Chương 13
Chương 13 — Hợp Xướng Của Những Người Lạc Nhịp
Hạ Uyên không đến hội trường suốt ba ngày liền sau sự việc, và sự vắng mặt của cô để lại một khoảng trống rõ rệt trong không khí tập luyện. Các thành viên vẫn cố gắng tự điều chỉnh các bè hát theo những gì cô đã hướng dẫn trước đó, nhưng ai cũng cảm nhận được sự thiếu vắng của bàn tay tinh tế đã giúp họ vượt qua giới hạn thể chất của tuổi tác.
Việt Long, sau khi nghe Bà Chín Thoa kể lại toàn bộ sự việc, đã cố gắng liên lạc với Hạ Uyên nhiều lần nhưng chỉ nhận được những tin nhắn trả lời ngắn gọn, né tránh. Cuối cùng, anh quyết định đến thẳng nhà cô, dù không chắc cô có muốn gặp mình hay không.
Hạ Uyên mở cửa, gương mặt cô hốc hác, rõ ràng đã trải qua vài ngày không ngủ ngon. "Anh đến làm gì vậy?" cô hỏi, giọng cô mệt mỏi hơn là gay gắt.
"Anh lo cho em," Việt Long đáp thẳng thắn. "Mọi người ở hội trường cũng lo cho em. Không ai trách em cả, Hạ Uyên à."
"Nhưng em trách chính mình," cô nói, giọng cô nghẹn lại, để anh bước vào nhà. "Em đã dành bao nhiêu tháng gắn bó với mọi người ở đó, coi họ như gia đình, vậy mà hóa ra chính cha em lại là người đang cố phá hủy cái gia đình ấy. Em cảm thấy như mình đã phản bội họ, dù em không hề biết trước."
"Em không phản bội ai cả," Việt Long nói, ngồi xuống đối diện cô. "Em không thể chọn được cha mình làm nghề gì, kinh doanh cái gì. Điều duy nhất em có thể chọn là em sẽ làm gì với sự thật này, và từ những gì anh biết về em, anh tin em sẽ chọn làm điều đúng đắn."
Hạ Uyên nhìn anh, đôi mắt cô ầng ậng nước. "Em đã gọi điện cho bố mấy lần liền, nhưng ông ấy chỉ nói cần thêm thời gian suy nghĩ. Em không biết ông ấy đang nghĩ gì, có thật sự cân nhắc dừng dự án lại hay chỉ đang tìm cách trấn an em để em không làm ầm ĩ chuyện này lên."
"Vậy em định làm gì?"
"Em không biết," cô thừa nhận, giọng cô run lên. "Em muốn tin bố mình sẽ làm điều đúng, nhưng em cũng không thể ngồi yên chờ đợi trong khi mọi người ở hội trường đang dồn hết tâm sức chuẩn bị cho cuộc thi. Nếu bố em không thay đổi quyết định, có lẽ em sẽ phải chọn đứng về phía nào đó, và em sợ điều đó sẽ khiến mối quan hệ giữa em và bố, vốn đã không mấy gắn bó, càng thêm rạn nứt."
Việt Long im lặng một lúc, suy nghĩ kỹ trước khi nói tiếp. "Anh nghĩ em không cần phải chọn phe ngay bây giờ. Có lẽ điều em có thể làm là giúp cha em nhìn thấy câu chuyện từ góc độ mà ông ấy chưa từng thấy — không phải qua những con số dự án, mà qua chính những con người thật, những câu chuyện thật đang diễn ra ở đó."
"Ý anh là sao?"
"Mời ông ấy đến xem một buổi tập, không phải để đối chất, mà để ông ấy tự cảm nhận," Việt Long gợi ý. "Đôi khi, những quyết định kinh doanh khô khan sẽ khác đi rất nhiều khi người ta nhìn thấy tận mắt những gì đằng sau con số ấy."
