Chương 6
Chương 6 — Cuộc Kén Chọn Phu Quân Của Nữ Thừa Kế
Cuối tuần đó, bà Xuân giao cho Anh Thư một nhiệm vụ mà cô đã âm thầm mong đợi từ lâu: dọn dẹp phòng lưu trữ cũ nằm ở khu nhà phía đông, nơi chị Mai từng nhắc đến là gian nhà cổ kính nhất trong toàn bộ khuôn viên biệt phủ. "Phòng này lâu lắm rồi không ai dọn, toàn đồ đạc với giấy tờ cũ của nhà từ thời ông cố để lại. Cô cứ lau chùi cho sạch sẽ, đồ nào hỏng thì để riêng ra một góc, đừng vứt bỏ gì khi chưa hỏi ý kiến, biết chưa?"
Anh Thư gật đầu, cố giấu đi niềm háo hức đang trào dâng trong lòng. Đây chính là cơ hội mà cô đã chờ đợi kể từ ngày đặt chân vào biệt phủ, một không gian lưu giữ ký ức của gia tộc họ Chu qua nhiều thế hệ, nơi rất có thể còn sót lại những dấu vết liên quan đến cha cô.
Cánh cửa gỗ nặng nề rít lên tiếng ken két khi cô đẩy mở, một luồng không khí ẩm mốc pha lẫn mùi giấy cũ ùa ra ngoài. Căn phòng rộng nhưng chất đầy đồ đạc: những chiếc rương gỗ khảm xà cừ, bàn ghế cổ phủ vải trắng, những thùng carton xếp chồng lên nhau ngả màu ố vàng theo năm tháng. Ánh sáng duy nhất lọt vào từ một ô cửa sổ nhỏ phủ đầy mạng nhện, tạo nên những vệt sáng mờ ảo xuyên qua lớp bụi lơ lửng trong không khí.
Cô bắt đầu công việc từ góc phòng gần cửa sổ, lau chùi từng món đồ một cách tỉ mỉ nhưng mắt vẫn không ngừng dò xét, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể liên quan đến quá khứ mà bà Liên đã kể. Sau gần hai giờ đồng hồ dọn dẹp những vật dụng không quan trọng, Anh Thư phát hiện một chiếc rương gỗ nhỏ hơn các rương khác, khóa đồng đã hoen gỉ nhưng không còn khóa chặt, nằm khuất sau một tủ hồ sơ cũ.
Cô nhẹ nhàng mở nắp rương, bên trong là hàng chục cuốn album ảnh bọc da, xếp theo thứ tự thời gian được ghi chú cẩn thận trên gáy bằng những con số năm tháng. Tim cô đập nhanh hơn khi nhận ra dòng năm tháng trên một cuốn album trùng khớp với khoảng thời gian bà Liên từng nhắc đến, hai mươi lăm năm về trước.
Cô rút cuốn album ra, tay run run lật từng trang. Những tấm ảnh đen trắng và một số ảnh màu đã ngả vàng ghi lại các sự kiện của tập đoàn Chu Nguyên thời kỳ đầu: lễ động thổ xây dựng trụ sở, những buổi tiệc mừng công, các cuộc họp cổ đông trang trọng. Và rồi, giữa những trang ảnh ấy, cô khựng lại trước một tấm hình khiến toàn thân cô lạnh toát.
Trong ảnh là hai người đàn ông trẻ tuổi, có lẽ chỉ ngoài hai mươi lăm, đứng trước cánh cổng biệt phủ mà Anh Thư đã nhìn thấy tận mắt cách đây không lâu, tuy khi ấy còn mới hơn, chưa có lớp rêu phong của thời gian. Một người có gương mặt sắc sảo, ánh mắt đầy hoài bão, chính là Chu Vĩnh Toàn thời trẻ mà cô nhận ra qua những đường nét vẫn còn thấp thoáng trên gương mặt già nua của ông hiện tại. Người còn lại, gương mặt hiền hậu, nụ cười rạng rỡ, tay khoác vai người bạn thân thiết, mang những nét quen thuộc mà Anh Thư chỉ từng thấy qua một tấm ảnh cũ kỹ bà Liên giữ lại suốt bao năm.
