Chương 5
Chương 5 — Cô Chủ Tiệm Xe Sau Cổng Trường
Tin đồn ở An Hòa chạy nhanh hơn chiếc xe đạp mới thay xích.
Đầu giờ sáng, một tờ giấy xuất hiện trên bảng lớp 11A3: “Cô chủ Vạn Hưng mở câu lạc bộ để bán xe điện.” Bên dưới là hình vẽ một chiếc xe có vương miện và bốn bánh không cùng cỡ.
Bảo đứng trước tờ giấy, tỏ vẻ nghiêm trọng. “Tôi phản đối hình vẽ này. Xe đạp không có bốn bánh.”
Quỳnh Chi lấy điện thoại chụp lại. “Tôi phản đối việc chụp trước khi tháo xuống.”
“Tôi chụp làm bằng chứng.”
“Bằng chứng cũng cần biết đặt ở đâu.”
Vy nhìn dòng chữ, thấy tên Vạn Hưng không còn là chuyện chỉ nằm trong một bản vẽ. Nó đã đi vào lớp, đứng trên bảng, rồi chờ cô phản ứng.
Gia Huy hỏi cô có biết dự án quảng cáo không. Vy nói cô chỉ biết bản phác thảo, chưa thấy hợp đồng. Huy bảo vậy cô nên hỏi cha. Vy đáp cha không phải người duy nhất quyết định. Huy nhún vai, nói người có tên trong dự án thường biết nhiều hơn.
Khoa xuất hiện ở cửa lớp. Cậu nhìn tờ giấy, rồi nhìn Vy. “Bạn muốn tháo không?”
“Không. Quỳnh Chi cần kiểm tra.”
Quỳnh Chi gật. Cô lấy tờ giấy, bỏ vào bìa hồ sơ, ghi nơi tìm thấy và thời gian. Bảo hỏi có cần lấy dấu vân tay không. Cô bảo không, vì câu lạc bộ không phải đội điều tra.
Chiều, bài đăng xuất hiện trong nhóm học sinh: “Câu lạc bộ sửa xe chỉ là bước đệm cho showroom Vạn Hưng. Người phụ trách là con chủ công ty.” Người đăng dùng ảnh Vy cầm chùm chìa khóa, chụp từ cuối nhà xe. Ảnh không có mặt Khoa, nhưng có bảng dụng cụ phía sau.
Quỳnh Chi đọc bài, không bình luận ngay. Cô kiểm tra lịch đăng, nguồn ảnh và những câu được trích. Một dòng nói trường đã ký hợp đồng, nhưng không có tài liệu đính kèm.
“Bài này có phần đúng, phần chưa xác nhận và phần suy đoán,” cô nói.
Vy hỏi: “Mình nên nói phần đúng?”
“Bạn nên nói điều bạn có quyền nói. Còn phần chưa xác nhận, ghi là chưa xác nhận.”
Khoa nhìn cô. “Bạn có muốn nói với cả lớp không?”
Vy thấy câu hỏi giống lần đầu cậu hỏi cô về thân phận, nhưng lúc này mọi thứ nặng hơn. “Tôi muốn nói trước với câu lạc bộ.”
Buổi họp diễn ra trong phòng dụng cụ. Bảng mượn đặt giữa bàn. Cô Vân cho phép, nhưng nhắc mọi người không ghi tên người đăng bài.
Vy nói cô là con gái ông Mai Đức Thành, chủ Vạn Hưng Auto. Cô chuyển trường vì muốn tự làm việc mà không dùng tên công ty. Bản phác thảo khu sau cổng có logo Vạn Hưng, nhưng cô chưa biết nội dung hợp đồng và không đại diện cho quyết định đó.
Huy hỏi nếu cha cô muốn đặt showroom thì cô có phản đối không.
“Tôi sẽ hỏi dự án ảnh hưởng tới ai, chi phí ai chịu và câu lạc bộ có được tiếp tục không.”
“Còn nếu cha bạn nói con gái không được can thiệp?”
“Tôi vẫn là học sinh sử dụng nhà xe. Nhưng tôi không tự quyết thay trường.”
Khoa hỏi: “Bạn có định dùng quyền của gia đình để lấy hồ sơ không?”
Vy nhìn cậu. “Không. Tôi sẽ xin theo quy trình của trường.”
