Hạt Giống Sau Cơn Mưa
8 phút đọc

Chương 11

Chương 11 — Hạt Giống Sau Cơn Mưa

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Phần III — Nguy Cơ Bị Xóa Sổ

Bài báo về dự án khu vườn nhỏ được đăng trên chuyên mục giáo dục của báo thành phố vào đầu tháng Mười Một, kèm theo vài tấm ảnh đẹp về khu vườn và một đoạn phỏng vấn ngắn với Quỳnh Như. Cả CLB vui mừng chia sẻ bài báo khắp các nhóm chat, tự hào khoe với bạn bè, người thân. Trong tuần đó, số lượng học sinh ghé thăm khu vườn vào giờ ra chơi tăng lên đáng kể, nhiều em tò mò muốn tận mắt xem nơi vừa được lên báo.

Nhưng niềm vui ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Một buổi chiều thứ Tư, khi Gia Huy đến vườn như thường lệ, cậu thấy không khí trong khu vườn nặng nề khác thường. Ánh Dương đang đứng nói chuyện với thầy Bình, gương mặt cả hai đều căng thẳng. Quỳnh Như ngồi một mình trên phiến đá quen thuộc, tay cầm một tờ giấy, ánh mắt thất thần nhìn vào khoảng không.

"Có chuyện gì vậy?" Gia Huy hỏi, vội vàng bước đến gần Quỳnh Như.

Cô ngước lên nhìn cậu, đôi mắt đỏ hoe như vừa khóc. "Trường vừa nhận được thông báo," cô nói, giọng run run, đưa tờ giấy cho cậu xem. "Ban giám hiệu quyết định sẽ mở rộng bãi đỗ xe của trường vào học kỳ tới, để đáp ứng nhu cầu ngày càng tăng của phụ huynh đưa đón và giáo viên. Khu đất được chọn để mở rộng... chính là khu vườn này."

Gia Huy cầm lấy tờ giấy, đọc lướt qua nội dung thông báo chính thức từ ban giám hiệu, với những từ ngữ hành chính lạnh lùng: "...căn cứ vào nhu cầu thực tế về không gian đỗ xe của trường, và sau khi cân nhắc các phương án sử dụng đất hiện có, ban giám hiệu quyết định chuyển đổi mục đích sử dụng khu đất phía sau dãy nhà thể chất (hiện đang được CLB Môi Trường sử dụng làm khu vườn thực nghiệm) sang mục đích xây dựng bãi đỗ xe mở rộng, dự kiến khởi công vào đầu học kỳ II năm học này..."

"Không thể nào," Gia Huy thốt lên, cảm giác như có ai đó vừa dội một gáo nước lạnh vào lòng mình. "Sau tất cả những gì khu vườn đã đóng góp, sau khi vừa được lên báo, sao lại có quyết định như vậy được?"

"Chính vì vậy mà mình càng thấy khó hiểu và bất công," Ánh Dương nói, giọng đầy phẫn nộ, bước đến gần. "Đúng lúc dự án được công nhận rộng rãi nhất thì lại bị quyết định xóa sổ. Nghe nói quyết định này đã được bàn bạc từ mấy tháng trước rồi, chỉ là hôm nay mới chính thức thông báo thôi."

Thầy Bình, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi và thất vọng, ngồi xuống cạnh cả nhóm. "Thầy vừa gặp thầy hiệu trưởng để hỏi rõ hơn," thầy nói, giọng trầm buồn. "Lý do chính là vì số lượng phụ huynh đưa đón học sinh bằng ô tô ngày càng tăng, bãi đỗ xe hiện tại của trường đã quá tải từ lâu, gây ùn tắc mỗi giờ tan học. Ban giám hiệu đã khảo sát nhiều phương án, và khu đất phía sau dãy nhà thể chất được xem là lựa chọn khả thi nhất vì vị trí thuận tiện, diện tích phù hợp, và về mặt pháp lý, đây chỉ là khu đất được tạm sử dụng cho dự án thử nghiệm, không phải công trình chính thức của trường."