Hạ Uyên suy nghĩ về gợi ý của anh, và dù chưa chắc chắn liệu nó có hiệu quả hay không, cô cảm thấy đó là điều duy nhất cô có thể thử, thay vì tiếp tục trốn tránh trong nỗi sợ hãi và tội lỗi.
"Cảm ơn anh," cô nói, nhìn Việt Long với ánh mắt biết ơn chân thành. "Không nhiều người sẽ chịu lặn lội đến tận nhà chỉ để nói những điều này với em."
"Anh không phải 'nhiều người'," Việt Long đáp, khẽ mỉm cười, cố gắng làm dịu bớt không khí nặng nề. "Với lại, anh cũng có phần trách nhiệm trong chuyện này. Bài báo của anh phần nào đã khiến câu chuyện trở nên ồn ào hơn, gián tiếp đẩy em vào tình huống khó xử này."
"Không, anh không có lỗi gì cả," Hạ Uyên lắc đầu. "Nếu không có bài báo của anh, có lẽ mọi người còn chưa kịp chuẩn bị tinh thần trước khi bị đuổi ra khỏi nơi này. Anh đã giúp rất nhiều rồi."
Họ ngồi im lặng một lúc, không gian giữa hai người dần trở nên gần gũi hơn theo một cách khác với những lần gặp gỡ vui vẻ thường ngày ở hội trường — một sự gần gũi được tôi luyện qua khó khăn, qua việc một người sẵn sàng có mặt bên cạnh người kia đúng lúc cần thiết nhất. Trước khi ra về, Việt Long nắm nhẹ tay Hạ Uyên, một cử chỉ giản dị nhưng đủ để truyền tải sự động viên mà lời nói đôi khi không diễn đạt hết được.
"Dù chuyện gì xảy ra tiếp theo," anh nói, "em không phải đối mặt với nó một mình đâu."
Hạ Uyên gật đầu, một nụ cười yếu ớt nhưng chân thật nở trên môi cô lần đầu tiên sau ba ngày u ám vừa qua.
***
Ngày hôm sau, Hạ Uyên quay lại hội trường, bước vào với sự ngập ngừng rõ rệt, không chắc mình sẽ được đón nhận thế nào sau sự việc vừa qua. Nhưng ngay khi cô bước vào, Bà Chín Thoa đã đứng dậy, ôm chầm lấy cô.
"Cháu về rồi à! Bà lo lắm, cứ sợ cháu buồn mà không đến nữa," bà nói, giọng bà ấm áp không chút trách móc.
"Cháu xin lỗi vì đã biến mất mấy ngày qua," Hạ Uyên nói, nước mắt cô chực trào. "Cháu không biết phải đối diện với mọi người thế nào sau khi biết cha cháu chính là..."
"Chuyện đó không phải lỗi của cháu," Bà Nguyệt bước đến, giọng bà dịu dàng nhưng chắc chắn. "Cháu đã giúp chúng tôi rất nhiều bằng cả tấm lòng chân thành. Không ai ở đây trách cháu cả, và cháu vẫn luôn được chào đón ở nơi này, bất kể cha cháu quyết định thế nào."
Hạ Uyên bật khóc, sự nhẹ nhõm và biết ơn tràn ngập trong lòng cô khi nhận ra nỗi sợ hãi bị xa lánh mà cô mang theo suốt mấy ngày qua hoàn toàn không có cơ sở. Cả nhóm vây quanh cô, an ủi, và trong khoảnh khắc ấy, cô cảm nhận rõ hơn bao giờ hết sức mạnh của một cộng đồng được xây dựng trên sự thấu hiểu và bao dung, thứ mà đôi khi ngay cả trong chính gia đình ruột thịt của mình, cô cũng không tìm thấy được.
