Chương 16
Chương 16 — Chiếc Mặt Nạ Không Có Thật
"Phiên đấu giá 'Masters of Southeast Asian Folk Craft' sẽ diễn ra vào thứ Bảy tuần sau, tại Singapore, có livestream trực tuyến toàn cầu." Nhật Vũ đọc to từ màn hình laptop, giọng anh có chút phấn khích lẫn căng thẳng. "Đây là phiên đấu giá lớn nhất trong năm của Indochine, có tới ba lô hàng mới 'attributed to Đặng Bá Tuyên' được đưa vào danh mục, cùng với năm lô khác thuộc các nghệ nhân trong danh sách mình đã xác minh."
Uyển Nhi ngồi thẳng dậy, tim đập nhanh. "Ba lô hàng mới? Nghĩa là đường dây vẫn đang tiếp tục sản xuất, ngay cả sau khi chú Tuyền và chị Bội Trân đã dừng lại?"
"Có lẽ Hồ Bảo Kỳ đã tìm được người khác thay thế, hoặc vẫn còn hàng tồn từ trước." Nhật Vũ nhíu mày. "Dù thế nào, đây chính là thời điểm hoàn hảo để hành động. Nếu chúng ta công bố bằng chứng ngay trước phiên đấu giá này, tác động sẽ lớn nhất có thể — toàn bộ giới sưu tầm, báo chí quốc tế, đều đang theo dõi sự kiện này."
Kế hoạch được vạch ra chi tiết trong những ngày tiếp theo. Nhật Vũ hoàn thiện bài điều tra dài, đối chiếu từng lô hàng với bằng chứng thu thập được, kèm theo những đoạn trích từ bản ghi âm của Bội Trân, ảnh chụp từ xưởng bí mật ở bãi cỏ lau, và bảng phân tích chi tiết về sự khác biệt giữa dấu trăng khuyết thật và giả do chính Uyển Nhi cung cấp — lần đầu tiên cô đồng ý công khai một phần bí mật nghề nghiệp mà thầy cô từng dặn phải giữ kín, vì cô hiểu rằng, đôi khi, một bí mật cần được hy sinh để bảo vệ một điều lớn lao hơn.
"Cháu chắc chắn muốn công khai chi tiết này chứ?" Nhã Uyên hỏi khi nghe Uyển Nhi chia sẻ quyết định đó, giọng đầy lo lắng. "Một khi công khai, bất kỳ ai cũng có thể học được cách làm giả tinh vi hơn."
"Cháu biết." Uyển Nhi gật đầu, ánh mắt kiên định. "Nhưng nếu cháu giữ mãi bí mật này chỉ để bảo vệ riêng xưởng Vẽ Trăng, trong khi năm gia đình nghệ nhân khác vẫn tiếp tục bị lừa dối mà không có cách nào tự bảo vệ mình, thì bí mật đó có ý nghĩa gì? Cháu nghĩ thầy cháu, nếu còn sống, sẽ chọn cách chia sẻ để cứu nhiều người hơn, thay vì giữ kín để bảo toàn riêng cho mình."
Song song với việc hoàn thiện bài báo, Uyển Nhi và Nhã Uyên soạn một bức thư chính thức gửi đến ban lãnh đạo cấp cao của Indochine Heritage Auctions tại Hồng Kông, đính kèm toàn bộ bằng chứng, yêu cầu họ rút ngay lập tức tám lô hàng liên quan đến Đặng Bá Tuyên khỏi phiên đấu giá sắp tới, đồng thời mở cuộc điều tra nội bộ về vai trò của Hồ Bảo Kỳ và "chuyên gia thẩm định" mang tên Thomas Yeoh.
Nhã Uyên, với vốn tiếng Anh thương mại tích lũy qua nhiều năm làm việc với khách quốc tế, đảm nhận phần dịch thuật và trình bày bức thư sao cho vừa đủ nghiêm túc về mặt pháp lý, vừa không quá gay gắt đến mức khiến phía đối tác lập tức đóng cửa mọi kênh đối thoại. Bà ngồi lì bên máy tính đến tận nửa đêm, chỉnh sửa từng câu chữ, tham khảo thêm ý kiến của một người bạn luật sư chuyên về sở hữu trí tuệ mà bà quen biết từ nhiều năm trước.