"Nhưng đó là hai năm công sức của cả CLB," Quỳnh Như nói, giọng nghẹn lại, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. "Là cây xoài của ba em..."

Cô không nói hết câu, chỉ cúi đầu, vai run lên vì cố kìm nén cảm xúc. Gia Huy, không kìm được, ngồi xuống cạnh cô, đặt tay lên vai cô một cách nhẹ nhàng, muốn truyền đạt một chút an ủi dù biết rằng không lời nào có thể xoa dịu được nỗi đau này ngay lúc đó.

"Có cách nào để phản đối quyết định này không ạ?" Gia Huy hỏi thầy Bình, cố gắng giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng cũng đang sục sôi một cảm giác bất công tương tự.

Thầy Bình trầm ngâm một lúc trước khi đáp. "Thầy hiệu trưởng có nói, nếu CLB có phương án thuyết phục, chứng minh được giá trị của khu vườn vượt trội hơn nhu cầu bãi đỗ xe, hoặc đề xuất được một giải pháp thay thế khả thi, thì ban giám hiệu sẵn sàng xem xét lại. Nhưng thầy cũng phải nói thật, đây không phải chuyện dễ dàng. Bãi đỗ xe là một nhu cầu thiết thực, được nhiều phụ huynh và giáo viên ủng hộ, trong khi khu vườn, dù có giá trị giáo dục, vẫn chỉ được xem là một dự án phụ, không phải hạng mục bắt buộc trong chương trình học."

"Vậy mình còn bao nhiêu thời gian?" Ánh Dương hỏi, giọng cương quyết.

"Quyết định chính thức sẽ được thông qua trong cuộc họp hội đồng trường vào cuối học kỳ này, khoảng sáu tuần nữa," thầy Bình đáp. "Nếu muốn thay đổi quyết định, các em cần chuẩn bị một phương án thuyết phục trước thời điểm đó."

Sáu tuần. Gia Huy nhẩm tính trong đầu, cảm thấy khoảng thời gian ấy vừa dài vừa ngắn một cách đáng sợ. Dài, vì phải chờ đợi trong lo lắng suốt từng ngày; ngắn, vì để thay đổi được một quyết định đã được cân nhắc kỹ lưỡng từ phía ban giám hiệu, cần rất nhiều công sức và chiến lược mà cả nhóm chưa từng có kinh nghiệm thực hiện trước đây.

Quỳnh Như, sau khi bình tĩnh lại phần nào, ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn đỏ hoe nhưng đã ánh lên một tia quyết tâm. "Mình sẽ không để khu vườn này bị xóa sổ dễ dàng như vậy," cô nói, giọng run nhưng kiên định. "Ba đã không bỏ cuộc khi phát hiện bệnh, mình cũng sẽ không bỏ cuộc lúc này."

"Bọn mình sẽ cùng chiến đấu với bạn," Ánh Dương nói ngay, nắm chặt tay bạn mình.

"Mình cũng vậy," Gia Huy nói, không chút do dự. "Dù phải làm gì, mình cũng sẽ giúp."

Quỳnh Như nhìn cậu, ánh mắt tràn đầy biết ơn xen lẫn một chút ngạc nhiên trước sự quả quyết ấy. "Cảm ơn bạn," cô nói khẽ.

Buổi chiều hôm đó, cả nhóm ngồi lại rất lâu dưới gốc cây xoài, không làm việc gì cụ thể, chỉ đơn giản là ở bên nhau, cùng nhìn ngắm khu vườn với một ánh mắt khác hẳn so với mọi khi — không còn là ánh mắt của những người đang chăm sóc một dự án quen thuộc, mà là ánh mắt của những người đang cố gắng khắc ghi từng chi tiết nhỏ, phòng khi đây là những ngày cuối cùng họ còn được nhìn thấy khu vườn trong hình hài này.