Khoa gật, nhưng không nói câu an ủi nào.
Bảo giơ tay. “Nếu mọi người không tin, mình có thể bán xe điện thật để chứng minh không?”
Quỳnh Chi ném cho cậu một miếng giẻ. “Lau bàn đi.”
Sau cuộc họp, Vy đứng ở nhà xe. Một bạn lớp 10 đi ngang, hỏi cô có thật sự là cô chủ không. Vy hỏi “cô chủ” nghĩa là gì. Bạn nói là người chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là mọi thứ được giải quyết.
“Nếu vậy thì không phải,” Vy đáp. “Hôm nay tôi gọi ba cuộc mà vẫn chưa có câu trả lời.”
Bạn ấy cười, rồi hỏi có thể học bơm xe không. Khoa đưa bơm cho bạn. Vy đứng bên cạnh, chỉ cách giữ van. Chuyện tin đồn chưa biến mất, nhưng có một việc thật đang xảy ra trước mắt.
Đến tối, cha gọi. Ông không hỏi về bài đăng, chỉ hỏi cô đã nói gì với câu lạc bộ.
“Con nói sự thật trong phạm vi con biết.”
“Con nói công ty đang đặt showroom ở trường?”
“Con nói bản phác có logo và câu lạc bộ chưa biết hợp đồng.”
“Con không có quyền công bố tài liệu nội bộ.”
“Con không công bố tài liệu. Con nói điều mọi người đã nhìn thấy.”
Cha im lặng một lúc. “Vy, con đang làm tổn hại cuộc đàm phán.”
“Nếu cuộc đàm phán chỉ ổn khi học sinh không được hỏi, thì nó có ổn không?”
“Con nói chuyện giống người không hiểu kinh doanh.”
“Có thể. Nhưng con hiểu nhà xe có người dùng.”
Cha tắt máy. Vy đặt điện thoại xuống, thấy bàn tay run nhẹ. Cô không muốn cãi với cha. Cô chỉ muốn ông nghe câu hỏi.
Khoa tới phòng dụng cụ lấy một bộ lục giác. Cậu thấy vẻ mặt cô, không hỏi ngay.
“Cha bạn giận?”
“Có lẽ.”
“Bạn muốn tôi nói gì không?”
“Nói câu tử tế đi.”
Khoa suy nghĩ rất lâu. “Bộ lục giác này thiếu một cây.”
Vy nhìn cậu. “Đó không phải câu tử tế.”
“Tôi đang cố giúp bạn quay lại việc thật.”
“Tôi không cần quay lại ngay.”
“Vậy ngồi đây năm phút. Sau đó kiểm tra bảng mượn.”
Vy bật cười dù mắt vẫn nóng. Cô ngồi xuống chiếc ghế thấp. Khoa kiểm tra lục giác, ghi thiếu một cây. Cậu không giả vờ rằng mọi chuyện sẽ ổn. Cậu chỉ ở đó, làm một việc nhỏ có thể xác nhận.
Sáng hôm sau, Quỳnh Chi gửi cho nhóm bản phản hồi công khai. Cô viết: “Câu lạc bộ có sự tham gia của học sinh và giáo viên. Thông tin về dự án khu sau cổng đang chờ nhà trường công bố. Không suy đoán về cá nhân.”
Vy đọc, hỏi sao không nhắc tên cô.
“Vì câu lạc bộ không phải câu chuyện của riêng bạn.”
Khoa gật. “Đúng.”
Vy nhìn hai người, rồi ghi vào sổ: “Không dùng tên một người để thay cho toàn bộ vấn đề.”
Cuối ngày, chiếc cờ lê mười ba lại được trả về. Người mượn là bạn lớp 10A2, đã sửa được xe cho em trai. Bạn ấy xin lỗi vì ghi thiếu ngày, rồi tự sửa bảng. Vy nhìn dòng chữ mới, nhớ tuần đầu ở trường và thấy tin đồn cũng giống một dụng cụ đặt sai chỗ: muốn đưa về đúng nơi không thể chỉ giật mạnh; phải biết nó đã đi qua tay ai, dùng cho việc gì và ai cần được báo.
