Chương 17
Chương 17 — Hạt Giống Sau Cơn Mưa
Ba ngày trước sự kiện, không khí giữa Gia Huy và nhóm bạn thân vẫn chưa có dấu hiệu cải thiện. Đăng Khôi vẫn giữ thái độ lạnh nhạt, chỉ trao đổi những câu cần thiết trong lớp, không còn những lời trêu chọc thân mật như trước. Tuấn và vài người khác cũng dần trở nên xa cách, dù không công khai tỏ thái độ gay gắt như Đăng Khôi.
Vào giờ ra chơi, khi Gia Huy đang một mình ngồi ở ghế đá sân trường, cố tranh thủ ôn lại vài nội dung cho phần thuyết trình đón tiếp đại diện phường, Đăng Khôi bất ngờ đến ngồi xuống cạnh cậu, không nói gì trong giây lát.
"Tớ nghĩ lại rồi," Đăng Khôi lên tiếng trước, giọng đã dịu đi phần nào so với những ngày trước. "Tớ biết tớ hơi quá đáng khi ép cậu phải chọn. Nhưng cậu cũng phải hiểu, đây là năm cuối cấp rồi, sau này mỗi đứa một trường đại học, chưa chắc còn có nhiều dịp để cả nhóm tụ họp đông đủ như vậy nữa."
"Tớ hiểu mà," Gia Huy đáp, cảm động trước sự nhún nhường bất ngờ của bạn mình. "Tớ cũng không muốn làm cậu thất vọng đâu."
"Vậy thì đến đi," Đăng Khôi nói, ánh mắt tha thiết hiếm thấy. "Tớ đã nói chuyện với cả nhóm, mọi người đồng ý dời giờ xuất phát trễ hơn một chút, tầm mười giờ sáng thay vì tám giờ như dự định ban đầu. Nếu cậu tham gia buổi sáng ở vườn đến khoảng chín giờ, xong bắt taxi ra điểm hẹn, chắc vẫn kịp."
Gia Huy tính toán trong đầu. Sự kiện Ngày Hội Khu Vườn Mở dự kiến bắt đầu lúc tám giờ sáng, với phần đón tiếp đại diện phường và các vị khách quan trọng diễn ra ngay từ đầu, kéo dài đến khoảng mười một giờ trưa mới có phần tổng kết và tiễn khách. Nếu cậu rời đi lúc chín giờ, cậu sẽ bỏ lỡ gần như toàn bộ phần quan trọng nhất — đúng lúc đại diện phường và các vị khách đến tham quan, đúng lúc cần một người có khả năng ứng biến linh hoạt để điều phối mọi thứ suôn sẻ như Quỳnh Như đã tin tưởng giao phó.
"Chín giờ thì hơi sớm," cậu nói, giọng ngập ngừng. "Phần quan trọng nhất của sự kiện diễn ra từ tám giờ đến mười một giờ, mình sợ rời đi giữa chừng sẽ ảnh hưởng lớn đến..."
"Gia Huy," Đăng Khôi ngắt lời, giọng có chút mệt mỏi. "Tớ đã cố gắng thỏa hiệp hết mức có thể rồi đấy. Tớ không thể dời cả chuyến đi chỉ vì một mình cậu được. Cậu tự quyết định đi, nhưng tớ mong cậu hiểu, đây có thể là lần cuối cùng tớ chủ động thỏa hiệp như vậy."
Câu nói ấy, dù không phải một lời đe dọa trực tiếp, vẫn mang theo một sức nặng vô hình khiến Gia Huy cảm thấy nghẹt thở. Cậu nhìn Đăng Khôi, người bạn đã cùng cậu trải qua gần một năm học đầu tiên ở ngôi trường mới, người đã giúp cậu hòa nhập nhanh chóng, tổ chức không biết bao nhiêu buổi tụ tập vui vẻ, và cậu cảm thấy một sự giằng xé khó tả trong lòng.
"Để tớ suy nghĩ thêm," cậu đáp, giọng nhỏ hơn thường lệ.