"Bức thư này phải vừa đủ sắc bén để họ hiểu chúng ta có bằng chứng thật, vừa đủ chuyên nghiệp để họ không thể phớt lờ như đã từng phớt lờ cháu lần đầu tiên." Bà giải thích với Uyển Nhi, mắt vẫn dán vào màn hình. "Một bức thư đầy cảm xúc, dù chính đáng đến đâu, cũng dễ bị họ xem nhẹ hơn một văn bản có cấu trúc pháp lý rõ ràng."
Uyển Nhi ngồi cạnh, đọc lại từng đoạn, góp ý những chỗ cần làm rõ hơn về mặt kỹ thuật nghề nghiệp — cách trình bày sự khác biệt giữa khuôn gỗ chạm tay và khuôn thạch cao đúc sẵn, giữa màu tự nhiên và sơn công nghiệp, sao cho ngay cả một người không am hiểu về mặt nạ giấy bồi cũng có thể hình dung được mức độ tinh vi của hành vi làm giả.
Bức thư được gửi đi vào một buổi sáng thứ Ba, chỉ bốn ngày trước phiên đấu giá. Cả nhóm ngồi chờ đợi phản hồi trong căng thẳng, mỗi giờ trôi qua đều nặng nề như một ngày.
Đến chiều thứ Tư, một email phản hồi ngắn gọn đến từ bộ phận pháp lý của Indochine, giọng điệu quan liêu, thận trọng: "Chúng tôi đã tiếp nhận thông tin và đang tiến hành xác minh nội bộ. Chúng tôi sẽ phản hồi trong thời gian sớm nhất." Không có cam kết rút lô hàng. Không có động thái cụ thể nào.
"Họ đang câu giờ." Nhật Vũ nói, gõ mạnh tay lên bàn phím. "Có lẽ họ đang tìm cách xử lý êm thấm, giữ hình ảnh, mà không thực sự muốn công khai thừa nhận sai sót. Mình không thể chờ họ tự giác được nữa."
"Vậy mình xuất bản bài báo ngay bây giờ?" Uyển Nhi hỏi.
"Chưa." Nhật Vũ lắc đầu, ánh mắt tính toán. "Tớ nghĩ mình nên chờ đến đúng thời điểm phiên đấu giá bắt đầu, khi ống kính truyền thông và mắt của toàn bộ giới sưu tầm đang đổ dồn vào đó. Xuất bản sớm quá, tin tức có thể chìm nghỉm trước khi phiên đấu giá diễn ra. Xuất bản đúng lúc, giữa lúc mọi người đang theo dõi trực tiếp, tác động sẽ không thể nào lớn hơn."
Uyển Nhi cảm thấy một cơn run rẩy chạy dọc người, vừa sợ hãi vừa quyết tâm. Cô nhìn ra ngoài cửa xưởng, nơi ánh hoàng hôn đang nhuộm đỏ bầu trời làng Yên Liễu, chỉ còn ba ngày nữa trước khi mọi bí mật, mọi nỗ lực điều tra âm thầm suốt gần một tháng qua, sẽ được phơi bày trước toàn thế giới.
Đêm hôm đó, cô nhận được một cuộc gọi bất ngờ từ số điện thoại lạ. Giọng nói vang lên đầu dây bên kia khiến cô lạnh sống lưng — chính là Hồ Bảo Kỳ, giọng vẫn giữ vẻ lịch thiệp quen thuộc, nhưng ẩn dưới đó là một sự đe dọa không thể nhầm lẫn.
"Cô Uyển Nhi, tôi nghe nói cô đang chuẩn bị một 'bài viết' gì đó liên quan đến công ty tôi." Ông ta nói, giọng vẫn điềm tĩnh đến lạnh người. "Tôi nghĩ cô nên cân nhắc kỹ trước khi làm điều gì đó có thể gây tổn hại không đáng có, không chỉ cho tôi, mà cho cả những người cô đang cố bảo vệ. Tôi có nhiều mối quan hệ hơn cô tưởng, cô Uyển Nhi ạ."
