Cô Chủ Tiệm Xe Sau Cổng Trường
8 phút đọc

Chương 22

Chương 22 — Cô Chủ Tiệm Xe Sau Cổng Trường

Cha yêu cầu Vy rút khỏi nhóm trong một bữa tối không có món cô thích.

Ông đặt bản hợp đồng mới lên bàn, không giấu đi điều khoản đã sửa. “Vạn Hưng đã nhượng bộ nhiều. Nhưng nếu con tiếp tục đứng ở phía phản biện, người ta sẽ nói công ty dùng con gái để tạo hình ảnh minh bạch.”

“Con có thể rút tên khỏi tài liệu. Nhưng con vẫn là người dùng nhà xe.”

“Con là con gái của người ký ngân sách. Mỗi câu con nói đều bị nhìn qua quan hệ đó.”

Vy nhìn đĩa rau nguội. “Vậy con phải im để người ta khỏi nghĩ xấu về cha?”

“Cha muốn con tránh bị kéo vào cuộc chiến này.”

“Cha gọi việc con hỏi về lối đi xe lăn là cuộc chiến à?”

Ông im lặng. Ông đã quen với các cuộc họp nơi mọi phía đều có luật sư. Ông không biết nói thế nào để bảo vệ con mà không biến sự bảo vệ thành lệnh.

“Con rút khỏi vai trò đại diện Vạn Hưng,” ông nói. “Con vẫn có thể tham gia với tư cách học sinh, nhưng không được dùng tài liệu nội bộ của công ty.”

Vy đồng ý ngay. Cô đặt thẻ tên “đại diện tài trợ” lên bàn. “Con không muốn vai trò đó.”

Sáng hôm sau, cô báo cho cô Vân và cả nhóm. Huy lo sự thay đổi sẽ khiến ban giám hiệu nghi ngờ. Quỳnh Chi đề nghị ghi rõ trong biên bản: Vy là học sinh trường, không đại diện doanh nghiệp; mọi tài liệu từ Vạn Hưng đi qua kênh chính thức.

Khoa nghe xong, hỏi Vy có ổn không. Cô nói chưa biết. Cậu không cố an ủi, chỉ đưa cô chiếc mũ bảo hộ cũ. “Hôm nay chúng ta đo mái. Cậu đứng ngoài nắng thì đội cái này.”

Hai người cùng lên thang kiểm tra những tấm tôn. Một tấm rung mạnh, Khoa giữ thang, Vy dùng bút đánh dấu chỗ cần thay. Họ làm việc bên cạnh nhau mà không nhắc chuyện cha cô.

Buổi chiều, một bài viết mới xuất hiện trên diễn đàn, nói Vy bị cha ép phải “giả vờ phản đối”. Lần này Quỳnh Chi không vội phản hồi. Cô hỏi Vy muốn công khai đến mức nào.

Vy suy nghĩ. Nếu giải thích mọi chuyện gia đình, cô sẽ biến bữa tối thành nội dung cho người khác. Cô chỉ đăng: “Từ hôm nay tôi tham gia với tư cách học sinh, không đại diện cho Vạn Hưng. Các tài liệu của doanh nghiệp sẽ được công bố qua nhà trường. Tôi không chia sẻ chuyện riêng của gia đình.”

Một số bình luận vẫn nghi ngờ. Huy muốn đáp trả, nhưng Vy ngăn. “Không thể dùng đời tư để chứng minh một bản vẽ.”

Cô Vân ủng hộ. Nhà trường gửi thông báo chính thức, xác nhận không học sinh nào phải đại diện cho nhà tài trợ. Điều ấy giúp cả nhóm tránh khỏi việc biến Vy thành bằng chứng sống cho bất kỳ bên nào.

Buổi tối, cha gọi lại. Ông nói đã xem thông báo. “Con làm đúng khi tách hai vai trò.”

“Cha có giận không?”

“Có lúc. Nhưng cha giận việc mọi người nghi ngờ công ty hơn là giận con. Cha phải tự sửa điều đó.”

