Chương 3
Chương 3
Một tuần sau, Ngọc Hân đăng ảnh chiếc túi hàng hiệu lên mạng.
“Tự thưởng sau khi ký hợp đồng mới.”
Đức Tài đã không ký được hợp đồng nào. Tôi biết vì nhà cung cấp gửi nhầm email báo công nợ cho Minh Khang. Ba trăm sáu mươi triệu tiền vật liệu chưa thanh toán, thêm tiền thuê kho và lương nhân viên.
Minh Khang đọc email, không nói gì. Tối đó, anh nhận cuộc gọi của chị gái. Ngọc Hân khóc, nói Đức Tài bị đối tác lừa, chỉ cần 200 triệu để giữ công ty không sập.
“Em không có,” anh đáp.
“Em nói vậy vì vợ em không cho đúng không?”
Anh im lặng.
“Từ ngày lấy vợ, em thay đổi rồi.”
Tôi nghe thấy từng chữ từ bàn ăn. Anh cúp máy, ngồi rất lâu bên cửa sổ.
“Anh có hối hận vì cưới em không?” tôi hỏi.
Anh quay lại, vẻ mặt ngạc nhiên.
“Sao em lại hỏi vậy?”
“Vì chị anh cứ cho rằng em lấy mất em trai của chị ấy.”
Anh bước tới, đặt tay lên vai tôi.
“Em không lấy anh khỏi ai cả. Anh tự chọn gia đình của mình.”
Ngày sinh nhật bà Hương, Ngọc Hân đặt một bàn tiệc gần 30 triệu. Cô ta mời cả họ hàng, nói muốn “nói chuyện vui” với mọi người. Khi món ăn vừa dọn ra, Đức Tài nâng ly.
“Năm nay gia đình mình có thể bước sang trang mới. Chỉ cần em Khang hỗ trợ 500 triệu, công ty sẽ sống lại.”
Minh Khang đặt ly xuống.
“Em không có.”
“Không có hay không muốn?”
Ngọc Hân nói, giọng đủ lớn cho cả bàn nghe.
“Em lương hơn mười triệu, sao tháng nào cũng hết? Vợ em thất nghiệp mà vẫn sống như trước, tiền ở đâu ra?”
Tôi không chớp mắt.
“Chị đang hỏi về tiền của vợ chồng em trước mặt mọi người?”
“Nếu hai đứa trong sạch thì ngại gì?”
Minh Khang đứng dậy.
“Chị, em không vay được và cũng không muốn vay. Chuyện của anh chị tự giải quyết.”
Bà Hương ôm ngực, nói con trai bất hiếu. Đức Tài đập tay xuống bàn. Tôi kéo Minh Khang ra ngoài trước khi mọi chuyện thành một cuộc diễn kịch lớn hơn.
Ở bãi xe, anh dựa vào tường, thở dốc.
“Anh mệt không?”
“Mệt. Nhưng không phải vì không đưa tiền. Mệt vì mỗi lần gặp họ, anh phải chứng minh mình là người tốt bằng cách tự làm mình nghèo đi.”
Tôi không nói về khoản tiền trong tài khoản. Chỉ ôm anh một cái.
Đêm ấy, tôi quyết định sẽ không chỉ giữ tiền. Tôi sẽ xây một cuộc sống để không ai có thể dùng chữ hiếu hay chữ tình ép chúng tôi quay lại cái hố cũ.