Chương 18
Chương 18 — Hạt Giống Sau Cơn Mưa
Thứ Bảy, một ngày trước sự kiện, Gia Huy vẫn chưa đưa ra quyết định cuối cùng, dù cậu biết rõ mình không thể trì hoãn thêm được nữa. Buổi chiều, khi cậu đang ở vườn giúp hoàn thiện những khâu chuẩn bị cuối cùng, điện thoại cậu liên tục rung lên với hàng loạt tin nhắn từ nhóm bạn.
Đăng Khôi gửi riêng cho cậu một đoạn tin nhắn dài, giọng điệu khác hẳn sự lạnh nhạt trước đó: "Gia Huy, tớ suy nghĩ lại rồi. Tớ biết tớ đã hơi quá đáng với cậu mấy ngày qua. Nhưng thành thật mà nói, tớ đang chịu áp lực rất lớn từ vụ ứng cử ban cán sự đoàn, và tớ thật sự cần cậu ở bên cạnh trong chuyến đi này, không chỉ vì hình ảnh, mà vì tớ cần một người bạn thân thật sự ủng hộ tớ lúc này. Nếu cậu không đến, tớ sợ mình sẽ không đủ tự tin đối mặt với mọi thứ."
Dòng tin nhắn ấy khiến Gia Huy chững lại. Đây là lần đầu tiên Đăng Khôi thể hiện sự yếu đuối, sự cần được hỗ trợ một cách trực tiếp như vậy, khác hẳn với vẻ tự tin, quyết đoán thường thấy. Gia Huy cảm thấy một sự dằn vặt sâu sắc — cậu hiểu rằng đằng sau vẻ ngoài luôn coi trọng hình ảnh xã hội của Đăng Khôi, có lẽ cũng ẩn chứa những nỗi bất an riêng mà cậu ấy hiếm khi bộc lộ.
Tối hôm đó, khi về nhà, Gia Huy ngồi thẫn thờ trước bàn học rất lâu, đọc đi đọc lại tin nhắn của Đăng Khôi. Cậu nghĩ đến cảnh Đăng Khôi đứng một mình giữa buổi ghi hình quan trọng, thiếu vắng người bạn thân đã luôn ở bên cạnh cổ vũ suốt cả năm học. Rồi cậu lại nghĩ đến Quỳnh Như, đến sự kiện mà cả nhóm đã dồn toàn bộ tâm huyết chuẩn bị, đến vai trò quan trọng mà cô đã tin tưởng giao cho cậu.
Cậu gọi điện cho Minh Quân, hỏi thêm chi tiết về lịch trình chuyến đi, cố tìm một phương án nào đó để có thể vừa tham gia một phần buổi sáng ở vườn, vừa kịp có mặt trong buổi ghi hình quan trọng của nhóm bạn. Nhưng Minh Quân cho biết, buổi ghi hình được lên lịch cố định vào lúc chín giờ sáng, ngay khi cả nhóm vừa đến nơi, để tận dụng ánh sáng đẹp nhất trong ngày, và không thể dời lại được vì còn phụ thuộc vào lịch trình của người quay phim thuê ngoài.
Nếu muốn kịp buổi ghi hình lúc chín giờ, với quãng đường di chuyển hơn ba tiếng đồng hồ, cậu sẽ phải rời nhà từ sáng sớm, đồng nghĩa với việc không thể ghé qua vườn dù chỉ một chút vào buổi sáng hôm sau.
Đêm đó, Gia Huy trằn trọc không ngủ được. Cậu mở lại đoạn tin nhắn của Đăng Khôi, rồi lại mở đoạn hội thoại với Quỳnh Như, nhìn dòng tin nhắn cuối cùng cô gửi cách đây vài giờ: "Mai gặp nhau lúc bảy rưỡi để chuẩn bị trước khi khách đến nhé. Mình hồi hộp quá, nhưng có bạn ở đó, mình thấy yên tâm hơn nhiều." Kèm theo một biểu tượng cảm xúc mặt cười nhẹ nhàng.
