Hợp Xướng Của Những Người Lạc Nhịp
8 phút đọc

Chương 14

Chương 14 — Hợp Xướng Của Những Người Lạc Nhịp

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Buổi tập được chọn để mời Trịnh Bảo Quốc đến diễn ra vào tối thứ Sáu, và dù mọi người đã đồng ý sẽ không "diễn kịch" mà chỉ tập luyện như bình thường, không khí trong hội trường vẫn có phần căng thẳng hơn thường lệ khi giờ hẹn đến gần. Thư An đã chuẩn bị sẵn một tập tài liệu mỏng, tổng hợp lịch sử hai mươi năm của dàn hợp xướng, những đóng góp cho cộng đồng khu phố, và một vài số liệu về giá trị văn hóa mà nơi này mang lại, phòng khi cần đến để hỗ trợ thêm cho những gì âm nhạc không thể truyền tải hết.

Đúng bảy giờ tối, Bảo Quốc xuất hiện ở cửa hội trường, lần này không giấu diếm thân phận, mặc một bộ vest giản dị thay vì bộ đồ công sở đắt tiền thường ngày. Hạ Uyên đứng đợi sẵn, dẫn ông vào, giới thiệu ông với mọi người bằng một câu ngắn gọn nhưng đầy dụng ý: "Đây là bố cháu, ông đến để tìm hiểu thêm về chúng ta."

Không khí trong hội trường chùng xuống một chút khi mọi người nhận ra đây chính là người đàn ông đứng sau quyết định có thể xóa sổ nơi họ đang đứng. Nhưng Bà Nguyệt, với sự điềm tĩnh của một người đã quen đối mặt với nhiều tình huống khó xử trong suốt hai mươi năm dẫn dắt dàn hợp xướng, bước đến, chủ động bắt tay ông.

"Cảm ơn ông đã dành thời gian đến đây," bà nói, giọng bà chân thành, không mang chút hằn học nào. "Mời ông ngồi, chúng tôi sắp bắt đầu buổi tập."

Bảo Quốc gật đầu, ngồi xuống hàng ghế cuối, vị trí mà ông đã ngồi lần trước, cạnh Hạ Uyên. Buổi tập bắt đầu, Bà Nguyệt bước lên bục chỉ huy, tay phải bà vẫn còn run nhẹ nhưng đã kiểm soát tốt hơn nhiều so với những tuần đầu, nhờ vào thuốc điều trị và sự hỗ trợ tinh thần từ những người xung quanh.

Tiết mục đầu tiên vang lên — "Ký ức đô thị" — giai điệu chậm rãi, buồn man mác kể về những con phố cổ đang dần biến mất. Bảo Quốc ngồi lặng, ánh mắt ông dán chặt vào từng gương mặt đang say sưa hát, từng đôi tay run rẩy vì tuổi tác nhưng vẫn cố gắng giữ nhịp đúng theo hướng dẫn của người chỉ huy.

Đến đoạn điệp khúc, giọng của Bà Cả Yên cất lên rõ nhất, trầm ấm, đầy nội lực dù bà đã tám mươi lăm tuổi. Bảo Quốc bỗng nhận ra một điều gì đó quen thuộc trong âm sắc giọng hát ấy — không hoàn toàn giống, nhưng có một chút gì đó gợi nhớ đến giọng hát của mẹ ông trong những ký ức mơ hồ từ thời thơ ấu. Ông siết chặt tay, cảm xúc dâng lên trong lồng ngực mà ông không ngờ tới.

Khi bài hát kết thúc, một khoảng lặng bao trùm hội trường trước khi tiếng vỗ tay tự phát vang lên từ chính những người biểu diễn dành cho nhau, một thói quen đẹp đẽ mà Bà Nguyệt đã xây dựng suốt nhiều năm để khích lệ tinh thần cả nhóm sau mỗi lần tập luyện thành công.