Vy hỏi ông có định tiếp tục tài trợ không. Ông nói quyết định sẽ thuộc về hội đồng, không thuộc riêng ông. Cô thấy câu trả lời ấy hợp lý hơn mọi lời hứa trong gia đình.

Ngày quyết định đến gần, Huy đề xuất đổi tên nhóm từ “Nhà xe xanh” sang “Nhà xe mở”. Khoa hỏi có cần đổi lần nữa không. Huy nói cái tên cũ khiến người ta tưởng họ bán cây, trong khi họ đang sửa một cánh cửa.

Quỳnh Chi bật cười. Vy cũng vậy. Những câu chuyện căng thẳng không biến mất, nhưng nhóm vẫn tìm được cách cười trong lúc xử lý chúng.

Trước khi đóng cửa, Khoa hỏi Vy có muốn cuối tuần sang gara phố Trúc xem cậu thử việc không. Vy gật. Cậu nói không cần mang theo danh sách khảo sát. Cô đáp sẽ mang theo sổ, vì biết đâu có thứ cần ghi.

Khoa lắc đầu. “Cậu không thể biến mọi buổi đi chơi thành nghiên cứu.”

“Tôi sẽ cố. Nhưng nếu thấy cậu làm hỏng ốc, tôi vẫn ghi.”

Khoa cười. Trong ánh đèn nhà xe, Vy nhận ra rút khỏi vai trò đại diện không khiến cô nhỏ đi. Nó trả lại cho cô quyền được là một học sinh bình thường, được mắc lỗi và được đứng cạnh người khác mà không phải mang theo cái bóng của cha.

Sau thông báo rút vai trò đại diện, Vy phải học cách không trả lời mọi tin nhắn về Vạn Hưng. Một bạn hỏi cô công ty có định mua đất trường không. Cô chuyển câu hỏi cho cô Vân, dù biết mình có thể hỏi cha nhanh hơn. Một người khác xin cô xin tài trợ riêng cho lớp. Cô từ chối và gửi đường dẫn quy trình chung.

Huy bảo cô trở nên lạnh lùng. Vy nói ranh giới không phải lạnh lùng, chỉ là cách để một lời hứa không bị hiểu thành quyền ưu tiên.

Trong lớp, có bạn gọi cô là “cô chủ”. Vy quay lại, nói đó chỉ là biệt danh, nhưng nếu họ cần sửa xe thì cứ đăng ký như mọi người. Một bạn cười hỏi cô có biết thay săm không. Vy nói đã biết một chút, rồi hẹn bạn tới lớp cuối tuần.

Cha cô cũng phải làm quen với việc không dùng Vy làm cầu nối. Ông gửi tài liệu cho cô Vân, không nhắn riêng. Có lần ông muốn hỏi nhóm đang nghĩ gì, Vy bảo hãy tới buổi lấy ý kiến và đăng ký người tham dự. Ông nói con gái mình đã biến trường thành cơ quan hành chính. Vy đáp trường chỉ đang học cách không để một cuộc gọi riêng quyết định việc chung.

Khoa quan sát cô từ xa. Cậu hỏi cô có mệt không. Vy nói mệt vì mỗi lời nói phải cân hai lần. Khoa bảo trước đây cậu cũng phải cân từng lời vì sợ người ta nghĩ cậu lợi dụng nhà xe cho tiệm mẹ. Hai người nhận ra họ ở hai phía khác nhau nhưng đều hiểu cảm giác bị người khác gán động cơ.

Quỳnh Chi đề nghị nhóm lập quy tắc xung đột lợi ích. Người có liên hệ gia đình, tài trợ hoặc quyền lợi trực tiếp phải công bố; người đó được tham gia góp ý nhưng không tự quyết. Vy đọc rồi ký đầu tiên. Huy hỏi có cần công bố chuyện cậu từng làm truyền thông cho sự kiện không. Quỳnh Chi nói có, để người đọc biết cách đánh giá.

Một học sinh phản đối vì sợ quy tắc làm nhóm mất tự nhiên. Khoa nói tự nhiên không đồng nghĩa với vô tư. Người ta vẫn có thể nói chuyện thân mật, nhưng quyết định quan trọng cần được ghi lại.