Cậu nhìn dòng tin nhắn ấy rất lâu, cảm nhận rõ sức nặng của lòng tin cô đã đặt vào mình. Nhưng rồi, trong khoảnh khắc yếu lòng nhất, nỗi sợ hãi cũ — nỗi sợ đánh mất vị trí trong nhóm bạn đã từng là chỗ dựa đầu tiên và vững chắc nhất của cậu ở ngôi trường này, nỗi sợ phải một lần nữa trải qua cảm giác bị bỏ lại, bị lãng quên mà cậu đã quá quen thuộc qua nhiều lần chuyển trường — đã chiến thắng.
Cậu nhắn tin cho Đăng Khôi lúc gần nửa đêm: "Được rồi, tớ sẽ đi cùng mọi người. Mai gặp ở điểm hẹn lúc bảy giờ nhé." Gần như ngay lập tức, Đăng Khôi nhắn lại với một loạt biểu tượng vui mừng: "Tuyệt vời! Cảm ơn cậu nhiều lắm, Gia Huy. Cậu không biết điều này có ý nghĩa thế nào với tớ đâu."
Nhưng ngay khi gửi đi tin nhắn ấy, một cảm giác trống rỗng, hối hận mơ hồ lập tức xâm chiếm lòng Gia Huy. Cậu nhìn sang đoạn hội thoại với Quỳnh Như, tay run run lướt trên màn hình, cố gắng soạn một tin nhắn báo tin, nhưng mọi câu chữ cậu gõ ra đều trở nên trống rỗng, giả tạo, không thể nào diễn tả hết được sự phức tạp trong quyết định mà cậu vừa đưa ra.
Cuối cùng, cậu chỉ gõ một dòng ngắn gọn, gửi đi lúc gần một giờ sáng: "Xin lỗi Như, mai mình không thể đến vườn được. Có việc gia đình đột xuất." Cậu biết rõ đó là một lời nói dối, một lời nói dối mà cậu ghét cay ghét đắng ngay khi vừa gửi đi, nhưng cậu không đủ can đảm để đối diện trực tiếp với sự thật, không đủ can đảm để nhìn thấy phản ứng thất vọng của cô khi biết cậu chọn một chuyến đi chơi thay vì sự kiện quan trọng nhất mà cả CLB đã dồn toàn bộ tâm huyết chuẩn bị.
Cậu đặt điện thoại xuống, tắt màn hình, nhưng không dám mở lại để xem phản hồi của Quỳnh Như. Cậu nằm đó trong bóng tối, lòng nặng trĩu một cảm giác tội lỗi mà cậu chưa từng trải qua trước đây, một cảm giác cậu biết rõ sẽ không dễ dàng biến mất, dù cậu có cố gắng tự thuyết phục bản thân bao nhiêu lần rằng mình đã làm điều cần thiết để giữ gìn một tình bạn quan trọng khác.
Sáng hôm sau, khi đồng hồ báo thức reo lên lúc năm giờ ba mươi, Gia Huy nhìn vào màn hình điện thoại, thấy một tin nhắn duy nhất từ Quỳnh Như, gửi lúc năm giờ sáng, khi cô hẳn cũng đã thức dậy chuẩn bị cho ngày quan trọng: "Không sao đâu, gia đình quan trọng hơn. Chúc bạn giải quyết ổn thỏa việc nhà. Bọn mình sẽ cố gắng hết sức." Không một lời trách móc, không một dấu hiệu giận dữ, chỉ đơn giản là sự thấu hiểu và tin tưởng tuyệt đối — điều khiến Gia Huy cảm thấy tồi tệ hơn gấp trăm lần so với việc bị cô giận dữ trách móc thẳng thừng.
