Bốn Mươi Tỷ Và Người Chỉ Xin Một Căn Bếp
2 phút đọc

Chương 24

Chương 24

Năm năm sau ngày tôi mua tờ vé số, Bếp Nhà Khang mở chi nhánh thứ năm.

Minh Khang đứng trước nồi nước dùng, tóc đã có vài sợi bạc. Anh vẫn nếm từng muỗng, vẫn chỉnh lửa bằng tay, vẫn không cho ai nói món canh chua thiếu me.

Mộc Bếp có một quỹ học nghề cho phụ nữ mất việc. Thảo phụ trách đào tạo, Ngọc Hân phụ trách tuyển dụng và chăm sóc nhân viên. Cô ấy đã trả xong phần nợ của mình, còn Đức Tài mở một xưởng sân khấu nhỏ bằng tiền tích góp. Hai người không giàu, nhưng không còn đứng trước cửa nhà ai xin cứu.

Bà Hương ngồi ở góc quán, đeo đôi bông tai bạc Ngọc Hân mua bằng tháng lương đầu tiên. Bà không còn hỏi tài khoản của tôi. Bà chỉ hỏi hôm nay khách ăn có ngon không.

Con gái tôi chạy qua cửa bếp, tay cầm một chiếc bánh nhỏ. Minh Khang giả vờ giận:

“Bánh là của mẹ con, cơm là của ba.”

Con bé cười, đưa anh một miếng.

“Ba ăn chung.”

Anh nhận, rồi quay sang nhìn tôi.

“Ngày đó em có sợ không?”

“Sợ.”

“Sợ mất tiền?”

“Sợ không nhìn ra ai thật lòng.”

Anh im lặng một lúc.

“Vậy giờ em nhìn ra chưa?”

Tôi nhìn Thảo đang hướng dẫn một nhân viên mới, Ngọc Hân đang giải quyết đơn hàng lỗi, bà Hương đang nhắc khách lấy thêm rau, và Minh Khang đứng bên nồi nước dùng của mình.

“Rồi.”

Tờ vé số năm ấy đã đưa tôi ra khỏi một công việc không còn muốn giữ. Nó cho tôi tiền, nhưng không cho tôi câu trả lời. Câu trả lời đến từ cách mỗi người cư xử khi nghĩ tôi không còn gì, và cách họ thay đổi khi biết tôi có tất cả.

Tôi từng nghĩ mình cần bốn mươi tỷ để không bị ai ép buộc. Sau này tôi hiểu, tiền chỉ mở cánh cửa. Người bước qua được hay không là do họ có đủ can đảm tự chịu trách nhiệm cho đời mình.

Minh Khang vẫn chỉ xin một căn bếp. Tôi đã cho anh một căn bếp, rồi anh tự xây thêm bốn căn nữa.

Đó là lý do số tiền lớn nhất tôi từng nhận không phải 38 tỷ trong tài khoản, mà là câu nói của một người đàn ông chỉ có hai mươi triệu tiết kiệm nhưng vẫn nắm tay tôi ngày tôi trắng tay:

“Không sao. Anh nuôi em.”

Nhiều năm sau, tôi vẫn nhớ câu đó. Không phải vì anh thật sự phải nuôi tôi, mà vì khi anh chẳng có gì để cho, anh vẫn chọn đứng cạnh tôi.

Và người như thế, đáng giá hơn mọi con số trên tờ vé.

Đã sao chép liên kết chương