Chương 15
Chương 15 — Chiếc Mặt Nạ Không Có Thật
Năm người ngồi quanh chiếc bàn gỗ dài trong xưởng Vẽ Trăng — một cuộc họp mà chỉ hai tuần trước, Uyển Nhi không bao giờ hình dung nổi mình sẽ chủ trì.
Nhã Uyên ngồi một bên, tay vẫn còn hơi run mỗi khi nhìn sang Tuyền. Bội Trân ngồi đối diện, dáng vẻ nghiêm nghị của một người đã quen với việc phân tích tỉ mỉ từng chi tiết. Tuyền ngồi cạnh cửa, gần nhất với lối ra, như một thói quen của người luôn sẵn sàng rời đi nếu cần. Nhật Vũ ngồi cạnh Uyển Nhi, laptop mở sẵn, tài liệu bằng chứng đã được sắp xếp gọn gàng thành từng mục.
"Trước khi bắt đầu, tôi muốn nói rõ một điều." Uyển Nhi lên tiếng, giọng nghiêm túc bao quát cả căn phòng. "Tôi không triệu tập cuộc họp này để phán xét ai đúng ai sai. Tôi triệu tập để tìm ra cách dừng chuyện này lại, theo cách công bằng nhất có thể cho tất cả mọi người, kể cả sáu gia đình nghệ nhân khác đang bị Hồ Bảo Kỳ lợi dụng mà không hề hay biết."
"Cô định làm gì?" Tuyền hỏi, giọng căng thẳng. "Báo công an toàn bộ?"
"Chưa." Uyển Nhi lắc đầu. "Nhật Vũ và tôi đã bàn kỹ. Nếu báo công an ngay bây giờ, với bằng chứng hiện có, khả năng cao nhất là cả chú và chị Bội Trân sẽ bị khởi tố cùng lúc với Hồ Bảo Kỳ, vì trên giấy tờ, cả hai đều là người trực tiếp sản xuất và tham gia làm giả. Ông ta, với tiềm lực tài chính và quan hệ, hoàn toàn có thể thuê luật sư giỏi, kéo dài vụ án, thậm chí đổ hết trách nhiệm lên hai người."
"Vậy phương án của cô là gì?" Bội Trân hỏi, ánh mắt sắc sảo dò xét.
Nhật Vũ lên tiếng, mở laptop cho mọi người xem. "Kế hoạch của tôi là công bố một bài điều tra đầy đủ, có bằng chứng xác thực, đúng vào thời điểm nhạy cảm nhất đối với Indochine Heritage Auctions — ngay trước phiên đấu giá lớn tiếp theo của họ, khi truyền thông quốc tế đang chú ý nhiều nhất. Đồng thời, chúng ta sẽ chủ động gửi toàn bộ bằng chứng cho ban lãnh đạo cấp cao của nhà đấu giá trước khi bài báo lên sóng, cho họ cơ hội tự xử lý nội bộ, rút toàn bộ lô hàng liên quan, và chính thức lên tiếng xin lỗi công khai."
"Còn phần của tôi và chị Bội Trân?" Tuyền hỏi, giọng vẫn còn lo lắng.
"Đây là phần quan trọng nhất." Uyển Nhi nhìn thẳng vào Tuyền, rồi sang Bội Trân. "Cả hai sẽ chủ động hợp tác, cung cấp toàn bộ thông tin, bằng chứng về vai trò của Hồ Bảo Kỳ trong việc chỉ đạo, tổ chức, và tiêu thụ hàng giả. Đổi lại, tôi sẽ tìm luật sư tư vấn giúp hai người, để đảm bảo sự hợp tác này được ghi nhận là tình tiết giảm nhẹ đáng kể, thậm chí có thể tránh được truy cứu hình sự nếu cam kết dừng hoàn toàn hoạt động sản xuất và bồi thường theo khả năng."
