghiêm ấy, một cơn bão ngầm đang chờ sẵn để bùng nổ.

Anh Thư đứng trong bộ áo dài giản dị được Lâm Ngọc Dung tặng riêng cho dịp lễ trọng đại này, tay nắm chặt chiếc túi vải nhỏ đựng toàn bộ bằng chứng: nửa mặt ngọc bội, tấm ảnh cũ, bản sao chứng từ của ông Thọ, cùng những bức ảnh chụp lại mẩu giấy nháp luyện chữ ký năm nào. Cô đứng cạnh Vĩnh Khang, cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh khẽ nắm lấy tay cô một cách kín đáo, như một lời động viên thầm lặng giữa không khí trang nghiêm đầy áp lực. Ông Đinh Văn Thọ, trong bộ đồ vest cũ nhưng chỉnh tề, đứng lặng lẽ ở một góc sân, chờ đợi thời khắc quyết định. Vĩnh Phong đứng phía đối diện, ánh mắt anh không rời khỏi Bách Đình, sẵn sàng hành động nếu có bất trắc xảy ra.

Đúng lúc nghi lễ dâng hương vừa kết thúc, một chiếc xe hơi sang trọng bất ngờ tiến vào sân biệt phủ, không nằm trong danh sách khách mời. Lâm Vĩnh Phát bước xuống, theo sau là hai luật sư mặc vest đen nghiêm nghị, sải bước thẳng vào giữa sân lễ trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.

"Xin lỗi vì đã đến không mời mà đến." Lâm Vĩnh Phát nói, giọng anh vang lên đầy thách thức, ánh mắt anh quét qua đám đông cho đến khi dừng lại nơi Anh Thư đang đứng cạnh Vĩnh Khang. "Nhưng tôi có một việc quan trọng cần giải quyết ngay tại đây, trước sự chứng kiến của tất cả mọi người."

Cả sân lễ xôn xao. Chu Vĩnh Toàn nhíu mày, bước lên phía trước. "Cậu là ai, đến đây với mục đích gì?"

"Tôi là Lâm Vĩnh Phát, đại diện tập đoàn Lâm Phát. Và người phụ nữ đứng kia," anh chỉ thẳng vào Anh Thư, "chính là vị hôn thê đã lừa dối, cuỗm đi một khoản tiền lớn của gia tộc tôi rồi bỏ trốn ngay trước lễ đính hôn. Tôi đến đây hôm nay để đưa cô ta về chịu trách nhiệm trước pháp luật."

Tiếng xì xào hoảng loạn lan khắp sân lễ. Chu Bách Đình, đứng lẫn trong đám đông, khẽ nhếch môi cười lạnh, giả vờ kinh ngạc như những người khác. "Chuyện này là sao? Cô Thư, cô có lời giải thích nào không?"

Anh Thư bước lên phía trước, tim đập dồn dập nhưng ánh mắt cô không hề nao núng. "Tôi không lừa dối ai để lấy tiền cả. Tôi bỏ trốn khỏi hôn lễ vì đó là một cuộc hôn nhân sắp đặt đầy toan tính, không liên quan gì đến tình yêu, được dàn xếp bởi những kẻ chỉ muốn trục lợi từ tài sản của tôi."

"Cô nói vậy thì có bằng chứng gì không?" Lâm Vĩnh Phát cười nhạt, quay sang phía luật sư của mình ra hiệu đưa ra một xấp giấy tờ. "Đây là đơn tố cáo chính thức, kèm theo bằng chứng cho thấy cô đã rút một khoản tiền lớn từ tài khoản công ty ngay trước khi biến mất."

Một trong hai người đàn ông mặc vest đen theo sau Lâm Vĩnh Phát bất ngờ tiến lại gần Anh Thư, định vươn tay nắm lấy cánh tay cô như thể sẵn sàng áp giải cô đi ngay lập tức. Vĩnh Phong nhanh chân bước chắn ngang, giọng anh gằn lên đầy cảnh cáo. "Đây là biệt phủ họ Chu, không phải nơi các người muốn làm gì thì làm. Lùi lại ngay."

Người đàn ông khựng lại trước thái độ cứng rắn bất ngờ của Vĩnh Phong, liếc mắt nhìn Lâm Vĩnh Phát chờ chỉ thị. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở, vài vị khách mời lớn tuổi bắt đầu xì xào lo lắng, một số đối tác kinh doanh quan trọng đứng lặng quan sát diễn biến với vẻ mặt dò xét, hiểu rằng đây có thể là một cuộc khủng hoảng ảnh hưởng trực tiếp đến uy tín của tập đoàn Chu Nguyên.