"Cháu có một đề nghị," Hạ Uyên nói, sau khi đã bình tĩnh lại, giọng cô kiên định hơn. "Cháu muốn mời cha cháu đến xem một buổi tập chính thức, không phải tình cờ như lần trước, mà là một lời mời đàng hoàng. Cháu nghĩ nếu ông ấy tận mắt chứng kiến những gì mọi người đang cố gắng, có lẽ điều đó sẽ khiến ông ấy suy nghĩ lại."
Bà Nguyệt nhìn cô, rồi nhìn quanh những gương mặt đang chờ đợi ý kiến của mình. "Tôi nghĩ đó là một ý tưởng đáng thử," bà nói cuối cùng. "Chúng ta không có gì để mất, và biết đâu, đó lại chính là cơ hội để ông ấy nhìn thấy điều mà không một văn bản pháp lý nào có thể truyền tải được."
"Nhưng mình phải chuẩn bị buổi tập đó thật tốt," Ông Tám Lộc góp ý, giọng ông đầy nhiệt huyết. "Không phải để diễn kịch, mà để cho ông ấy thấy đúng những gì chúng ta vẫn làm mỗi ngày — hát vì đam mê, vì tình bạn, không phải vì một sân khấu hào nhoáng nào cả."
"Đúng vậy," Bà Cả Yên đồng tình từ chiếc xe lăn. "Cứ để mọi thứ tự nhiên như vốn có. Nếu trái tim ông ấy còn một chút gì đó rung động trước âm nhạc, trước tình người, tự khắc ông ấy sẽ cảm nhận được."
Thư An, đứng lặng lẽ quan sát từ đầu câu chuyện, bước đến gần Hạ Uyên, đặt tay lên vai cô một cách thân thiện. "Chị sẽ giúp em chuẩn bị mọi thứ chu đáo nhất có thể," chị nói. "Nếu cần, chị cũng sẽ chuẩn bị một vài số liệu, một vài lập luận pháp lý để hỗ trợ thêm, phòng khi cảm xúc thôi chưa đủ để thuyết phục một người làm kinh doanh lâu năm như cha em."
Hạ Uyên gật đầu, cảm động trước sự đồng lòng của cả nhóm, và lần đầu tiên kể từ sau sự việc đau lòng mấy ngày trước, cô cảm thấy một tia hy vọng thực sự lóe lên — không chỉ hy vọng về việc giữ lại nhà văn hóa, mà còn hy vọng về việc hàn gắn phần nào khoảng cách giữa cô và người cha mà cô chưa bao giờ thực sự hiểu rõ.
Tối hôm đó, cô về nhà, ngồi trước cửa phòng làm việc của cha một lúc lâu trước khi gõ cửa. Bảo Quốc mở cửa, có phần bất ngờ khi thấy con gái đến tìm mình vào giờ này, ánh mắt ông vừa mừng vừa dè dặt, không chắc cô đến để tiếp tục trách móc hay vì lý do gì khác.
"Con muốn mời bố đến xem một buổi tập của dàn hợp xướng," Hạ Uyên nói, giọng cô thẳng thắn nhưng không còn gay gắt như lần trước. "Không phải để gây áp lực, con chỉ muốn bố tự mình nhìn thấy những gì con đã thấy suốt mấy tháng qua, trước khi bố đưa ra quyết định cuối cùng."
Bảo Quốc nhìn con gái một lúc lâu, rồi gật đầu, giọng ông trầm xuống. "Được, bố sẽ đến. Bố cũng cần phải nhìn thấy tận mắt, để có thể đưa ra một quyết định mà bố sẽ không phải hối hận sau này."
Đó là câu trả lời ngắn gọn, nhưng đối với Hạ Uyên, nó mang theo nhiều ý nghĩa hơn bất kỳ lời hứa hoa mỹ nào — đó là dấu hiệu đầu tiên cho thấy cha cô, dù chậm rãi và thận trọng, đang thực sự cân nhắc lại mọi thứ, thay vì gạt bỏ cảm xúc của con gái mình sang một bên như ông vẫn thường làm trong quá khứ.