Chương 11
Chương 11
Sau khi Minh Khang biết sự thật, chúng tôi thống nhất vẫn chưa nói với gia đình anh.
Không phải vì muốn lừa dối. Chúng tôi cần thời gian chuẩn bị. Mộc Bếp đứng tên Thảo, quán cơm chưa khai trương, còn Ngọc Hân đang đi khắp nơi hỏi xem tôi có giao dịch bất thường hay không.
Minh Khang xin nghỉ cuối tuần để khảo sát mặt bằng. Anh chọn một căn nhà cấp bốn gần khu công nhân, phía trước có khoảng sân vừa đủ mười hai bàn. Giá thuê không rẻ, nhưng chủ nhà đồng ý giảm nếu trả trước một năm.
“Anh không muốn thuê chỗ sang,” anh nói. “Khách của anh cần ăn nhanh, sạch và no.”
Chúng tôi làm lại hệ thống thoát nước, lắp bếp inox, sơn tường màu kem. Tôi đề nghị thuê kiến trúc sư, anh từ chối, nói chính anh biết chỗ nào cần đặt kệ gia vị.
“Anh muốn tự làm?”
“Ít nhất phải tự đóng một cái kệ.”
Anh mua gỗ về, cắt từng miếng trên sân. Có lúc đo sai, có lúc phải tháo ra làm lại. Tôi ngồi bên cạnh ghi chi phí, anh lau mồ hôi rồi hỏi sao tôi không dùng tiền thuê thợ.
“Vì anh muốn tự làm.”
“Em chiều anh quá.”
“Anh đã chiều em bốn năm rồi.”
Quán đặt tên là Bếp Nhà Khang. Thảo phụ trách thực đơn ban đầu, nhưng Minh Khang nhất quyết giữ công thức canh chua và cá kho của cha.
Trong lúc quán sửa sang, Ngọc Hân tìm đến chỗ làm của anh. Cô ta không nói chuyện về vé số, chỉ hỏi đồng nghiệp Minh Khang có thường đi cùng tôi không. Một người lỡ miệng nhắc tôi đang làm cho một bếp ăn.
Tin ấy đến tai cô ta trong ngày.
Ngọc Hân gọi tôi.
“Em mở bếp à?”
“Em làm cùng bạn.”
“Bếp gì mà thuê mặt bằng lớn?”
“Chị quan tâm quá.”
“Chị chỉ muốn biết em lấy tiền đâu.”
Tôi cúp máy. Minh Khang nghe thấy, nhưng không hỏi tôi sẽ làm gì. Anh chỉ đặt một cái đinh lên kệ và đóng xuống.
“Khi nào chị ấy tới, cứ để chị ấy xem. Nhưng không được vào bếp nếu chưa được phép.”
Tôi nhìn anh. Người từng tránh xung đột giờ đã bắt đầu đặt luật cho căn bếp của mình.
Đó là thay đổi đầu tiên tôi muốn nhìn thấy.