"Anh đang đe dọa tôi?" Uyển Nhi hỏi thẳng, giọng cố giữ bình tĩnh dù tay cô đang run, mắt liếc nhìn ra cửa xưởng đang khép hờ, chợt nhận ra mình đang ở một mình giữa đêm khuya, cách nhà dân gần nhất cũng phải hơn trăm mét.
"Tôi chỉ đang đưa ra một lời khuyên chân thành." Hồ Bảo Kỳ đáp, giọng vẫn nhẹ nhàng đến rợn người, rồi cúp máy ngay sau đó, không chờ cô trả lời thêm, để lại tiếng tút tút đều đặn vang trong màn đêm tĩnh mịch của xưởng.
Uyển Nhi đứng lặng người giữa xưởng, điện thoại vẫn còn nóng ấm trong tay, tim đập thình thịch. Cô nhìn quanh gian xưởng vắng lặng, ánh đèn bàn duy nhất còn sáng hắt bóng cô đổ dài trên nền xi măng, và trong khoảnh khắc đó, cô chợt cảm thấy mình thật nhỏ bé trước quyền lực và mối quan hệ mà một người như Hồ Bảo Kỳ có thể huy động chỉ bằng vài cuộc điện thoại. Nhưng rồi cô nhớ lại gương mặt Tuyền khi nghe cô đề nghị mời ông quay lại làm việc dưới tên riêng, nhớ lại ánh mắt Bội Trân khi quyết định giao nộp bằng chứng dù biết rõ rủi ro, và cảm giác nhỏ bé đó dần nhường chỗ cho một sự quyết tâm vững chãi hơn.
Cô gọi ngay cho Nhật Vũ, kể lại toàn bộ cuộc gọi, giọng vẫn còn run.
"Điều đó chỉ chứng tỏ một điều." Nhật Vũ nói, giọng anh cũng căng thẳng nhưng không hề dao động. "Ông ta đã biết, và đang hoảng sợ thật sự. Không ai đe dọa người khác nếu họ cảm thấy an toàn, Uyển Nhi ạ. Mình đang đi đúng hướng rồi." Anh im lặng một giây rồi nói thêm, giọng nghiêm túc hẳn: "Nhưng từ giờ, cậu đừng ở một mình trong xưởng vào ban đêm nữa. Tớ sẽ qua ở lại vài hôm, ít nhất cho đến khi bài báo được đăng."
Uyển Nhi gật đầu, dù cơ thể vẫn còn run rẩy, cô cảm thấy trong lòng mình một sự quyết tâm mới, sắc bén hơn bao giờ hết. Cô nhìn lên tấm ảnh cụ Tuyên trên tường, ánh mắt điềm tĩnh của ông trong bức ảnh cũ như đang tiếp thêm cho cô một chút can đảm cần thiết cho ba ngày sắp tới.
Trước khi đi ngủ, cô nhắn tin báo cho cả nhóm về cuộc gọi đe dọa, đề nghị mọi người cẩn trọng hơn trong những ngày tới. Nhã Uyên nhắn lại ngay, giọng lo lắng hiện rõ qua từng con chữ: "Cháu có cần cô cử người đến ở cùng không? Cô không muốn cháu ở một mình trong xưởng lúc này." Uyển Nhi cảm động trước sự quan tâm đó, nhưng vẫn từ chối, trả lời rằng cô cần giữ đầu óc tỉnh táo và không muốn bất kỳ ai khác gặp nguy hiểm vì mình. Tuyền cũng nhắn tin, ngắn gọn nhưng đầy quyết tâm: "Nếu ông ta dám làm gì cô, tôi sẽ ra mặt làm chứng ngay lập tức, không cần đợi đến ngày dự kiến." Bội Trân thì gửi một biểu tượng nắm đấm nhỏ, kèm theo dòng chữ: "Chúng ta đã đi đến bước này rồi, không có đường lùi nữa đâu."
Uyển Nhi đọc từng tin nhắn, cảm nhận rõ ràng, lần đầu tiên trong suốt hành trình đầy cô độc này, cô không còn phải một mình đối mặt với tất cả nữa.