Giờ giải lao giữa hai tiết mục, Bà Chín Thoa mang đến cho Bảo Quốc một cốc trà nóng, ngồi xuống cạnh ông mà không hề biết ngần ngại. "Ông thấy buổi tập thế nào?" bà hỏi, giọng bà thân thiện như đang nói chuyện với một người quen cũ.

"Rất... cảm động," Bảo Quốc đáp, giọng ông có phần ngập ngừng, không quen với việc bộc lộ cảm xúc trước người lạ. "Tôi không ngờ mọi người lại tâm huyết đến vậy."

"Đây không chỉ là nơi chúng tôi tập hát đâu, ông ạ," Bà Chín Thoa nói, ánh mắt bà nhìn quanh hội trường với vẻ trìu mến. "Đây là nơi nhiều người trong chúng tôi tìm thấy lý do để ra khỏi nhà mỗi tuần, để không cảm thấy cô đơn khi con cái đã lớn, khi vợ chồng đã mất, khi cơ thể ngày càng yếu đi. Ông có biết ông Ba Nghĩa kia không, vợ mất đã mười năm, con cái ở nước ngoài cả, chỉ có những buổi tập ở đây là ông ấy còn cảm thấy mình có ích, có bạn bè, có một lý do để dậy sớm mỗi sáng chuẩn bị cho buổi tối."

Bảo Quốc lắng nghe, gương mặt ông trầm ngâm, và Bà Chín Thoa, dù không biết hết câu chuyện về mẹ ông, vẫn tiếp tục kể, không phải để thuyết phục hay gây áp lực, mà đơn giản chỉ là chia sẻ những gì bà thực sự cảm nhận về nơi chốn này.

"Ông biết không, tôi nghĩ những tòa nhà thương mại, những trung tâm mua sắm hiện đại, ở đâu cũng có thể xây được. Nhưng những nơi như thế này, nơi lưu giữ ký ức của bao nhiêu con người suốt hai mươi năm, một khi đã mất đi rồi thì không cách nào xây lại được nữa."

Câu nói ấy, giản dị nhưng thấm thía, khiến Bảo Quốc im lặng hồi lâu, mắt ông nhìn xuống cốc trà đang bốc hơi nhẹ, lòng ông ngổn ngang những suy nghĩ mà ông chưa từng cho phép mình đối diện một cách trọn vẹn như lúc này.

Ông nhớ lại những năm tháng sau khi mẹ ông không còn đủ sức khỏe để đến hội trường hát nữa, cách bà vẫn ngồi ở nhà, mở chiếc radio cũ, nghêu ngao hát theo những giai điệu quen thuộc, ánh mắt bà luôn xa xăm như đang nhớ về một thời đã qua. Khi đó, ông còn trẻ, mải mê với sự nghiệp, không đủ kiên nhẫn để ngồi lâu bên mẹ, không hiểu vì sao một điều giản đơn như hát hò lại có thể quan trọng đến vậy đối với một người phụ nữ đã trải qua bao nhiêu vất vả trong đời. Giờ đây, ngồi giữa hội trường này, chứng kiến tận mắt sức mạnh mà âm nhạc mang lại cho những con người cùng thế hệ với mẹ mình, ông mới bắt đầu hiểu, dù đã quá muộn để nói với bà điều đó.

"Con trai tôi cũng vậy," Bà Chín Thoa nói tiếp, không biết dòng suy nghĩ đang chảy trong đầu Bảo Quốc. "Nó cứ bận rộn công việc, ít khi về thăm tôi, nhưng tôi không trách nó đâu. Thời buổi này ai cũng phải lo cơm áo gạo tiền. Tôi chỉ mong nó hiểu, đôi khi những gì làm nên ý nghĩa cuộc đời không phải là những dự án lớn lao, mà là những khoảnh khắc nhỏ bé được ở cạnh những người mình yêu thương, làm những điều mình yêu thích."

Bảo Quốc gật đầu, không nói gì thêm, nhưng những lời của Bà Chín Thoa cứ vang vọng mãi trong đầu ông suốt phần còn lại của buổi tập, như một lời nhắc nhở âm thầm nhưng sâu sắc về những gì thực sự quan trọng trong cuộc đời một con người.