Cô lật tấm ảnh ra sau, thấy dòng chữ viết tay đã phai màu mực: "Vĩnh Toàn và Đắc Nghĩa, ngày khánh thành trụ sở mới, tháng Sáu." Anh Thư siết chặt tấm ảnh trong tay, nước mắt bất giác trào ra không kiểm soát được. Đây chính là cha cô, Tôn Đắc Nghĩa, hiện diện bằng xương bằng thịt trong khung ảnh, không còn là cái tên xa lạ trong cuốn sổ tay hay lời kể của bà Liên nữa.
Điều khiến cô càng thêm chấn động là chi tiết nhỏ nơi cổ áo hai người đàn ông trong ảnh: cả hai đều đeo một mặt ngọc bội hình hoa sen giống hệt nhau, chỉ khác biệt ở một vài đường vân đá tự nhiên. Anh Thư run rẩy đưa tay vào trong lớp áo, lấy ra nửa mặt ngọc bội mà bà Liên đã trao cho cô đêm cuối cùng, đặt cạnh hình ảnh trong tấm ảnh để so sánh. Hình dáng, màu sắc, đường vân đá, tất cả đều trùng khớp đến từng chi tiết nhỏ nhất.
Vậy là sự thật đã được xác nhận. Cha cô và Chu Vĩnh Toàn từng là đôi bạn thân thiết đến mức đặt làm một đôi ngọc bội làm tín vật huynh đệ, một biểu tượng của tình bạn sâu đậm mà không ai ngờ lại kết thúc trong bi kịch phản bội và hãm hại. Anh Thư ngồi bệt xuống sàn nhà đầy bụi, ôm tấm ảnh vào lòng, để những giọt nước mắt kìm nén suốt bao năm tuôn rơi tự do trong không gian tĩnh lặng của căn phòng lưu trữ.
Cô lật thêm vài trang album, tìm thấy nhiều tấm ảnh khác có sự xuất hiện của cha mình bên cạnh Chu Vĩnh Toàn, trong các buổi họp mặt, các chuyến công tác, thậm chí cả một tấm ảnh chụp chung với một người phụ nữ trẻ mà cô đoán chính là mẹ mình, Vũ Thị Hiền, đứng cạnh một người phụ nữ khác trẻ trung xinh đẹp mà sau này cô nhận ra chính là Lâm Ngọc Dung thời con gái. Hai gia đình từng thân thiết đến mức các bà vợ cũng qua lại tình cảm như chị em.
Đúng lúc Anh Thư đang mải mê với những khám phá chấn động, tiếng bước chân huýt sáo vui vẻ vang lên ngoài hành lang, càng lúc càng gần. Cô giật mình nhận ra đó là giọng huýt sáo quen thuộc của Chu Vĩnh Phong, người thường lui tới khu vực này để tìm đồ cũ cho các chiến dịch truyền thông hoài cổ của tập đoàn.
Cô vội vàng nhét tấm ảnh vào trong túi áo, đóng nắp rương lại, đứng dậy phủi bụi trên quần áo, cố lấy lại vẻ mặt bình thường nhất có thể. Cánh cửa phòng bật mở, Vĩnh Phong bước vào, tay cầm một chiếc máy ảnh phim cũ, nét mặt tươi cười như thường lệ.
"Ơ, có người ở đây à? Chị là Thư đúng không, người mới vào làm ấy?" Vĩnh Phong hỏi, giọng thân thiện không chút đề phòng.
"Dạ, con đang dọn dẹp phòng theo lệnh của bà Xuân ạ." Anh Thư đáp, cố giữ giọng bình thản dù tim vẫn còn đập loạn nhịp.
"Chị dọn kỹ ghê, phòng này lâu lắm không ai đụng vào, bụi chắc phải dày cả centimet." Vĩnh Phong cười, bước đến gần một chiếc tủ khác, lục tìm thứ gì đó có vẻ liên quan đến công việc của anh, hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt hơi tái của Anh Thư. "À mà chị thấy có cuốn album ảnh cũ nào không? Anh đang tìm ảnh tư liệu cho chiến dịch kỷ niệm hai mươi lăm năm thành lập tập đoàn đấy."
