Cô Chủ Tiệm Xe Sau Cổng Trường
8 phút đọc

Chương 4

Chương 4 — Cô Chủ Tiệm Xe Sau Cổng Trường

Vy không hỏi Khoa ngay về bản vẽ nhà xe. Cô chờ đến lúc hai người đang kiểm tra một chiếc xe màu đỏ có tiếng kêu ở phanh, vì cô biết một câu hỏi khó dễ bị người ta trả lời bằng phản xạ nếu đưa ra giữa lúc mọi thứ yên.

Khoa tháo bánh trước, đặt lên giá. “Bạn nhìn gì vậy?”

“Tôi đang tìm lúc thích hợp để hỏi.”

“Hỏi về cái gì?”

“Cậu biết khu sau cổng có thể bị cải tạo không?”

Khoa ngừng tay. Tiếng xe ngoài sân vẫn chạy, nhưng khoảng cách giữa hai người bỗng rõ hơn.

“Biết có người đến đo. Không biết bản cuối.”

“Bản có khu trưng bày xe điện của Vạn Hưng?”

Khoa nhìn cô, lần này không cười. “Bạn biết rồi.”

“Tôi thấy bản vẽ ở nhà.”

“Nhà bạn?”

“Cha tôi có liên quan.”

Khoa đặt cờ lê xuống. “Vậy bạn hỏi để báo trước, hay hỏi để xem chúng tôi phản ứng thế nào?”

Vy bị chạm đúng chỗ. “Tôi chưa biết.”

“Ít nhất câu này thật.”

“Cậu có thể không nói như thể tôi luôn giấu điều gì không?”

“Bạn vừa nói cha bạn liên quan sau khi hỏi tôi có biết không.”

Vy hít vào. Cô muốn giải thích rằng cha cô không kể hết, rằng cô cũng mới nhìn thấy bản vẽ, rằng cô không muốn dự án biến tiệm của bà Mận thành một dấu gạch xám. Nhưng những câu ấy nghe giống người đang tự bào chữa.

“Tôi xin lỗi vì không nói ngay. Tôi không biết bản vẽ đã được ai thông qua.”

Khoa nhặt cờ lê lên. “Tôi cũng không biết. Vậy giờ chưa có gì để cãi.”

“Không cãi không có nghĩa không làm gì.”

“Đúng. Nhưng làm gì trước?”

Vy nhìn chiếc xe đỏ. “Sửa phanh.”

Khoa gật. “Đúng việc trước.”

Hai người cúi xuống bánh xe. Vy giữ tay phanh, Khoa điều chỉnh dây. Cô bắt đầu hiểu tại sao cậu ghét những câu trả lời lớn. Một chiếc phanh lệch một chút cũng có thể làm người đi xe gặp chuyện, còn một lời tuyên bố quá sớm chỉ làm mọi người lo trước khi biết phải sửa ở đâu.

Buổi trưa, Quỳnh Chi gửi tin nhắn cho nhóm: “Có bài đăng nói câu lạc bộ được lập để quảng cáo xe điện. Ai có thông tin xác thực?”

Huy trả lời bằng ảnh chụp bản thông báo cũ của trường. Trong đó câu lạc bộ được mô tả là chương trình kỹ năng, không có tên hãng xe. Vy đọc, cảm thấy logo Vạn Hưng trên bản vẽ giống một vết mực chưa khô.

“Đừng phản hồi ngay,” Quỳnh Chi nhắn. “Tôi đang kiểm tra nguồn.”

Bảo gửi một biểu tượng chiếc cờ lê. “Nếu bài đăng đúng thì tôi có được học lái xe điện không?”

Khoa: “Cậu còn chưa sửa được lốp.”

Bảo: “Tôi sửa được tinh thần.”

Khoa: “Tinh thần không bơm được bánh.”

Nhóm cười, nhưng Vy không cười lâu. Cô hỏi Quỳnh Chi có thể kiểm tra ai đăng không. Quỳnh Chi từ chối truy tìm người dùng ẩn danh nếu không có vi phạm nghiêm trọng. Cô chỉ kiểm tra nội dung, nguồn tài liệu và quyền sử dụng ảnh.

“Nếu người đăng cố tình bôi nhọ thì sao?” Vy hỏi.

“Mình trả lời bằng dữ liệu đã xác nhận. Không biến nghi ngờ thành cuộc săn người.”

