Cuộc Kén Chọn Phu Quân Của Nữ Thừa Kế
8 phút đọc

Chương 22

Chương 22 — Cuộc Kén Chọn Phu Quân Của Nữ Thừa Kế

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Một tuần sau lễ giỗ tổ đầy biến động, không khí trong biệt phủ họ Chu dần trở lại nhịp sống thường nhật, dù mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi so với trước đây. Anh Thư không còn phải khoác lên mình vỏ bọc của một cô gái giúp việc quê mùa nữa, nhưng cô vẫn chọn ở lại biệt phủ thêm một thời gian, muốn có cơ hội chính thức nói lời tạm biệt với những con người đã đồng hành cùng cô trong suốt hành trình gian nan vừa qua.

Cô đã quyết định, sau khi bàn bạc kỹ lưỡng với Vĩnh Khang, rằng thay vì rời đi ngay lập tức để trở về với cuộc sống nữ thừa kế của Công ty Tân Phúc, cô muốn dành thêm vài ngày để khép lại trọn vẹn hành trình đã bắt đầu từ chính nơi này, gặp gỡ và nói lời cảm ơn chân thành đến từng người đã vô tình hay hữu ý góp phần giúp cô tìm ra sự thật. Cô cũng cần thời gian để làm quen với chính con người thật của mình, sau nhiều tháng sống trọn vẹn trong một thân phận khác, đến mức đôi lúc cô tự hỏi đâu mới là Anh Thư thật sự: cô tiểu thư từng lớn lên trong nhung lụa, hay cô gái giúp việc chân chất đã học được cách trân trọng những điều giản dị nhất trong cuộc sống.

Buổi sáng hôm ấy, cô tìm đến khu bếp phụ, nơi bà Xuân đang tất bật chỉ đạo công việc như mọi ngày. "Bà Xuân, con có chuyện muốn nói với bà." Anh Thư cất tiếng, giọng cô đầy trân trọng.

Bà Xuân quay lại, ánh mắt bà giờ đây đã hoàn toàn khác so với sự nghiêm khắc dò xét ngày đầu gặp gỡ. "Cô không cần phải giải thích gì thêm đâu, cô Anh Thư à. Ta đã nghe hết mọi chuyện rồi. Ta chỉ tiếc là suốt thời gian qua, ta đã đối xử với cô như một người giúp việc bình thường, trong khi cô lại phải chịu đựng nhiều đau khổ đến vậy."

"Bà đã đối xử với con rất công bằng và tử tế." Anh Thư nói, nắm lấy đôi tay chai sạn của bà quản gia già, cảm nhận rõ từng vết chai sần đã theo bà suốt bao năm tần tảo lo toan cho cả một biệt phủ rộng lớn. "Nếu không có bà cho con cơ hội thử việc ngày đó, có lẽ con đã không bao giờ tìm ra được sự thật về cha mẹ mình. Con luôn biết ơn bà vì điều đó."

Chị Mai, đứng gần đó nãy giờ lắng nghe, không kìm được nước mắt, chạy đến ôm chầm lấy Anh Thư. "Vậy ra suốt thời gian qua, chị đã phải sống trong nỗi lo sợ bị phát hiện thân phận, trong khi vẫn phải giả vờ vui vẻ với em mỗi ngày. Sao chị không nói cho em biết, em có thể giúp chị một tay mà."

"Chị không muốn liên lụy đến em, chuyện này quá nguy hiểm để chia sẻ với bất cứ ai không cần thiết." Anh Thư đáp, xoa đầu người bạn nhỏ với sự trìu mến chân thành. "Nhưng chị luôn xem em như em gái của mình, điều đó chưa bao giờ là giả dối cả."

"Vậy giờ chị là nữ thừa kế thật rồi, chị còn nhớ tụi em không đây?" Chị Mai vừa khóc vừa cười, giọng nghẹn ngào pha lẫn hài hước để xua tan không khí quá xúc động.

"Sao chị có thể quên được những người đã cùng chị chia sẻ căn phòng chật hẹp, cùng dậy sớm nấu bữa sáng, cùng nhau vượt qua biết bao khó khăn suốt mấy tháng qua chứ." Anh Thư đáp, siết chặt tay bạn mình. "Chị hứa, dù sau này có ra sao, cánh cửa của chị luôn rộng mở cho em và bà Xuân bất cứ lúc nào."

Bà Xuân lau vội giọt nước mắt hiếm hoi lăn trên gò má đã nhiều nếp nhăn, giọng bà trở lại vẻ nghiêm nghị quen thuộc dù âm điệu đã dịu dàng hơn hẳn. "Thôi, đừng khóc lóc nữa, còn bao nhiêu việc phải làm. Cô Anh Thư giờ là khách quý của nhà này, để ta pha ấm trà ngon nhất mời cô mới được."

Sau khi từ biệt những người bạn thân thiết nơi khu bếp phụ, Anh Thư tìm đến phòng riêng của Lâm Ngọc Dung, nơi bà đang ngồi lặng lẽ bên khung cửa sổ nhìn ra khu vườn. "Bác Dung, con có thể vào nói chuyện với bác một lát không ạ?"

Lâm Ngọc Dung quay lại, ánh mắt bà dịu dàng như mọi khi. "Vào đi con, bác đang chờ con đấy." Lâm Ngọc Dung rót thêm một tách trà nóng, đẩy về phía Anh Thư với cử chỉ ân cần như bà vẫn thường làm suốt những tháng ngày qua.

Anh Thư ngồi xuống bên cạnh, giọng cô nghẹn ngào. "Con muốn cảm ơn bác, vì ngày đầu tiên con đến xin việc, chính bác là người đã cho con cơ hội khi bà Xuân còn do dự. Nếu không có bác, có lẽ con đã không bao giờ có cơ hội bước chân vào ngôi nhà này để tìm ra sự thật."

