Chương 18
Chương 18
Ngọc Hân tìm thấy tên tôi trong hồ sơ đăng ký doanh nghiệp.
Cô ta không có số tiền, nhưng có một thứ nguy hiểm hơn: niềm tin rằng tôi đang cố tình giấu cả nhà.
Một tối, cô ta gửi ảnh chụp màn hình vào nhóm gia đình. Tên tôi, tên Thảo, vốn điều lệ và địa chỉ bếp trung tâm hiện rõ.
“An Nhiên nói thất nghiệp, nhưng lại là giám đốc công ty.”
Bà Hương gọi ngay cho Minh Khang.
“Con biết chuyện này không?”
“Biết.”
“Sao con không nói mẹ?”
“Vì đó là công việc của vợ con.”
“Vợ con giấu cả nhà.”
“Mẹ, con cũng không kể mọi chuyện về quán cho cả họ. Vì sao tiền của Nhiên phải khác?”
Bà Hương im lặng. Ngọc Hân giật điện thoại, nói tôi dùng tiền không rõ nguồn gốc.
Minh Khang cúp máy lần thứ hai.
Tôi không thích cách anh phải cúp máy, nhưng tôi biết anh đang học cách không bị kéo vào một cuộc tranh cãi vô tận.
Ngày hôm sau, một thanh tra thuế tới kiểm tra Mộc Bếp vì có đơn tố cáo nặc danh. Tôi chuẩn bị sẵn chứng từ: vốn góp, hợp đồng thuê, hóa đơn nguyên liệu, bảng lương và sao kê. Cuộc kiểm tra kết thúc sau hai ngày, không có sai phạm.
Thảo thở phào.
“Ngọc Hân làm à?”
“Có thể. Nhưng lần này cô ta không làm được gì.”
Luật sư khuyên tôi gửi văn bản cảnh báo nếu cô ta tiếp tục bôi nhọ. Tôi đồng ý. Không phải để trả thù, mà để mọi người hiểu ranh giới có thật.
Minh Khang đọc văn bản, hỏi tôi có sợ mẹ buồn không.
“Mẹ buồn vì em đặt luật, hay vì chị anh không còn được lấy tiền của mình?”
Anh không trả lời.
Tối đó, bà Hương gửi tin nhắn cho tôi: “Mẹ muốn gặp riêng.”
Tôi đến nhà bà. Bà đặt lên bàn một cuốn sổ tiết kiệm cũ.
“Mẹ không biết con có bao nhiêu tiền. Nhưng mẹ biết nếu con có, Hân sẽ tìm cách lấy.”
Tôi nhìn bà.
“Mẹ muốn con đưa tiền cho chị ấy?”
“Không. Mẹ muốn con nói thật với Minh Khang trước khi người khác nói thay con.”
Đó là lần đầu bà Hương đứng về phía một điều đúng, dù điều đó khiến con gái bà khó chịu.
Tôi về nhà, nói với Minh Khang:
“Có lẽ đã đến lúc nói với cả nhà.”
Anh gật đầu.
“Chủ nhật này, tại nhà mình.”