Buổi chiều hôm đó, khi đến vườn, Gia Huy vẫn còn nặng trĩu tâm trạng. Cả nhóm đang trong giai đoạn nước rút cuối cùng, mọi người đều tất bật với hàng tá công việc chưa hoàn thành. Quỳnh Như, dù bận rộn, vẫn dành thời gian kiểm tra lại từng phần việc với cậu.
"Bạn nhớ kỹ chưa," cô nói, đưa cho cậu bản kịch bản chi tiết về thứ tự tiếp đón khách mời. "Tám giờ đón đại diện phường ở cổng, dẫn qua khu trưng bày lịch sử dự án, chín giờ có phần phát biểu ngắn của thầy hiệu trưởng và đại diện phường, sau đó là phần tham quan tự do kết hợp trải nghiệm gieo hạt cho các em nhỏ đến mười giờ rưỡi, rồi tổng kết trao quà lưu niệm lúc mười một giờ."
"Ừ, mình nhớ rồi," Gia Huy đáp, cố giữ giọng bình thản dù trong lòng đang rối như tơ vò.
Quỳnh Như nhìn cậu, dường như cảm nhận được điều gì đó không ổn trong thái độ của cậu mấy ngày qua. "Gia Huy," cô gọi, giọng nhẹ nhàng nhưng nghiêm túc, "mình biết dạo này bạn có vẻ căng thẳng. Nếu có chuyện gì khó khăn, bạn cứ nói với mình, đừng giữ trong lòng một mình."
Gia Huy nhìn cô, có một khoảnh khắc cậu suýt buột miệng kể hết mọi chuyện — về áp lực từ Đăng Khôi, về chuyến đi biển, về nỗi sợ hãi đang giằng xé trong lòng. Nhưng rồi cậu lại chần chừ, sợ rằng nếu nói ra, cô sẽ lo lắng, sẽ mất tập trung vào những công việc chuẩn bị cuối cùng quan trọng hơn, hoặc tệ hơn, sẽ nhận ra rằng cậu đang cân nhắc một lựa chọn có thể phản bội lại sự tin tưởng cô đã dành cho mình.
"Mình ổn mà," cậu đáp, cố nở một nụ cười trấn an. "Chỉ hơi mệt vì bài vở với công việc chuẩn bị thôi."
Quỳnh Như nhìn cậu một lúc lâu, ánh mắt không hoàn toàn tin tưởng vào lời giải thích ấy, nhưng cô không gặng hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu một cách ngắn ngủi. "Chỉ còn ba ngày nữa thôi. Mình tin bạn sẽ làm tốt vai trò của mình, như bạn vẫn luôn làm vậy."
Câu nói ấy, chan chứa sự tin tưởng tuyệt đối, lại khiến Gia Huy cảm thấy một cơn đau nhói trong lòng, như thể mỗi lời cô nói ra đều đang vô tình khắc sâu thêm gánh nặng trách nhiệm mà cậu đang phải mang. Cậu gật đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt cô quá lâu, sợ rằng cô sẽ đọc được sự dao động đang âm thầm lớn dần trong lòng cậu.
Tối hôm đó, khi về nhà, cậu nhận được thêm một loạt tin nhắn từ nhóm chat của đám bạn, với những kế hoạch chi tiết cho chuyến đi biển, những lời háo hức mong chờ, và thỉnh thoảng là những câu hỏi thăm dò gián tiếp về việc liệu cậu đã quyết định tham gia hay chưa.
Cậu ngồi vào bàn học, mở laptop định soạn nốt vài slide giới thiệu cho phần đón tiếp đại diện phường, nhưng tâm trí cứ liên tục bị kéo trở lại cuộc trò chuyện với Đăng Khôi lúc trưa. Cậu nhớ lại giọng nói có phần mệt mỏi và cả sự tổn thương thấp thoáng của bạn mình khi nói "đây có thể là lần cuối cùng tớ chủ động thỏa hiệp như vậy". Đăng Khôi không phải người xấu, Gia Huy biết rõ điều đó — cậu ấy chỉ đơn giản coi trọng những giá trị khác, coi trọng sự gắn kết nhóm, coi trọng hình ảnh mà cả nhóm đã cùng nhau xây dựng suốt một năm học, và trong mắt Đăng Khôi, việc Gia Huy chọn một CLB mới quen chỉ vài tháng thay vì tình bạn lâu năm hẳn là một điều khó chấp nhận.