Nhã Uyên, im lặng từ đầu buổi họp, cuối cùng lên tiếng, giọng nghẹn ngào. "Còn về phần chi phí y tế cho con trai anh Tuyền, tôi xin được chịu trách nhiệm hoàn toàn, không phải như một sự trao đổi, mà như một phần trách nhiệm tôi nợ từ hai mươi hai năm trước. Đây không phải điều kiện, mà là điều tôi phải làm, dù mọi chuyện có diễn ra thế nào đi nữa." Bà nói thêm, giọng hơi run: "Tôi cũng đã liên hệ với một người bạn làm bác sĩ ở bệnh viện tuyến trên, hỏi về khả năng ghép thận cho cháu khi đủ điều kiện. Tôi biết tiền bạc không thể bù đắp được hết những gì gia đình anh đã phải chịu đựng, nhưng đó là tất cả những gì tôi có thể làm ngay lúc này."
Tuyền nhìn Nhã Uyên, đôi mắt ông đỏ hoe, nghẹn lời không nói được gì trong giây lát. "Cô không cần làm vậy."
"Tôi cần." Nhã Uyên đáp, giọng cương quyết hiếm thấy. "Đây là cách duy nhất tôi có thể sống yên với chính mình sau tất cả những gì đã xảy ra."
Bội Trân, quan sát cuộc trao đổi đầy cảm xúc giữa hai người, hắng giọng để kéo mọi người trở lại vấn đề thực tế. "Tôi đồng ý hợp tác toàn bộ. Nhưng tôi cần biết chắc, kế hoạch này có tính đến khả năng Hồ Bảo Kỳ phản công không? Ông ta không phải người dễ bị khuất phục, và ông ta có đủ nguồn lực để chống trả quyết liệt nếu cảm thấy bị đe dọa."
"Đó là lý do chúng ta cần hành động đồng bộ, nhanh và dứt khoát." Nhật Vũ đáp, giọng đầy tự tin của một người đã lên kế hoạch kỹ lưỡng, mắt lướt qua từng người trong phòng như đang xác nhận lại sự đồng thuận của tất cả trước khi tiếp tục. "Một khi bằng chứng đã được gửi đến ban lãnh đạo Indochine và bài báo đã sẵn sàng xuất bản đồng thời, ông ta sẽ không còn đủ thời gian để xoay xở, tẩu tán bằng chứng, hay gây áp lực lên bất kỳ ai trong chúng ta."
Cả căn phòng chìm trong im lặng một lúc, mỗi người theo đuổi những suy nghĩ riêng về những gì sắp xảy ra. Uyển Nhi nhìn quanh bàn, nhìn từng gương mặt — người phụ nữ mang gánh nặng tội lỗi suốt hai mươi hai năm, người đàn ông từng bị đối xử bất công giờ đang cố chuộc lại lỗi lầm của chính mình, người chuyên gia phục chế bị cám dỗ bởi sự bất công trong ngành nghề, và người bạn nhà báo sẵn sàng đặt cả uy tín nghề nghiệp vào một câu chuyện có thể thay đổi cả một ngành công nghiệp nghệ thuật.
Ánh đèn huỳnh quang trên trần xưởng hắt xuống năm gương mặt, mỗi người mang một biểu cảm khác nhau nhưng cùng chung một sự căng thẳng lặng lẽ. Bên ngoài, tiếng côn trùng đêm hè vẫn rả rích không ngớt, tiếng xe máy thi thoảng lướt qua con đường làng, cuộc sống bình thường vẫn tiếp diễn như chưa từng có gì xáo trộn, trong khi bên trong căn xưởng nhỏ này, năm con người đang cùng nhau vẽ lại đường đi của một quyết định có thể thay đổi số phận của không chỉ riêng họ.
"Tôi có một câu hỏi." Bội Trân lên tiếng sau một lúc im lặng, giọng vẫn giữ vẻ thực tế thường thấy. "Nếu Hồ Bảo Kỳ bị lộ, nhà đấu giá chắc chắn sẽ mở một cuộc điều tra nội bộ toàn diện. Vậy chuyện của tôi và anh Tuyền, liệu có bị lôi ra ánh sáng hoàn toàn không, hay có cách nào giữ được một phần kín đáo, ít nhất là cho đến khi con anh Tuyền ổn định hơn về sức khỏe?"
