Chương 29
Chương 29 — Cô Chủ Tiệm Xe Sau Cổng Trường
Nhà xe mở lại vào một buổi chiều không có nghi thức.
Không cắt băng, không mô hình, không phông nền. Cô Vân chỉ mở cửa, Bà Mận đẩy chiếc xe xanh bạc vào, còn Khoa kiểm tra dốc lần cuối. Một em lớp dưới tự bơm bánh, một cô giáo thử tay vịn, chị Hạnh đi qua lối mới rồi gật đầu.
Huy đặt bảng tài chính cạnh cửa. Trên đó có chi phí thực tế, phần vượt dự toán vì mái tạm, khoản tài trợ của Vạn Hưng và lịch kiểm toán. Logo nhà tài trợ nằm ở cuối, nhỏ hơn cả chữ “giờ mở cửa”.
Vy thấy cha đứng phía ngoài, không bước vào ngay. Ông mặc áo sơ mi, không có đội truyền thông đi cùng. Cô ra chào. Ông hỏi có thể xem tủ phụ tùng không.
“Cha phải đăng ký người dùng,” Vy nói.
Ông cười, ghi tên vào bảng. Khoa đưa ông đôi găng. Mai Đức Thành tháo đồng hồ, cúi xuống thử bơm bánh. Ông làm sai cách khóa đầu bơm, khiến khí thoát ra. Khoa chỉ lại, không cười.
“Cha cần học nhiều,” ông nói.
“Ai cũng cần học.”
Bà Mận mang trà sang. Bà không cảm ơn ông theo kiểu xã giao. Bà nói: “Cảm ơn vì đã chịu để phần tài trợ không có bảng quảng cáo. Nhưng nếu sau này có điều khoản mới, chúng tôi vẫn sẽ đọc.”
Ông gật. “Tôi mong bác đọc.”
Vy đứng giữa hai người, thấy một thứ bình tĩnh mà cô chưa từng thấy trong những buổi họp gia đình. Không ai cần đóng vai người tốt. Họ chỉ cần biết mình đã đồng ý điều gì.
Khoa kéo Vy ra phía sau. Cậu đưa cô con ốc bạc và hỏi cô muốn đặt nó ở đâu. Vy gắn nó cạnh chiếc chuông, trên bảng dụng cụ chung.
“Cậu có sợ mọi thứ sẽ lại hỏng không?” Khoa hỏi.
“Có. Vì vậy bảng có lịch kiểm tra.”
“Tôi hỏi chuyện khác.”
Vy biết cậu không nói về mái. Cô nhìn dãy xe, nơi một bạn nữ đang cười vì tự vá được lỗ thủng đầu tiên. “Tôi sợ chúng ta sẽ rời trường rồi nơi này lại quay về như cũ.”
Khoa đáp: “Vậy đào tạo người mới. Đừng biến mình thành bộ phận không thể thay.”
“Tôi sợ cậu đi gara rồi quên mất tiệm.”
“Tôi sẽ đi. Nhưng đi không có nghĩa là quên.”
Vy muốn hỏi thêm, nhưng Khoa đã gọi cô giúp một em chỉnh yên. Cô cúi xuống, nghe em kể chiếc xe là quà của chị gái. Cô chỉnh yên thấp hơn, bảo em thử phanh trước khi chạy.
Cuối ngày, nhà xe vắng. Huy dọn bảng, Quỳnh Chi kiểm tra link phản hồi, Bà Mận khóa ngăn tủ của mình. Cha Vy đứng ngoài cổng chờ cô. Ông hỏi cô có muốn về cùng không.
Vy nhìn Khoa. Cậu đang cất dụng cụ, mái tóc rối vì cả ngày cúi xuống. Cô nói sẽ về sau.
Cha gật, không hỏi thêm. “Con có vẻ đã có nơi mình muốn ở lại.”
“Không phải ở lại mãi. Chỉ là hôm nay.”
Ông mỉm cười. “Hôm nay cũng đủ quan trọng.”
Khi cha rời đi, Khoa đến cạnh Vy. Cậu nói gara vừa gửi lịch mới, cậu có thể học thêm tối thứ ba. Vy nói cô sẽ tuyển thành viên mới cho câu lạc bộ. Khoa hỏi cô có còn muốn làm cô chủ tiệm xe không.
