Chương 23
Chương 23
Hai năm sau, Mộc Bếp có năm điểm bán và một bếp trung tâm.
Thảo là đồng sáng lập, Ngọc Hân phụ trách vận hành chuỗi, còn tôi giữ phần tài chính và chiến lược. Chúng tôi có bảng lương, quy trình khiếu nại và chính sách nghỉ phép rõ ràng. Tôi cố tình giữ công ty minh bạch, vì tôi biết một người từng bị ép tiền sẽ hiểu giá trị của một hợp đồng công bằng.
Bếp Nhà Khang có ba quán. Minh Khang vẫn tự đứng bếp vào ngày khai trương mỗi chi nhánh, dù nhân viên đã đủ. Anh nói muốn nhớ cảm giác nấu món đầu tiên cho khách.
Ngày chuyển vào căn nhà mới, bà Hương đứng giữa phòng khách, hỏi phòng của bà ở đâu. Minh Khang mở cửa phòng hướng nắng.
“Mẹ ở đây. Có cửa sổ nhìn cây.”
Bà Hương quay sang tôi.
“Con quyết định à?”
“Hai đứa con quyết định.”
Bà ngồi xuống giường, đặt bàn tay lên ga mới.
“Mẹ xin lỗi.”
Tôi không nói “không sao”. Tôi nói:
“Con nghe.”
Bà kể những lần đã bảo tôi phải nhường, những lần đứng về phía Ngọc Hân vì sợ con gái khổ. Tôi không sửa lời bà, không nói rằng mình đã quên. Khi bà nói xong, tôi chỉ rót thêm trà.
Minh Khang trả toàn bộ tiền sửa căn nhà bằng lợi nhuận của anh. Anh không muốn mọi người nghĩ mình được vợ nuôi.
“Anh có cần chứng minh không?” tôi hỏi.
“Không. Nhưng anh muốn biết mình có thể làm được.”
Tôi gật đầu.
Tối đó, chúng tôi ngồi ngoài ban công. Anh hỏi số tiền của tôi còn bao nhiêu.
“Khoảng 47 tỷ, chưa tính phần đầu tư dài hạn.”
Anh huýt sáo.
“Em càng tiêu càng giàu.”
“Vì em không dùng tiền để mua người.”
“Vậy em dùng để mua gì?”
“Mua thời gian. Mua quyền được nói không. Mua cơ hội cho người biết giữ nó.”
Anh nắm tay tôi.
“Còn anh?”
“Anh chỉ xin một căn bếp.”
“Bây giờ anh có ba căn.”
“Vậy cho anh xin thêm một chuyến du lịch.”
Tôi bật cười. Sau hai năm, lần đầu anh xin một thứ không liên quan đến công việc.
Chúng tôi đặt vé đi biển vào tháng sau. Bà Hương giữ cháu của Thảo, Ngọc Hân quản lý Mộc Bếp, còn Minh Khang đóng cửa quán một ngày.
Không ai chết vì nghỉ một ngày. Nhưng nhiều người đã sống cả đời mà không dám nghỉ.