"Tôi không thể hứa mọi chuyện sẽ được giữ kín hoàn toàn." Nhật Vũ đáp thành thật. "Nhưng tôi có thể đảm bảo, trong bài viết của mình, tôi sẽ tập trung vào vai trò tổ chức và trục lợi của Hồ Bảo Kỳ, trình bày phần của hai người như những nhân chứng hợp tác quan trọng, không phải là những kẻ chủ mưu. Cách kể chuyện đó không chỉ đúng sự thật, mà còn công bằng hơn nhiều so với việc đánh đồng tất cả vào cùng một mức độ trách nhiệm."
"Còn một điều nữa tôi cần làm rõ." Uyển Nhi nói, giọng chậm rãi nhưng kiên định. "Sau khi mọi chuyện kết thúc, dù kết quả ra sao, tôi muốn xưởng Vẽ Trăng bước sang một hướng đi mới — minh bạch hoàn toàn về nguồn gốc, và nếu chú Tuyền đồng ý, tôi muốn mời chú quay lại làm việc, công khai dưới tên riêng của mình, không còn phải núp bóng ai nữa."
Tuyền ngẩng lên nhìn cô, sững sờ đến mức không nói được lời nào trong vài giây. "Cô... cô nói thật chứ?"
"Thật." Uyển Nhi gật đầu, ánh mắt kiên định. "Tay nghề của chú không hề thua kém thầy tôi, tôi đã thấy điều đó qua chính những tác phẩm chú làm ra, dù là hàng giả. Điều duy nhất sai là cách chú dùng nó. Nếu chú sẵn sàng làm lại từ đầu, đúng đắn, tôi tin thầy tôi, nếu còn sống, cũng sẽ đồng ý với quyết định này."
Nước mắt lăn dài trên gương mặt hốc hác của Tuyền, lần đầu tiên trong suốt cả câu chuyện, không phải vì đau khổ hay sợ hãi, mà vì một tia hy vọng ông chưa từng dám nghĩ đến kể từ ngày bị đuổi khỏi xưởng hai mươi hai năm trước.
Cuộc họp kéo dài đến tận khuya, từng chi tiết của kế hoạch được bàn bạc, chỉnh sửa, thống nhất. Nhật Vũ phác thảo dàn ý bài báo ngay tại chỗ, đọc to từng đoạn để mọi người góp ý, chỉnh sửa những chi tiết có thể gây hiểu lầm hoặc gây tổn thương không cần thiết cho những người đã hợp tác. Nhã Uyên đề nghị sẽ dùng mối quan hệ của mình trong giới sưu tầm quốc tế để đảm bảo bài báo, khi phát hành, sẽ được chia sẻ rộng rãi đến đúng những người có ảnh hưởng nhất trong ngành, thay vì chìm nghỉm giữa vô vàn tin tức khác.
Tuyền, trước khi ra về, nán lại một lúc bên chồng khuôn gỗ xếp trên giá, đưa tay chạm nhẹ vào một chiếc khuôn hình đầu lân, cảm nhận lại độ nhẵn bóng của gỗ dưới đầu ngón tay, như thể đang chào lại một người bạn cũ sau nhiều năm xa cách. "Nếu mọi chuyện suôn sẻ," ông nói khẽ, gần như tự nói với chính mình hơn là với ai khác trong phòng, "tôi mong có ngày được đứng đây, làm việc dưới ánh sáng, không còn phải giấu giếm bất cứ điều gì nữa."
Khi mọi người lần lượt ra về, Uyển Nhi đứng một mình giữa xưởng, nhìn tấm ảnh cụ Tuyên trên tường, thì thầm khe khẽ như đang báo cáo với thầy về một quyết định lớn mà cô vừa đưa ra — một quyết định cô tin rằng, dù không hoàn hảo, vẫn là con đường gần với công bằng nhất mà cô có thể tìm thấy giữa một mê cung không có lối ra rõ ràng.