Chương 22
Chương 22
Bà Hương chuyển tới sống cùng chúng tôi sau khi căn nhà cũ xuống cấp.
Tôi mua một căn hộ có phòng riêng cho bà, nhưng không đặt tên bà lên bất kỳ tài khoản nào. Tôi muốn bà được chăm sóc mà không biến việc đó thành quyền kiểm soát tài sản.
Bà dần quen với Mộc Bếp. Mỗi sáng, bà nhặt rau, kiểm tra lá úa và nhắc nhân viên uống nước. Không ai còn gọi bà là người nhà của giám đốc; bà chỉ là cô Hương ở khu bếp.
Một hôm, bà hỏi tôi:
“Con còn giận mẹ không?”
“Có những chuyện con nhớ, nhưng con không muốn sống bằng chuyện đó.”
“Mẹ đã từng nghĩ tiền của con là tiền cả nhà.”
“Con biết.”
“Mẹ sai.”
Tôi đặt rổ rau xuống.
“Mẹ nói được câu đó là đủ.”
Minh Khang mở thêm một quầy Bếp Nhà Khang ở khu ẩm thực. Anh tự bỏ lợi nhuận của quán đầu tiên, không lấy thêm tiền từ tôi. Tôi chỉ hỗ trợ khi anh cần tư vấn hợp đồng.
“Anh muốn tự mở bằng tiền của anh,” anh nói.
“Em biết.”
Quầy thứ hai thành công. Anh bắt đầu thuê người, đào tạo đầu bếp và viết sổ tay công thức. Bếp Nhà Khang không còn là một giấc mơ được mua bằng tiền, mà là một thương hiệu do anh xây bằng mỗi buổi sáng dậy sớm.
Ngọc Hân trả được nửa khoản nợ của Đức Tài. Cô ta không còn mua hàng hiệu, nhưng mua cho bà Hương đôi dép mới khi đôi cũ rách. Bà Hương mang đôi dép ấy đi cả mùa hè.
Tôi không đưa tiền trực tiếp cho ai trong gia đình. Nhưng tôi lập một quỹ hỗ trợ nhân viên khó khăn của Mộc Bếp, trong đó Ngọc Hân có quyền đề xuất hồ sơ. Chị phải học cách giúp người bằng tiêu chí, không bằng cảm tính.
Thảo hỏi vì sao tôi không mua cho Minh Khang chiếc xe mới.
“Anh ấy chưa muốn.”
“Cậu có 38 tỷ.”
“Anh ấy có lòng tự trọng.”
Thảo cười.
“Hai người đúng là kỳ lạ. Người giàu thì không tiêu, người được tiêu thì không nhận.”
Tôi nhìn Minh Khang trong bếp, đang nếm nồi nước dùng.
“Vì vậy mới ở được với nhau.”