Khoa nhìn cô. “Bạn nghe chưa?”

“Tôi đang nghe.”

“Đừng tự tìm tài khoản bằng người quen của cha.”

Vy quay sang. “Tôi chưa nói sẽ làm.”

“Bạn không cần nói.”

“Cậu thật sự nghĩ tôi có thể làm mọi thứ bằng người quen à?”

Khoa đáp chậm: “Tôi nghĩ bạn có nhiều cách mà người khác không có. Đó là khác biệt, không phải lời buộc tội.”

Vy không biết nên khó chịu hay cảm ơn. Cô chọn mở sổ.

Chiều, cô Vân thông báo trường sẽ có buổi khảo sát khu sau cổng vào thứ sáu. Đại diện ban giám hiệu, một đơn vị thiết kế và người phụ trách tài trợ sẽ đi cùng. Câu lạc bộ được yêu cầu cất dụng cụ gọn, không tự ý di chuyển các vật cản.

Bà Mận nghe tin, kéo rèm tiệm xuống sớm. Khoa hỏi mẹ có muốn gặp người khảo sát không. Bà nói nếu họ chỉ đo chiều rộng, bà không có gì để nói; nếu họ hỏi bà có thể bán tiệm hay không, bà sẽ trả lời.

“Mẹ có bán không?” Khoa hỏi.

“Tiệm này không giàu, nhưng nó nuôi con học tới lớp mười hai. Đừng hỏi mẹ bằng giọng như đã quyết định thay mẹ.”

Vy đứng gần đó, nghe thấy. Bà Mận không nhìn cô, nhưng câu nói làm cô thấy nóng ở tai.

Tối, cha gửi email cho Vy về lịch khảo sát. Ông viết rằng cô không nên tham dự với tư cách đại diện Vạn Hưng, vì cô đang là học sinh của trường. Vy trả lời rằng cô cũng không muốn đại diện công ty; cô muốn biết câu lạc bộ sẽ được hỏi gì.

Cha gọi ngay. “Con đang biến chuyện học thành một cuộc đối đầu.”

“Con chỉ hỏi quyền của câu lạc bộ.”

“Câu lạc bộ không có quyền quyết định dự án xây dựng.”

“Nhưng những người sử dụng nhà xe có quyền được hỏi.”

“Con học cách nói những câu này từ ai?”

Vy nhìn hai bàn tay dính dầu. “Từ người sửa xe không hỏi ai có giàu hay không trước khi xem phanh.”

Cha im lặng. Ông bảo sẽ nói chuyện sau, rồi tắt máy.

Ngày khảo sát, nhóm chuẩn bị một bảng câu hỏi. Huy hỏi về diện tích, Khoa hỏi về lối thoát, Quỳnh Chi hỏi về quyền sử dụng hình ảnh, Bảo hỏi liệu có chỗ đặt bánh không. Vy hỏi ai sẽ chịu trách nhiệm vận hành nếu thiết kế mới hoàn thành.

Đại diện thiết kế tên Khải đến cùng một trợ lý. Ông ta đeo giày sạch và nhìn nhà xe như nhìn một mặt bằng chưa khai thác. Ông hỏi số lượng xe, thời gian cao điểm và khả năng đặt màn hình quảng cáo. Chú Tư trả lời số xe tăng vào thứ hai, còn Khoa bổ sung có nhiều học sinh đi bộ dắt xe vì không đủ tiền sửa.

Khải ghi chép nhưng không hỏi thêm.

Vy hỏi: “Nếu đặt màn hình ở đây, người dùng cần đi qua lối nào?”

Khải chỉ vào bản phác. “Lối chính sẽ rộng hơn.”

“Còn tiệm của bà Mận?”

“Có phương án tạm thời.”

“Bao lâu?”

“Đang tính.”

Khoa nhìn cô, nhưng Vy không dừng. “Ai trả chi phí di dời?”

Khải quay sang cô Vân. “Những chi tiết đó sẽ nằm trong hợp đồng.”

“Vậy hôm nay chúng tôi chưa được biết?”

Cô Vân nhẹ tay chạm vào sổ của Vy, ra hiệu ghi lại thay vì tiếp tục hỏi. Vy cắn môi, viết từng câu.