Tối hôm đó, khi về đến nhà, Gia Huy không thể tập trung vào bài tập như mọi khi. Cậu ngồi trước bàn học, mở laptop lên định soạn thảo vài ý tưởng cho một kế hoạch vận động, nhưng đầu óc cứ quay cuồng với hình ảnh Quỳnh Như cúi đầu, vai run lên khi nghe tin dữ. Cậu chưa từng thấy cô yếu đuối đến vậy, kể cả trong những lần kể về ba mình, và điều đó khiến cậu càng quyết tâm hơn phải làm gì đó, dù chưa biết rõ phải bắt đầu từ đâu.

Cậu lục lại trong đầu những gì mình biết về cách vận động dư luận, về cách các chiến dịch cộng đồng thường được triển khai — cậu từng thấy vài chiến dịch gây quỹ, vài đợt vận động chữ ký trên mạng xã hội mà bạn bè cậu đôi khi chia sẻ, nhưng chưa bao giờ thật sự để tâm tìm hiểu cách chúng vận hành. Giờ đây, khi chính bản thân đứng trước nhu cầu cấp thiết phải làm điều tương tự, cậu nhận ra mình có nhiều lợi thế mà có lẽ chính cậu cũng chưa từng nhận ra giá trị thật sự — mối quan hệ rộng rãi với học sinh nhiều lớp, nhiều khối, kỹ năng giao tiếp thuyết phục người khác, và một chút kinh nghiệm làm video, dựng nội dung truyền thông từ đợt báo cáo CLB vừa qua.

Cậu mở nhóm chat lớp, nhìn danh sách bạn bè dài dằng dặc mà cậu quen biết qua nhiều năm học, qua các câu lạc bộ thể thao, qua những buổi tụ tập với nhóm bạn của Đăng Khôi. Lần đầu tiên, cậu nhìn danh sách ấy không phải để rủ rê đi chơi hay bàn chuyện phiếm, mà để cân nhắc xem ai có thể là người ủng hộ tiềm năng cho một chiến dịch bảo vệ khu vườn.

Nhưng ngay sau đó, một nỗi lo lắng khác lại len lỏi vào tâm trí cậu. Nếu công khai đứng ra vận động cho một chiến dịch như thế này, cậu sẽ không còn là "Gia Huy hòa đồng, vui vẻ, được lòng mọi người" như hình ảnh cậu đã dày công xây dựng suốt nhiều năm qua ở mỗi ngôi trường mới. Cậu sẽ trở thành một người có lập trường rõ ràng, có thể khiến một số người không đồng tình, thậm chí có thể bị chế giễu nhiều hơn những câu trêu đùa nhẹ nhàng như "Huy Vườn" mà cậu đã nghe quen tai. Nhưng khi nghĩ đến gương mặt đau khổ của Quỳnh Như, đến cây xoài nhỏ đang lặng lẽ vươn lên mỗi ngày, cậu gạt bỏ nỗi lo lắng ấy sang một bên, tự nhủ rằng lần này, có những điều quan trọng hơn việc giữ gìn hình ảnh hoàn hảo trong mắt người khác.

Trên đường về nhà, Gia Huy đi ngang qua khu vực dự kiến sẽ trở thành bãi đỗ xe mở rộng, cố hình dung cảnh tượng bê tông hóa phủ lên toàn bộ khu vườn xanh mướt này, cây xoài bị đốn hạ, giàn hoa leo bị san phẳng. Ý nghĩ ấy khiến lồng ngực cậu nghẹn lại một cách khó chịu. Cậu chưa từng nghĩ mình sẽ cảm thấy gắn bó và quyết liệt bảo vệ một điều gì đó đến mức này, nhưng giờ đây, khi đối diện với nguy cơ mất đi khu vườn — và có lẽ, một phần nào đó, mất đi cả những gì cậu đã bắt đầu xây dựng cùng Quỳnh Như — cậu nhận ra mình sẵn sàng làm bất cứ điều gì trong khả năng để ngăn chặn điều đó xảy ra.

Đã sao chép liên kết chương