Câu hỏi ấy khiến Anh Thư suýt giật mình để lộ sơ hở, nhưng cô kịp thời trấn tĩnh. "Dạ, con có thấy vài cuốn trong cái rương góc kia ạ, nhưng con chưa dám mở ra xem vì sợ làm hỏng đồ cũ của nhà."
"Để anh xem thử." Vĩnh Phong bước đến chiếc rương, mở nắp ra xem lướt qua vài cuốn album, may mắn thay anh chỉ dừng lại ở những cuốn thuộc giai đoạn gần đây hơn, không phải cuốn Anh Thư vừa xem, có lẽ vì cô đã vô tình đặt nó lộn xuống dưới cùng khi vội vàng cất lại. "Được rồi, để anh mượn vài cuốn này, chị cứ tiếp tục dọn dẹp nhé, cảm ơn chị."
Sau khi Vĩnh Phong rời đi, Anh Thư đứng lặng người giữa căn phòng đầy bụi, tay siết chặt tấm ảnh trong túi áo như sợ nó sẽ biến mất. Cô đã có trong tay bằng chứng đầu tiên xác nhận mối liên hệ giữa cha mình và gia tộc họ Chu, một bước tiến quan trọng trên hành trình tìm kiếm sự thật. Nhưng cùng với niềm hy vọng ấy là một nỗi lo sợ mới mẻ: nếu chỉ một khoảnh khắc chậm trễ, một sơ suất nhỏ như vừa rồi, thân phận thật của cô có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào, bởi những con người sống ngay trong chính ngôi nhà mà cô đang tìm cách len lỏi vào.
Trước khi rời khỏi phòng lưu trữ, Anh Thư còn kịp lật thêm vài trang cuối của cuốn album, nơi cô tìm thấy một tấm ảnh khác chụp cảnh cha cô đứng cạnh một chiếc bàn làm việc chất đầy sổ sách, tay cầm bút ký vào một văn kiện, phía sau lưng ông là tấm biển đồng khắc dòng chữ "Phòng Kế Toán Trung Tâm". Cô ghi nhớ kỹ chi tiết này, đoán rằng đây có thể chính là tiền thân của bộ phận tài chính mà giờ đây Chu Bách Đình đang nắm quyền quản lý. Nếu quả thực có một sự chuyển giao quyền lực đầy toan tính đằng sau vụ hãm hại năm xưa, thì đây chính là nơi khởi nguồn của mọi âm mưu.
Cô cẩn thận xếp lại các cuốn album khác về đúng vị trí ban đầu trong rương, đảm bảo không để lại dấu vết nào cho thấy có người đã lục lọi qua. Đôi tay cô run nhẹ khi đóng nắp rương, không phải vì mệt mỏi sau nhiều giờ dọn dẹp, mà vì gánh nặng của sự thật vừa được hé lộ. Cô đứng lên, nhìn quanh căn phòng bụi bặm một lần nữa, cảm giác như từng món đồ cũ kỹ nơi đây đều đang thì thầm kể lại một phần câu chuyện bi thương của gia đình cô, câu chuyện mà chỉ mình cô, trong toàn bộ biệt phủ rộng lớn này, mới có thể thấu hiểu trọn vẹn.
Tối hôm đó, trở về phòng nhỏ của mình, Anh Thư giấu tấm ảnh cẩn thận vào trong lớp lót của chiếc túi vải, cạnh cuốn sổ tay của cha. Cô nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà, trong đầu hiện lên hình ảnh hai người đàn ông trẻ tuổi cười rạng rỡ bên nhau trước cổng biệt phủ, cùng đeo chung một đôi ngọc bội tín nghĩa. Cô tự hỏi, giữa tình bạn thắm thiết ấy, điều gì đã khiến mọi thứ sụp đổ chỉ trong chớp mắt, và liệu người đứng sau tất cả, cái tên B.Đ mà cha cô từng nhắc đến trong sổ tay, có thực sự là Chu Bách Đình như cô đang nghi ngờ hay không. Câu trả lời, cô biết, vẫn còn nằm sâu trong những góc khuất của biệt phủ này, chờ cô kiên nhẫn khám phá từng chút một.