"Bác không hề hối hận về quyết định đó, dù có biết trước mọi chuyện phức tạp sẽ xảy ra sau này." Lâm Ngọc Dung nói, nắm lấy tay Anh Thư. "Ngay từ ánh mắt đầu tiên, bác đã cảm nhận được con là một đứa trẻ ngoan hiền, chân thật. Bác chưa bao giờ nhìn nhầm người cả."

"Con xin lỗi vì đã phải lừa dối bác suốt thời gian qua." Anh Thư nói, nước mắt lăn dài trên má, giọng cô nghẹn lại vì xúc động trước sự bao dung không hề gợn chút trách móc nào của người phụ nữ đã từng dang tay đón nhận cô khi cô không còn nơi nào để bấu víu.

"Con không cần phải xin lỗi vì đã cố gắng tìm lại công bằng cho cha mẹ mình." Lâm Ngọc Dung đáp, giọng bà ấm áp. "Bác chỉ mong từ nay, con sẽ luôn xem gia đình này như một phần không thể thiếu trong cuộc đời con, như cách con đã luôn coi trọng chúng ta suốt thời gian qua, dù dưới một danh phận khác."

Bà kể lại cho Anh Thư nghe về những kỷ niệm xưa cũ với Vũ Thị Hiền, mẹ ruột của cô, những buổi chiều hai người phụ nữ trẻ từng ngồi thêu thùa cùng nhau trong khu vườn biệt phủ, cùng chia sẻ những ước mơ giản dị về một mái ấm hạnh phúc bên chồng con. "Mẹ con là người phụ nữ dịu dàng và thông minh nhất mà bác từng quen biết. Nhìn con, bác như thấy lại hình bóng của bà ấy ngày trẻ, cùng ánh mắt kiên định giống hệt cha con."

Những câu chuyện xưa cũ ấy khiến Anh Thư cảm thấy như mình đang được sống lại một phần tuổi thơ mà cô chưa từng có cơ hội trải nghiệm, được nghe kể về cha mẹ mình qua lời của một người từng thân thiết với họ, thay vì chỉ qua những trang giấy ố vàng trong cuốn sổ tay cũ kỹ.

Buổi chiều hôm đó, Chu Vĩnh Toàn cho gọi Anh Thư đến thư phòng riêng của mình, nơi ông vẫn thường ngồi trầm ngâm bên chiếc hộp gỗ nhỏ mỗi khi nhớ về người bạn cũ. Ông lấy nửa mặt ngọc bội của mình ra, đặt cạnh nửa của Anh Thư, ghép hai mảnh lại thành một vòng tròn hoàn chỉnh lần đầu tiên sau hai mươi lăm năm xa cách.

"Ta muốn con giữ lại cả hai nửa này." Ông nói, giọng ông trầm ấm nhưng đầy xúc động. "Đây là tín vật của tình bạn giữa ta và cha con, giờ đây nó nên thuộc về con, người đã dùng chính sự dũng cảm của mình để hàn gắn lại những gì đã bị chia cắt suốt một phần tư thế kỷ."

Anh Thư cầm lấy chiếc ngọc bội hoàn chỉnh, cảm giác như đang cầm trong tay cả một câu chuyện dài về tình bạn, phản bội, đau khổ và cuối cùng là sự thật được sáng tỏ. "Con sẽ giữ gìn nó cẩn thận, thưa bác. Đây không chỉ là kỷ vật của cha con, mà còn là minh chứng cho tình bạn đẹp đẽ giữa hai gia đình chúng ta."

Cô ngắm nhìn viên ngọc bội hình hoa sen giờ đây đã trọn vẹn, hai nửa khớp vào nhau không còn một khe hở nào, như thể chưa từng bị chia cắt suốt hai mươi lăm năm qua. Cô chợt nhận ra rằng, giống như viên ngọc bội này, câu chuyện của gia đình cô và gia tộc họ Chu cũng đã tìm được cách hàn gắn trọn vẹn, không phải nhờ vào phép màu nào, mà nhờ vào lòng can đảm dám đối mặt với sự thật, dù sự thật ấy có tàn khốc đến đâu.

"Từ hôm nay, ta muốn cả gia tộc họ Chu chính thức công nhận con như một người thân thiết, không phải vì con là con gái của Đắc Nghĩa, mà vì chính con người con, sự chính trực và can đảm mà con đã thể hiện suốt thời gian qua." Chu Vĩnh Toàn nói, đặt tay lên vai cô như một người cha đang che chở cho đứa con của mình.

Ông còn kể thêm cho cô nghe những câu chuyện mà bấy lâu nay ông vẫn giữ kín trong lòng, về những ngày tháng tuổi trẻ đầy nhiệt huyết khi ông và Tôn Đắc Nghĩa cùng nhau gây dựng những nền móng đầu tiên cho tập đoàn Chu Nguyên, về những đêm hai người thức trắng bàn bạc kế hoạch kinh doanh bên ánh đèn dầu leo lét, về lời hứa hẹn sẽ mãi là anh em, dù có chuyện gì xảy ra. "Ta đã thất hứa với huynh ấy trong suốt hai mươi lăm năm qua. Nhưng từ hôm nay, ta sẽ dùng phần đời còn lại để bù đắp cho con, coi con như con gái ruột của mình."

Anh Thư nghe những lời tâm sự chân thành ấy, lòng cô dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả, như thể sau bao năm lưu lạc, cô cuối cùng cũng tìm được một nơi để gọi là mái nhà thứ hai, nơi cha cô từng đặt trọn niềm tin và tình bạn, và giờ đây, chính cô lại được đón nhận bằng tất cả sự chân thành ấy.

Đã sao chép liên kết chương