Cậu mở lại tin nhắn cũ, đọc lại những dòng chat từ hồi mới chuyển đến trường, khi Đăng Khôi là người đầu tiên chủ động bắt chuyện, mời cậu vào nhóm bạn, giới thiệu cậu với mọi người, giúp cậu không phải trải qua cảm giác lạc lõng của một học sinh chuyển trường giữa năm học như những lần trước đó. Cậu nhớ những buổi chiều cùng nhau đá bóng, những lần thức khuya ôn thi chung, những chuyến đi chơi ngắn ngày mà nhóm đã cùng nhau trải qua. Đó không phải những kỷ niệm giả tạo hay hời hợt, mà là những khoảnh khắc thật sự đã giúp cậu cảm thấy bớt cô đơn hơn trong suốt năm học vừa qua.
Nhưng rồi cậu lại nghĩ đến Quỳnh Như, đến ánh mắt tin tưởng tuyệt đối của cô lúc chiều, đến bao nhiêu đêm cả hai cùng nhau thức khuya lên kế hoạch, đến cây xoài nhỏ mà cô đã dành cả tuổi thơ để chăm sóc như một cách giữ lại ký ức về ba mình. Cậu nghĩ đến tám trăm chữ ký ủng hộ, đến bao nhiêu công sức của cả CLB dồn vào sự kiện sắp tới, đến việc nếu thiếu cậu ở đúng vai trò được giao, cả sự kiện có thể sẽ không diễn ra suôn sẻ như kế hoạch.
Cậu gập laptop lại, nằm vật ra giường, hai tay ôm đầu. Cậu chưa từng cảm thấy bị giằng xé đến mức này trước đây — không phải vì cậu không biết đâu là lựa chọn đúng đắn hơn về mặt lý trí, mà vì cậu sợ, thật sự sợ, cảm giác phải đối diện với sự tức giận, sự xa lánh của những người bạn đã từng là chỗ dựa vững chắc nhất của cậu trong suốt một năm học đầy biến động. Nỗi sợ ấy, cậu nhận ra, bắt nguồn sâu xa từ chính nỗi ám ảnh cũ mà cậu đã mang theo suốt nhiều năm chuyển nhà liên tục — nỗi sợ bị bỏ lại, bị quên lãng, bị mất đi chỗ đứng mà cậu đã phải nỗ lực rất nhiều để có được ở mỗi nơi mình từng sống qua.
Cậu lấy điện thoại ra, định nhắn cho Quỳnh Như để tâm sự, nhưng rồi lại đặt xuống, sợ rằng nếu nói ra, cô sẽ nhận thấy sự dao động trong lòng cậu, và điều đó có thể khiến cô lo lắng, mất tập trung vào những khâu chuẩn bị cuối cùng quan trọng hơn. Cậu tự nhủ, mình sẽ tự giải quyết chuyện này, sẽ tìm ra cách nào đó để không phải phản bội lại bất kỳ ai — dù trong thâm tâm, cậu cũng lờ mờ nhận ra, có những lúc trong đời, người ta không thể đứng vững giữa hai lằn ranh mãi được, và sớm muộn gì cậu cũng phải bước hẳn về một phía.
Cậu nhìn màn hình điện thoại, cảm thấy như đang đứng giữa hai luồng nước xoáy mạnh mẽ kéo về hai hướng hoàn toàn đối lập, và cậu, dù đã cố gắng hết sức, vẫn chưa tìm được một điểm tựa vững chắc để đưa ra quyết định cuối cùng. Đêm đó, cậu thiếp đi lúc nào không hay, giấc ngủ chập chờn đầy những giấc mơ rời rạc, khi thì thấy mình đứng giữa bãi biển nhìn về phía khu vườn xa xăm, khi thì thấy mình đứng giữa khu vườn nhìn theo bóng dáng nhóm bạn đang khuất dần nơi cuối con đường, không biết đâu mới là nơi mình thật sự thuộc về.