Khi đoàn rời đi, Huy nói thiết kế mới có vẻ đẹp hơn. Quỳnh Chi hỏi đẹp cho ai. Bảo hỏi nếu màn hình phát quảng cáo bánh mì thì cậu có được chia doanh thu không.

Khoa không nói. Cậu nhìn chỗ chiếc xe màu xanh của mình từng dựng, nơi bản phác thảo đánh dấu một cột thép.

“Cậu ổn không?” Vy hỏi.

“Tôi chưa biết.”

“Câu này thật.”

“Tôi học từ bạn.”

Vy nhìn cậu, rồi nhìn bản vẽ. Cô hiểu một kế hoạch không cần phải xấu mới làm người ta sợ. Nó chỉ cần đẹp đến mức mọi người quên hỏi ai sẽ bị đẩy ra ngoài.

Tối đó, Vy mở nhóm chat của lớp và thấy bức ảnh bản phác thảo đã được chỉnh màu. Mái kính sáng hơn, biển quảng cáo nổi bật hơn, khu sửa xe bị thu nhỏ thành một góc trang trí. Người đăng viết: “Mô hình nhà xe tương lai, mọi người nghĩ sao?”

Bình luận đầu tiên là một biểu tượng tim. Bình luận thứ hai hỏi có chỗ cắm sạc không. Bình luận thứ ba nói “nhìn như trung tâm thương mại”. Không ai nhắc Bà Mận, lối xe lăn hay cái rãnh nước.

Vy muốn đăng giải thích ngay, nhưng Quỳnh Chi nhắn riêng bảo đừng tranh cãi khi chưa biết ảnh từ đâu. Cô hỏi Vy có thể gửi bản gốc qua kênh nhà trường không. Vy tìm trong email, thấy hình đã được xuất từ file do phòng tiếp thị gửi cho nhóm thiết kế. Cô không chuyển tiếp. Cô chỉ chụp lại nguồn file và báo cô Vân.

Sáng hôm sau, cô Vân nói bản ảnh đã bị tách khỏi chú thích khi gửi cho bên thiết kế. Không ai cố tình lừa, nhưng lỗi ấy đủ làm học sinh nghĩ quyết định đã xong. Cô Vân yêu cầu nhóm ngừng dùng ảnh phác thảo, chuyển sang sơ đồ có màu cảnh báo: đỏ là chưa quyết định, vàng là cần ý kiến, xanh là tiêu chuẩn bắt buộc.

Huy thích cách làm này. Cậu dựng một bản đồ lớn, dán ngay ngoài nhà xe. Khoa thêm những sticker hình bánh xe, đèn, dốc và bàn sửa. Vy viết ở giữa: “Nếu bạn dùng khu vực này, hãy đặt câu hỏi.”

Một bạn lớp 12 hỏi nếu mọi người hỏi quá nhiều thì dự án có bị trễ không. Cô Vân trả lời trễ vài ngày còn hơn làm sai rồi mất vài năm sửa. Vy ghi câu ấy, nhưng không đưa lên bảng vì cô muốn người dùng tự nghe từ cô Vân.

Chiều, một người phụ trách dự án gọi cho Vy, đề nghị cô tham gia buổi chụp ảnh thử nghiệm với tư cách học sinh mới. Họ nói cô có gương mặt phù hợp với hình ảnh trẻ trung. Vy từ chối, hỏi sao không mời người sử dụng thật. Người kia nói cần hình ảnh có câu chuyện.

Vy đáp: “Câu chuyện không phải thứ để mượn khi cần trang trí.”

Cô cúp máy, rồi thấy tay mình run. Khoa hỏi có chuyện gì. Cô kể, không giấu việc người kia biết cô là con của ông Thành.

Khoa bảo cô đã làm đúng khi từ chối, nhưng cũng nhắc cô không nên coi mọi lời mời là âm mưu. Vy nói cô biết, chỉ là cô đã quá quen với những người gọi cái đẹp là lý do đủ để quyết định.

Cuối ngày, nhóm đi một vòng quanh cổng. Họ ghi lại nơi người đi bộ thường đứng chờ, nơi xe giao hàng quay đầu và nơi ánh nắng chiếu thẳng vào mắt. Bản phác thảo tương lai không còn ở trước mặt, nhưng con đường hiện tại thì có quá nhiều chi tiết.

Đã sao chép liên kết chương