Trong giờ giải lao, Thư An cũng đến chào hỏi, giới thiệu ngắn gọn về bản thân và đưa cho Bảo Quốc tập tài liệu mình đã chuẩn bị. "Đây là một số thông tin về lịch sử hoạt động của dàn hợp xướng, cùng vài số liệu về giá trị cộng đồng mà chúng tôi nghĩ có thể hữu ích cho ông khi cân nhắc," chị nói, giọng chị chuyên nghiệp nhưng không hề gây áp lực. "Chúng tôi không mong ông thay đổi quyết định chỉ vì cảm xúc nhất thời, nhưng chúng tôi mong ông có đầy đủ thông tin trước khi quyết định."

Bảo Quốc nhận tập tài liệu, lật qua vài trang, ấn tượng trước sự chỉn chu và logic trong cách trình bày. "Cô làm việc trong lĩnh vực gì?" ông hỏi, tò mò.

"Kiểm toán," Thư An đáp. "Tôi là con gái của cô Nguyệt."

"Tôi hiểu rồi," Bảo Quốc gật đầu, ánh mắt ông lộ vẻ khâm phục. "Cảm ơn cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng như vậy. Tôi sẽ xem xét cẩn thận."

Ở một góc khác của hội trường, Việt Long cũng có mặt, không phải với tư cách phóng viên đang tác nghiệp mà chỉ đơn giản là một người bạn đến ủng hộ tinh thần, dù anh vẫn không quên mang theo cuốn sổ tay nhỏ, phòng khi có chi tiết nào đáng ghi lại cho bài viết tiếp theo. Anh đứng cạnh Hạ Uyên, cả hai cùng quan sát Bảo Quốc từ xa, không giấu nổi sự hồi hộp.

"Anh nghĩ ông ấy sẽ thay đổi quyết định chứ?" Hạ Uyên hỏi khẽ.

"Anh không dám chắc," Việt Long đáp thành thật. "Nhưng anh thấy rõ ông ấy đang thực sự lắng nghe, không phải chỉ ngồi đó cho có lệ. Đó đã là một khởi đầu tốt rồi."

Buổi tập tiếp tục với tiết mục thứ hai, và khi mọi thứ kết thúc, Bảo Quốc đứng dậy, tiến đến gặp Bà Nguyệt trước khi ra về. "Cảm ơn bà đã cho tôi cơ hội được chứng kiến buổi tập hôm nay," ông nói, giọng ông trang trọng nhưng chân thành. "Tôi cần thêm thời gian để suy nghĩ thấu đáo, nhưng tôi hứa sẽ đưa ra quyết định một cách công tâm nhất có thể, không chỉ dựa trên lợi ích kinh doanh."

"Đó là tất cả những gì chúng tôi có thể mong đợi," Bà Nguyệt đáp, mỉm cười. "Cảm ơn ông đã lắng nghe."

Khi Bảo Quốc ra về, Hạ Uyên tiễn cha ra tận cổng, cả hai đi trong im lặng một lúc trước khi cô lên tiếng. "Bố nghĩ sao?"

"Bố cần thời gian," Bảo Quốc đáp, nhưng lần này, giọng ông không còn né tránh như những lần trước. "Nhưng bố hứa với con, bố sẽ không quyết định điều gì mà không suy nghĩ thật kỹ về những gì bố vừa chứng kiến tối nay."

Hạ Uyên gật đầu, nhìn theo bóng xe của cha khuất dần trong đêm, lòng cô tràn đầy một hy vọng thận trọng — không chắc chắn, nhưng đủ để cô tin rằng, ít nhất, cha mình đã bắt đầu thực sự lắng nghe, thay vì chỉ nhìn mọi thứ qua lăng kính của những con số và hợp đồng, và với cô, sự thay đổi nhỏ bé ấy trong ánh mắt cha mình đã là một điều đáng quý hơn bất kỳ lời hứa chắc chắn nào.

Đã sao chép liên kết chương