Hôm sau, Vy chủ động nói chuyện với cô Vân về tin đồn. Cô không muốn nhóm biến việc đó thành chiến dịch thanh minh. Cô Vân hỏi điều gì khiến Vy sợ nhất. Vy đáp sợ mọi người nghĩ cô đã lên kế hoạch từ trước, rằng việc cô thân với Khoa chỉ là một cách lấy câu chuyện người lao động làm hình ảnh.
“Con không thể điều khiển suy nghĩ của người khác,” cô Vân nói. “Con chỉ có thể để họ kiểm tra việc con làm.”
Vy xin phép mở sổ chi phí ngay cả khi chưa có khoản nào. Huy cười vì bảng chỉ toàn số 0, nhưng vẫn giúp thiết kế. Quỳnh Chi thêm ngày cập nhật và người chịu trách nhiệm. Khoa dán bảng ở nơi bất kỳ ai cũng nhìn thấy, kể cả khi không phải thành viên.
Một học sinh hỏi liệu nhóm có được dùng nhà xe để quay video không. Vy nói được nếu không cản lối, không quay mặt người chưa đồng ý và không gọi đó là hoạt động của nhà tài trợ. Bạn kia hỏi sao mọi thứ phức tạp vậy. Khoa đáp: “Vì ai cũng có quyền bước vào một khung hình mà không trở thành sản phẩm.”
Huy bắt đầu nghe nhiều hơn. Cậu xóa một câu quảng cáo trong kịch bản, thay bằng hướng dẫn đăng ký. Chị Lan từ Vạn Hưng gửi tin nhắn hỏi liệu nhóm có cần áo đồng phục không. Quỳnh Chi bảo trả lời rằng câu lạc bộ chỉ cần thẻ tên và găng tay, không cần áo mang logo.
Vy tự gõ tin nhắn, chờ vài phút mới gửi. Chị Lan phản hồi rằng công ty hiểu. Không ai biết đó là hiểu thật hay hiểu để tránh tranh cãi, nhưng ít nhất câu trả lời đã được ghi lại.
Buổi chiều, một bạn lớp 10A2 mang lại chiếc xe đã sửa. Em trai bạn ấy bị ngã vì phanh cũ, giờ chạy lại được. Bạn hỏi Vy có thể đăng ảnh chiếc xe không. Vy hỏi em trai có đồng ý không. Cậu bé gật, nhưng chỉ muốn chụp bánh xe và bàn tay.
Huy chụp đúng như vậy. Cậu không thêm logo, không chỉnh màu quá sáng. Dưới ảnh, Quỳnh Chi ghi: “Xe chạy lại sau khi thay dây phanh; chi phí do người dùng tự mua phụ tùng; câu lạc bộ hỗ trợ kỹ thuật.”
Bài đăng có ít lượt thích hơn những ảnh bóng bẩy của nhà tài trợ, nhưng một bạn khác gửi tin nhắn hỏi cách đăng ký. Vy thấy đó là kiểu lan truyền cô muốn: người ta đến vì cần giúp, không phải vì bị kéo vào một chiến dịch.
Cuối tuần, cha gửi cho cô bản phác thảo mới, đã bỏ khu quảng cáo ở trung tâm. Ông hỏi cô thấy sao. Vy trả lời chưa đủ dữ liệu để nhận xét, rồi gửi lại danh sách câu hỏi. Cha không phật ý. Ông thêm một dòng: “Cha sẽ yêu cầu phòng thiết kế trả lời.”
Vy cất điện thoại, nhìn bảng có chiếc cờ lê mười ba. Tin đồn không biến mất, nhưng nhóm đã có những dấu mốc để người khác kiểm tra. Cô nhận ra danh tiếng không phải thứ mình có thể xin mọi người trả lại; nó là thứ phải xây bằng những việc làm cho phép người khác nói: “Tôi đã xem, và tôi biết nó đi từ đâu.”
Tối đó, Vy mở cuộc trò chuyện với lớp, chỉ đăng lịch họp và đường dẫn tài liệu. Cô không nhắc mình là con ai. Một bạn hỏi tại sao không dùng quan hệ để xin thêm dụng cụ. Vy trả lời câu lạc bộ sẽ cân nhắc mọi hỗ trợ theo cùng một quy trình. Khoa thả một biểu tượng gật đầu. Vy thấy một phản hồi ngắn cũng có thể là một cách xác nhận rằng cô đang đi đúng hướng.