Chương 21
Chương 21
“Nếu trong di thư đã viết tên ta, vậy chuyện này có liên quan đến ta.”
“Nếu không báo quan, ngày mai khắp kinh thành sẽ nói gì đây? Là nhà họ Bùi bao che cho ta, hay là nhà họ Bùi h /ại ta?”
Lão phu nhân lập tức nghẹn lời. Cuối cùng Bùi Nghiễn cũng lấy lại tinh thần. Giọng hắn khàn khàn.
“Chiếu Đường, nàng không cần phải đi.”
Ta khoác áo ngoài ngay ngắn.
“Ta phải đi.”
“Không phải vì nàng ta.”
“Mà là vì chính ta.”
Thẩm Lâm Chu lập tức sai hộ viện mở đường. Nữ y Bạch xách hòm th /uốc đi theo. Bùi Nghiễn nhìn gương mặt tái nhợt của ta, định đưa tay đỡ, nhưng dưới ánh mắt lạnh lùng của Thẩm Lâm Chu, bàn tay hắn khựng lại. Khi đến Hầu phủ, trước cổng phủ đã hỗn loạn thành một mảnh. Trong viện của Liễu Hàm Yên đã treo đèn l.ồ.ng trắng. Tiếng khóc từ bên trong truyền ra, nghe như đã được diễn tập từ trước. Ta đứng ngoài cửa viện, không bước vào.
“Mời các vị quan sai vào trước.”
Bùi Nghiễn thoáng sững sờ. Ta thản nhiên nói.
“Ta sẽ không chạm vào bất cứ thứ gì trong phòng nàng ta.”
“Kẻo lại mang thêm một tội danh bẩn thỉu nữa.”
Quan sai nhanh chóng đến nơi. Phủ doãn cũng phái ngỗ tác đến. Liễu Hàm Yên nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, đôi môi không còn chút huyết sắc. Bên cạnh giường đặt một tờ giấy. Trên đó viết rằng chính ta đã ép nàng ta đến đường cùng, nàng ta nguyện lấy cái ch /ết để bảo vệ sự trong sạch của đứa bé trong bụng. Nét chữ mềm yếu, trên giấy còn loang lổ những vệt nước mắt. Sau khi đọc xong bức di thư ấy, những ngón tay Bùi Nghiễn khẽ run lên. Ánh mắt hắn nhìn ta vừa đau đớn, vừa mang theo vài phần sợ hãi. Ta không biện giải. Ta chỉ hỏi ngỗ tác.
“Nàng ta thật sự đã tắt thở rồi sao?”
Ngỗ tác bước lên kiểm tra hơi thở, rồi đưa tay bắt mạch nơi cổ, chân mày dần nhíu c.h.ặ.t.
“Hơi thở rất yếu.”
“Thân thể vẫn còn hơi ấm.”
Lão phu nhân lập tức nói.
“Vậy là vừa mới tắt thở.”
Nữ y Bạch bỗng bước lên.
“Để ta xem.”
Lão phu nhân đưa tay ngăn lại.
“Ngươi là người của Thẩm Chiếu Đường, không được phép chạm vào nó.”
Phủ doãn trầm giọng nói.
“Trước vụ án liên quan đến mạng người, không ai được phép ngăn cản đại phu.”
Nữ y Bạch ngồi xuống bên mép giường, đầu ngón tay đặt lên cổ tay Liễu Hàm Yên để bắt mạch. Một lát sau, ánh mắt nàng ấy lạnh hẳn đi.
“Nàng ta chưa ch /ết.”
Cả căn phòng lập tức im phăng phắc. Vẻ đau khổ trên mặt lão phu nhân cứng đờ. Bùi Nghiễn đột ngột ngẩng đầu.
“Chưa ch /ết sao?”
Nữ y Bạch lấy ra một cây ngân châm.
“Nàng ta đã uống loại th /uốc làm bế tắc hơi thở.”
“Nếu chậm thêm nửa canh giờ nữa, cho dù chưa ch /ết cũng sẽ thành ch /ết thật.”
Nàng ấy hạ một châm xuống. Đầu ngón tay Liễu Hàm Yên khẽ co giật. Mũi châm thứ hai vừa hạ xuống, nơi cổ họng nàng ta phát ra một tiếng hít thở cực kỳ yếu ớt. Mấy nha hoàn trong phòng sợ hãi đến mức đồng loạt hét thất thanh. Lão phu nhân tái mét mặt mày, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, lảo đảo lùi về sau một bước. Bùi Nghiễn lập tức lao đến bên giường.
“Hàm Yên?”
Liễu Hàm Yên chậm rãi mở mắt. Đôi mắt nàng ta khẽ đảo một vòng. Vừa nhìn thấy cả phòng đầy người, toàn thân lập tức run lên bần bật. Khi nhìn thấy ta, đáy mắt nàng ta tràn ngập oán hận. Nhưng đến lúc nhìn thấy ma ma Từ đứng sau lão phu nhân, sự oán hận ấy lập tức biến thành sợ hãi. Nàng ta hé miệng, giọng nói nhỏ đến mức gần như không thể nghe rõ.
“Không phải ta viết.”
Phủ doãn nhíu mày.
“Cái gì không phải ngươi viết?”
Liễu Hàm Yên siết c.h.ặ.t tấm chăn trên giường.
“Di thư.”
“Không phải ta viết.”
Sắc mặt ma ma Từ trầm xuống.
“Có lẽ Liễu cô nương vẫn còn mê man nên nói mê sảng.”
Liễu Hàm Yên bỗng thét lên chói tai.
“Là ngươi!”
“Chính ngươi ép ta uống th /uốc!”
“Ngươi nói chỉ cần ta ch /ết, Thẩm Chiếu Đường sẽ vĩnh viễn không thể xoay chuyển tình thế nữa!”
17
Ma ma Từ “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất.
“Lão nô oan uổng!”
“Liễu cô nương vì sợ phải gánh tội nên mới vu oan giá họa cho lão nô.”
Liễu Hàm Yên gắng gượng chống người muốn ngồi dậy. Nàng ta vừa tỉnh lại, toàn thân không còn chút sức lực, tóc tai rối bời, trong mắt tràn ngập vẻ kinh hoàng.
“Ta không nói bậy.”
“Chính bà ta bưng bát th /uốc vào, nói rằng lão phu nhân muốn giữ thể diện cho Hầu phủ.”
“Bà ta còn nói, đứa bé trong bụng ta đã không còn giá trị nữa, chi bằng dùng cái mạng cuối cùng để kéo Thẩm Chiếu Đường xuống nước.”
Lão phu nhân nghiêm giọng quát.
“Câm miệng!”
Tiếng quát ấy quá gấp gáp. Gấp đến mức ngay cả Bùi Nghiễn cũng quay đầu nhìn bà ta. Lão phu nhân lập tức ôm lấy n.g.ự.c.
“Ta tức giận vì nó ngậm m /áu phun người.”
“Nó tự mình hạnh kiểm không đoan chính, giờ còn muốn vu khống cả một bà già như ta.”
Ta đứng bên cửa, chậm rãi lên tiếng.
“Nếu ai cũng khăng khăng giữ lời mình, vậy thì khám xét đi.”
Sắc mặt ma ma Từ lập tức thay đổi. Phủ doãn nhìn về phía quan sai.
“Khám.”
Quan sai trước tiên khám xét căn phòng của Liễu Hàm Yên. Chẳng bao lâu sau, họ tìm thấy dưới đáy hộp trang sức mấy tờ giấy bị vò nhăn. Trên giấy chi chít tên của ta, cùng vài câu giống hệt nội dung trong bức di thư.