Cậu ngồi lặng trên giường một lúc lâu, tay siết chặt điện thoại, cảm nhận một sự dằn vặt sâu sắc đang xé nát lồng ngực mình. Có một khoảnh khắc, cậu gần như đã nhắn tin lại cho Đăng Khôi để đổi ý lần nữa, ngón tay lơ lửng trên bàn phím, nhưng rồi cậu lại nghĩ đến gương mặt vui mừng của bạn mình tối qua, đến việc mình đã hứa, đến việc rút lại lời hứa lần thứ hai trong vòng chưa đầy hai mươi bốn tiếng sẽ khiến cậu trông thật thiếu quyết đoán, thật không đáng tin cậy trong mắt cả hai bên. Cậu tắt màn hình điện thoại, tự nhủ rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, rằng Quỳnh Như và cả CLB đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến vậy, chắc chắn sẽ không sao cả dù thiếu vắng một mình cậu.
Nhưng ngay khi vừa nghĩ đến đó, cậu lại nhớ ra vai trò của mình không đơn thuần chỉ là một người phụ giúp bình thường — cậu là người duy nhất được phân công đón tiếp đại diện phường, người có kinh nghiệm giao tiếp và ứng biến trong những tình huống bất ngờ mà Quỳnh Như, dù giỏi về chuyên môn, lại không thật sự tự tin khi phải đối diện với người lạ, đặc biệt là những vị khách có địa vị quan trọng như đại diện chính quyền địa phương.
Cậu đứng dậy, đi vào phòng tắm rửa mặt, nhìn mình trong gương với đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Gương mặt phản chiếu lại trông xa lạ hơn bao giờ hết, như thể cậu đang nhìn thấy một phiên bản khác của chính mình — một Gia Huy đã chọn con đường an toàn, quen thuộc, thay vì con đường đòi hỏi lòng can đảm thật sự. Cậu tự nhủ, có lẽ mình chỉ đang tưởng tượng quá lên mọi chuyện, có lẽ sự kiện vẫn sẽ diễn ra suôn sẻ, có lẽ nỗi lo lắng này chỉ là cảm giác tội lỗi thoáng qua rồi sẽ sớm nguôi ngoai.
Mẹ cậu, khi thấy cậu chuẩn bị đồ đạc từ sáng sớm, hỏi han vài câu về chuyến đi, không hề hay biết về sự giằng xé đang diễn ra trong lòng con trai mình. "Con nhớ mang theo áo khoác, biển buổi tối lạnh lắm đấy," bà dặn dò, rồi quay lại bếp chuẩn bị bữa sáng, hoàn toàn không biết rằng đứa con trai mình vừa trải qua một đêm mất ngủ đầy dằn vặt vì một quyết định mà chính nó cũng không chắc chắn là đúng đắn.
Gia Huy nhìn ra cửa sổ, thấy ánh bình minh vừa hé rạng phía chân trời, cùng thời điểm mà lẽ ra cậu đã có mặt ở vườn, cùng Quỳnh Như và cả nhóm chuẩn bị những khâu cuối cùng trước khi khách đến. Cậu tưởng tượng ra cảnh cô đang tất bật sắp xếp bàn ghế, kiểm tra lại hệ thống âm thanh, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía cổng vườn, chờ đợi bóng dáng quen thuộc của cậu xuất hiện, và cái chờ đợi ấy, cậu biết, sẽ không bao giờ được đáp lại vào sáng hôm nay.
Cậu ngồi lặng trên giường một lúc lâu, tay siết chặt điện thoại, cảm nhận một sự dằn vặt sâu sắc đang xé nát lồng ngực mình. Cậu tự hỏi, nếu đổi lại là Quỳnh Như đứng trước một lựa chọn tương tự, liệu cô có do dự lâu đến vậy không, hay cô sẽ chọn ngay lập tức điều mình tin là đúng đắn, bất kể phải đối diện với sự thất vọng của ai. Câu hỏi ấy khiến cậu càng thêm xấu hổ với chính bản thân, nhưng cũng không đủ sức mạnh để khiến cậu thay đổi quyết định vào phút chót.
Nhưng rồi, khi nghe tiếng còi xe của Minh Quân vang lên ngoài cổng nhà, báo hiệu giờ xuất phát đã đến, cậu vẫn đứng dậy, khoác balo lên vai, bước ra khỏi nhà với những bước chân nặng nề, mang theo một quyết định mà cậu biết, sâu thẳm trong lòng, mình sẽ phải hối tiếc rất lâu sau này.