Đó là những giấy tờ đã được ngụy tạo tinh vi, một phần trong kế hoạch mà Bách Đình và Lâm Vĩnh Phát đã cùng nhau dàn dựng. Vĩnh Khang bước lên đứng cạnh Anh Thư, giọng anh vang lên đầy uy quyền. "Trước khi đưa ra bất kỳ cáo buộc nào, tôi đề nghị nên làm rõ động cơ thật sự đằng sau chuyến viếng thăm bất ngờ này. Cậu Lâm Vĩnh Phát, có phải cậu đến đây theo sự sắp xếp của ai đó trong chính gia tộc chúng tôi không?"

Câu hỏi bất ngờ ấy khiến Lâm Vĩnh Phát khựng lại một giây, ánh mắt anh vô thức liếc nhìn về phía Bách Đình, một cử chỉ nhỏ nhưng đủ để Vĩnh Khang, người vốn quan sát tinh tường, nhận ra ngay lập tức.

"Tôi không hiểu cậu đang ám chỉ điều gì." Lâm Vĩnh Phát đáp, cố lấy lại bình tĩnh, nhưng sự lúng túng thoáng qua đã không thể che giấu hoàn toàn.

Bách Đình, cảm nhận được tình thế đang xoay chuyển bất lợi, vội lên tiếng can thiệp. "Chuyện này nên để pháp luật giải quyết, không nên làm ầm ĩ giữa buổi lễ trang nghiêm của gia tộc. Tôi đề nghị mời cô Thư cùng vị khách này vào phòng riêng để giải quyết ổn thỏa."

"Không cần thiết." Anh Thư nói, giọng cô vang lên dõng dạc, không còn chút run rẩy nào. "Vì hôm nay, trước mặt tất cả mọi người, tôi cũng có điều cần nói ra, một sự thật đã bị chôn giấu suốt hai mươi lăm năm qua, liên quan trực tiếp đến chính gia tộc họ Chu."

Vĩnh Bách, đứng cạnh cha mình từ đầu buổi lễ, bước lên một bước, đứng về phía Anh Thư một cách rõ ràng trước mặt tất cả mọi người. "Cha, con nghĩ chúng ta nên nghe cô ấy nói hết. Con đã chứng kiến đủ để tin rằng cô Thư không phải loại người dối trá, trục lợi như lời cáo buộc vừa rồi."

Câu nói của người con trai cả, vốn nổi tiếng nghiêm khắc và khó tính, khiến cả đám đông càng thêm xôn xao. Lâm Ngọc Dung siết chặt tay chồng, ánh mắt bà đầy lo lắng nhưng cũng không giấu được sự tò mò trước những gì sắp được phơi bày. Cả sân lễ chợt im bặt. Chu Vĩnh Toàn nhìn cô, ánh mắt ông đầy vẻ dò hỏi lẫn một linh cảm bất an mơ hồ. "Cô muốn nói điều gì?"

Anh Thư đưa mắt nhìn về phía Vĩnh Khang, nhận được một cái gật đầu khích lệ, rồi quay sang nhìn thẳng vào Chu Bách Đình đang đứng bất động giữa đám đông, gương mặt ông ta lần đầu tiên lộ ra một tia hoảng loạn không thể che giấu. Cô rút từ trong túi áo ra nửa mặt ngọc bội hình hoa sen, giơ cao lên trước mặt tất cả mọi người.

"Hai mươi lăm năm trước, có một người đàn ông tên Tôn Đắc Nghĩa, từng là cánh tay phải, là bạn tri kỷ của ông Chu Vĩnh Toàn. Ông ấy bị vu oan tội biển thủ công quỹ, mất hết danh dự, phải đưa vợ con bỏ trốn khỏi thành phố này. Người đàn ông ấy chính là cha ruột của tôi. Và tôi tin rằng, kẻ đã hãm hại ông, ngụy tạo bằng chứng để cướp đi vị trí và danh dự của ông, đang đứng ngay trong sân lễ này hôm nay."

Tiếng thì thầm hoảng loạn lan nhanh khắp sân lễ như một làn sóng không thể ngăn cản. Chu Vĩnh Toàn lảo đảo một bước, phải vịn vào cánh tay Lâm Ngọc Dung để đứng vững, gương mặt ông tái nhợt như vừa nhìn thấy bóng ma của quá khứ. "Đắc Nghĩa... con là con gái của Đắc Nghĩa sao?"

"Vâng, thưa bác." Anh Thư đáp, giọng cô nghẹn ngào nhưng vẫn giữ được sự vững vàng cần thiết. "Con đến đây không phải để đòi lại tài sản hay địa vị, mà chỉ để tìm lại sự thật, để cha con được minh oan sau hai mươi lăm năm chịu tiếng oan khuất."

Bách Đình đứng lặng giữa đám đông, cảm giác như mọi ánh mắt đang dần đổ dồn về phía mình, dù chưa ai chính thức nêu tên ông. Ông cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán đã bắt đầu tố cáo sự hoảng loạn mà ông không thể che giấu hoàn toàn được nữa.

Đã sao chép liên kết chương