“Tôi chưa từng là cô chủ thật.”
“Cậu có chìa khóa.”
“Chìa khóa chỉ mở cửa.”
“Vậy cậu đã học được điều quan trọng hơn.”
Vy nhìn cậu. “Cậu đang khen tôi à?”
“Tùy người nghe.”
Lần này Vy cười trước. Họ đứng dưới mái mới, nghe tiếng chuông xe vang lên từ cổng. Không ai nói về tình cảm, nhưng khoảng im lặng giữa họ không còn khó xử. Nó giống một con đường vừa đủ rộng, nơi hai người có thể đi cạnh nhau mà không phải chen.
Vy đứng xa nhìn. Cô không còn thấy cần giới thiệu cha bằng chức danh. Ông có thể là một người dùng, và điều đó đủ.
Khoa gật đầu, đạp xe chậm lại để chờ cô.
Vy chạy theo, tiếng chuông rung nhẹ.
Khoa hỏi cô có muốn giữ chiếc phiếu của cha làm kỷ niệm không. Vy nói không, phiếu thuộc hồ sơ chung. Cậu bảo vậy cô có thể giữ một bản sao nếu ông đồng ý. Cha nhắn rằng ông muốn bản sao nằm trong bảng tài chính, không nằm trong ngăn riêng của cô.
Buổi kiểm tra kết thúc bằng một danh sách nhỏ: siết tay vịn, thay móc khăn, sơn lại vạch, cập nhật giờ trực. Không mục nào đủ lớn để làm lễ, nhưng tất cả đều đủ thật để ảnh hưởng tới ngày mai.
Vy ghi ngày xem lại sau hai tuần. Khoa đặt lịch nhắc. Cả hai đứng yên một lúc, nghe tiếng xe qua cổng và tiếng Bà Mận gọi người tới nhận xe.
“Cậu có thấy đáng không?” Khoa hỏi.
Vy nhìn bảng đầy chữ. “Đáng vì nó vẫn còn việc.”
Khoa lấy trong túi một tấm vé xe buýt cũ, nói gara cho cậu vì đã đi học đúng giờ suốt tháng. Vy trêu phần thưởng nghe không giống thợ sửa xe. Cậu bảo vé nhắc cậu rằng di chuyển không chỉ là chiếc xe; có lúc phải chọn cách khác để đến nơi.
Họ dán tấm vé vào sổ lớp, không treo lên bảng. Một bạn mới hỏi họ là gì của nhau. Vy và Khoa nhìn nhau, rồi cùng nói “đồng đội”. Quỳnh Chi từ phía sau bảo câu trả lời an toàn nhưng chưa chắc đủ.
Vy không vội đặt tên. Cô đã học rằng một điều cần thời gian thì không nên bị ép hoàn thành chỉ vì người ngoài muốn biết.
Ngoài sân, một bạn mới gọi tên Khoa. Cậu đứng dậy, còn Vy giữ bảng để gió không lật.
Bạn ấy hỏi cách đăng ký lớp. Khoa chỉ vào bảng, Vy ghi tên và giờ học. Cánh cửa vẫn mở, nhưng không ai bước vào mà không biết quy tắc.
Khoa kiểm tra lại phiếu, rồi đưa bạn ấy một bản hướng dẫn.
Sau khi cha rời đi, Vy kiểm tra phiếu của ông. Khoa đã ghi rõ áp suất trước và sau, cùng lỗi gioăng. Huy thêm khoản đóng góp vào bảng, không ghi tên đầy đủ, chỉ ghi “người dùng ngày 3”. Cha Vy nhắn hỏi vì sao không ghi tên. Vy nói vì ông không cần được nhắc tên để chứng minh đã đóng góp.
Ông trả lời một biểu tượng đồng ý. Cô nhìn màn hình, thấy giữa hai cha con đã có một ngôn ngữ mới: điều khoản, phiếu, ngày và những việc có thể kiểm tra. Nó ít tình cảm hơn những lời hứa, nhưng bền hơn.