Buổi chiều, Vy ngồi ngoài nhà xe làm bài. Một bạn lớp dưới hỏi cô có phải sẽ chuyển trường vì tin đồn không. Vy bảo cô chưa biết, nhưng nếu chuyển cũng không vì người khác đồn. Khoa nghe thấy, hỏi cô có thật sự nghĩ vậy không. Vy nói gia đình cô có thể chuyển thành phố, nhưng cô muốn hoàn thành việc đã bắt đầu.

Khoa không hứa giữ cô lại. Cậu chỉ đưa cô chiếc bút dầu và bảo ghi tên người trực ngày mai. Vy hiểu đó là cách cậu nói: ngày mai vẫn có việc, bất kể hôm nay người ta nói gì.

Tuần đầu không làm đại diện, Vy vẫn bị hỏi những câu chỉ cha cô mới trả lời được. Cô lập một mẫu chuyển câu hỏi, ghi người nhận và hạn trả lời. Một bạn nói cô máy móc. Vy bảo nếu không chuyển, câu hỏi sẽ mắc lại trong hộp thư của cô rồi biến mất.

Cha cô trả lời đúng hạn qua kênh trường. Có câu ông nói chưa biết. Vy công bố cả câu đó trong biên bản. Huy ngạc nhiên vì một doanh nghiệp lớn lại để lộ điểm chưa rõ. Vy nói chính điều đó khiến người ta có thể hỏi tiếp.

Trong giờ thể dục, một bạn gọi Vy là “người của Vạn Hưng”. Cô không phản ứng ngay. Khoa đứng gần, hỏi bạn ấy muốn biết điều gì cụ thể. Bạn nói sợ nhà xe biến thành chỗ quảng bá. Vy đưa đường dẫn hợp đồng và nói bạn có quyền góp ý.

Bạn ấy đọc, rồi xin lỗi vì đã gắn nhãn. Vy nói không cần xin lỗi nếu lần sau hỏi thẳng. Khoa nhìn cô, bảo đó là cách tránh một cuộc cãi vã thành hai người cùng mất mặt.

Quỳnh Chi cập nhật quy tắc xung đột lợi ích, thêm ví dụ về bạn có người thân làm ở nhà tài trợ. Họ không cấm bạn ấy tham gia, chỉ yêu cầu không tự quyết khoản liên quan. Một thành viên mới thấy quy tắc công bằng hơn vì không biến quan hệ gia đình thành lỗi.

Buổi tối, Vy hỏi cha có muốn cô quay lại vai trò đại diện không. Ông nói không, vì công ty đã có người phụ trách. Cô hỏi ông có buồn không. Ông đáp điều ông muốn là cô có thể đứng trong một cuộc họp mà không ai phải đoán cô đứng về ai.

Vy tắt điện thoại, quay lại nhà xe. Khoa đang cất dụng cụ. Cậu bảo cô ngày mai có hai ca trực, không được nhận hết. Vy đồng ý, rồi viết tên người thay.

Khoa chỉ vào lịch, nhắc Vy cũng phải ghi tên mình ở ca nghỉ. Cô hỏi nghỉ sao cần phân công. Cậu nói nếu không ghi, người có trách nhiệm thường tự nhận thêm. Vy viết “không trực” bằng mực đỏ. Huy đi ngang, bảo đây là mục quan trọng nhất của bảng.

Ngày hôm sau, một bạn hỏi Vy có còn là người đứng đầu không. Cô nói nhóm không có người đứng đầu tuyệt đối; có người điều phối từng việc. Bạn ấy bảo nghe phức tạp. Khoa đáp phức tạp hơn việc một người phải gánh cả lời đồn, ngân sách và chiếc chìa khóa.

Vy nghe, thấy câu ấy dành cho cô. Cô không phản đối.

Cô nhìn danh sách ca, thấy tên Khoa nằm ở cuối. Cậu không nhận nhiều nhất, nhưng luôn để lại ghi chú rõ. Vy viết tên người thay, rồi đóng sổ. Quyền không phải thứ cô phải giữ để chứng minh mình quan trọng.

Đã sao chép liên kết chương