Chương 16
Chương 16
Tháng thứ ba, Mộc Bếp đạt 1,2 tỷ doanh thu.
An Tâm ký hợp đồng dài hạn, nhưng yêu cầu chúng tôi tăng công suất. Thảo tuyển thêm bốn người, tôi thuê quản lý vận hành để mình không phải có mặt ở bếp cả ngày.
“Cậu có định nói với Minh Khang về quy mô thật không?” Thảo hỏi.
“Anh ấy biết tớ có tiền. Chưa biết tớ kiếm được bao nhiêu.”
“Cậu sợ anh ấy tự ti?”
“Anh ấy đang dùng tiền của mình mở căn bếp. Nếu biết vợ có thể mua cả tòa nhà, anh ấy sẽ bỏ ước mơ.”
Bếp Nhà Khang hoàn thiện sau ba tháng. Sáu mươi mét vuông, mười hai chỗ ngồi, cửa sổ nhìn ra cây bàng. Minh Khang chọn từng chiếc bát, tự sơn bảng hiệu và viết thực đơn bằng tay.
Ngày chạy thử, anh nấu 80 suất. Canh chua vừa vị, cá kho mềm, cơm dẻo. Khách đầu tiên là công nhân quanh khu, họ quay lại mang theo đồng nghiệp.
Doanh thu cuối tuần vượt dự kiến. Minh Khang vui đến mức gọi cho tôi lúc gần nửa đêm.
“Hôm nay có người xin thêm nước canh!”
“Đó là tín hiệu tốt.”
“Anh nghĩ cuối tháng có thể hòa vốn.”
“Anh sẽ làm được.”
Anh chưa biết tôi đã trả trước tiền thuê một năm và lập quỹ lương sáu tháng. Tôi không nói. Tôi muốn doanh thu đầu tiên của anh là cảm giác tự mình kiếm được.
Một tuần sau, anh xin nghỉ việc ở khách sạn.
Bà Hương gọi khóc, Ngọc Hân gọi trách, Đức Tài gọi mỉa mai. Minh Khang chỉ nói:
“Con đã tính rồi. Quán có thể nuôi con.”
Ngọc Hân hỏi tiền ở đâu ra. Anh đáp:
“Tiền của con và vợ con. Chị không cần biết thêm.”
Tôi đứng sau quầy nghe, không xen vào.
Bếp Nhà Khang và Mộc Bếp nằm cách nhau một con phố. Khách ăn cơm xong mua thêm hộp đồ ăn, khách lấy cơm hộp buổi trưa ghé quán tối. Chúng tôi không cố tạo một tập đoàn; chỉ để hai giấc mơ hỗ trợ nhau mà không nuốt chửng nhau.
Minh Khang bắt đầu tự tin. Anh ghi chép doanh thu, tính giá vốn, học cách trả lương. Có hôm anh sai, tôi chỉ giúp khi anh hỏi.
“Em không sửa giúp anh à?”
“Quán của anh.”
Anh gật đầu. Tôi biết câu đó quan trọng hơn mọi bản hợp đồng tôi từng ký.