Khoa dọn chiếc ghế bên cạnh, hỏi Vy có muốn ngồi nghỉ. Cô ngồi, đặt chiếc chìa khóa giữa hai người. Không ai giữ nó trong tay, nhưng cả hai đều biết ngày mai sẽ cần mở cửa.
Cha Vy bơm bánh xong, tự ghi vào phiếu rằng đầu van hơi rò. Ông muốn người sau biết chiếc xe chưa hoàn hảo. Khoa kiểm tra, chỉ cho ông cách thay gioăng. Ông hỏi giá phụ tùng, rồi đưa đúng số tiền vào hộp đóng góp.
Huy đùa nhà xe vừa có khách nổi tiếng nhưng không ai chụp ảnh. Quỳnh Chi nhắc người dùng đã nói không muốn xuất hiện, cả câu đùa cũng không nên dùng để gợi đoán. Huy xin lỗi và xóa bản nháp trên điện thoại.
Vy nhìn cha dắt xe ra cổng. Ông không gọi cô là con trước đám đông. Chỉ gật đầu như một người dùng vừa được giúp. Cô thấy mối quan hệ của họ không nhỏ đi khi bỏ chức danh; nó thật hơn.
Khoa hỏi cô có muốn đi cùng cha không. Vy nói lát nữa, còn phải kiểm tra khóa. Khoa ở lại, không hỏi thêm. Cậu hiểu những lựa chọn riêng cũng cần khoảng trống.
Cuối buổi, Khoa hỏi Vy có định kể cho cha về việc nhóm còn mười hai yêu cầu chưa giải quyết không. Vy nói có, qua báo cáo chung. Cậu hỏi cô có thấy khó không. Cô đáp khó, nhưng không còn đáng sợ như trước.
Khoa nói: “Cậu đã quen với việc để người khác thấy phần chưa xong rồi.”
“Còn cậu đã quen với việc để người khác đi tiếp.”
Họ cùng cười. Một chiếc xe chạy ngang, chuông rung nhẹ. Bên ngoài cổng, đường phố vẫn ồn, nhưng khu nhà xe có một khoảng nhịp riêng, đủ cho người ta sửa đồ và sửa cách nhìn nhau.
Một tuần sau khi mở lại, Khoa đề nghị tổ chức buổi kiểm tra độc lập với người dùng. Vy mời chị Hạnh, Bà Mận, cô lao công, bảo vệ, đại diện đội bóng và hai học sinh mới. Họ đi qua từng khu, không theo lối trình diễn.
Chị Hạnh chỉ ra tay vịn phía phải hơi rung. Bà Mận nói tủ chống ẩm hoạt động tốt nhưng ngăn dưới khó mở. Cô lao công yêu cầu thêm móc treo khăn. Đội bóng muốn giờ dùng sân ghi rõ trên bảng. Không ai nói “đã hoàn hảo”.
Huy ghi cả chi phí sửa nhỏ. Vạn Hưng hỏi có cần đưa vào báo cáo quý không. Cha Vy trả lời có, kể cả phần chưa đạt. Vy đọc câu ấy trong email và mỉm cười, nhưng không trả lời thay ông.
Khoa đưa cho cô một bản lịch học nghề. Cậu được nhận chính thức vào cuối tuần, nhưng vẫn có thể phụ lớp học đầu tháng. Vy hỏi liệu cậu có mệt không. Khoa nói sẽ mệt, nên họ cần người khác học cùng.
Quỳnh Chi tuyển ba thành viên mới, trong đó có bạn từng bị nhóm từ chối vì chưa đủ tuổi. Lần này cô hỏi gia đình, lập ca phù hợp và dạy an toàn trước. Vy nhận ra một câu lạc bộ trưởng thành không phải câu lạc bộ chỉ nhận người giỏi.
Cha Vy tới vào ngày kiểm tra, đứng cuối hàng chờ bơm xe. Một học sinh không nhận ra ông, đưa ông chiếc phiếu. Ông kiên nhẫn chờ. Khi tới lượt, ông hỏi Khoa cách bơm lốp xe cũ. Khoa hướng dẫn, không biết mình đang dạy chủ một doanh nghiệp.
Vy đứng xa nhìn. Cô không còn thấy cần giới thiệu cha bằng chức danh. Ông có thể là một người dùng, và điều đó đủ.