Chương 27
Chương 27 — Hợp Xướng Của Những Người Lạc Nhịp
Một tuần sau đêm chung kết, cuộc sống của Hợp Xướng Bình Minh dần trở lại nhịp điệu quen thuộc như thường lệ, dù không khí vẫn còn phảng phất dư âm hạnh phúc của chiến thắng. Bài báo cuối cùng của Việt Long, kèm theo những hình ảnh xúc động từ đêm trao giải, tiếp tục lan tỏa rộng rãi, thu hút sự chú ý của không chỉ công chúng địa phương mà còn cả những tổ chức văn hóa cấp thành phố.
Thư An, với tấm bằng chứng minh giá trị cộng đồng từ giải thưởng cùng toàn bộ hồ sơ pháp lý chị đã dày công chuẩn bị suốt nhiều tuần qua, chính thức nộp hồ sơ lên hội đồng thẩm định thành phố, đề nghị công nhận Hợp Xướng Bình Minh là một tổ chức văn hóa cộng đồng chính thức, đủ điều kiện được bảo trợ và hỗ trợ lâu dài. Sau nhiều tuần chờ đợi hồi hộp, hồ sơ được chấp thuận, không chỉ mang lại tư cách pháp nhân chính thức cho dàn hợp xướng, mà còn mở ra cơ hội nhận được các khoản tài trợ văn hóa từ cả chính quyền lẫn các tổ chức tư nhân trong tương lai gần.
"Đây là một bước ngoặt quan trọng," Thư An thông báo với cả nhóm trong buổi tập tối hôm nhận được tin, giọng chị đầy phấn khởi, tay chị vẫn còn cầm chặt bản quyết định phê duyệt vừa nhận được qua đường bưu điện sáng hôm đó. "Từ giờ, chúng ta không còn là một nhóm tự phát nữa, mà là một tổ chức văn hóa được công nhận chính thức, có quyền lợi và trách nhiệm rõ ràng."
Cả hội trường vỡ òa trong niềm vui, và Bà Nguyệt, đứng giữa mọi người, không giấu được sự tự hào khi nhìn thấy con gái mình, người từng xa lạ với thế giới âm nhạc của bà, giờ đây đã trở thành trụ cột không thể thiếu trong việc duy trì và phát triển dàn hợp xướng.
Cùng với tư cách pháp nhân chính thức, Thư An bắt đầu xây dựng một cơ cấu tổ chức bài bản hơn cho dàn hợp xướng — một ban quản lý gồm đại diện các thành viên, một quỹ nhỏ để hỗ trợ chi phí y tế cho những thành viên lớn tuổi cần thiết, và một chương trình tình nguyện viên chính thức để tuyển thêm những người trẻ như Hạ Uyên, giúp duy trì sự kết nối giữa các thế hệ.
"Con muốn đảm bảo rằng dàn hợp xướng này sẽ không chỉ tồn tại nhờ vào sức lực của một vài người, mà sẽ có một nền tảng vững chắc để phát triển lâu dài, ngay cả khi thế hệ hiện tại không còn đủ sức tiếp tục," Thư An giải thích với mẹ trong một buổi tối làm việc muộn tại nhà.
"Con đã nghĩ xa hơn mẹ rất nhiều," Bà Nguyệt nói, ánh mắt bà đầy sự ngưỡng mộ dành cho con gái. "Ngày xưa mẹ chỉ nghĩ đến việc làm sao để mọi người có nơi hát mỗi tuần, chưa từng nghĩ đến việc xây dựng một cấu trúc bền vững như vậy."
"Con học được điều đó từ chính công việc kiểm toán của mình," Thư An đáp, mỉm cười. "Một tổ chức, dù nhỏ đến đâu, cũng cần có nền tảng vững chắc để không phụ thuộc hoàn toàn vào một cá nhân. Con không muốn nếu một ngày nào đó mẹ không còn đủ sức, mọi thứ sẽ sụp đổ theo."
Câu nói ấy, dù mang theo một nỗi lo lắng thầm kín về tương lai sức khỏe của mẹ, cũng thể hiện rõ tình yêu thương sâu sắc và tầm nhìn xa của Thư An, người giờ đây đã hoàn toàn hòa nhập vào thế giới mà trước đây chị từng coi là xa lạ, thậm chí thù địch.
***
Song song với những tiến triển tích cực ấy, công trình cải tạo Nhà Văn Hóa Phượng Vũ chính thức khởi công theo đúng cam kết mà Bảo Quốc đã đưa ra trước hội đồng quản trị công ty ông. Ông đích thân giám sát từng giai đoạn thi công, thường xuyên có mặt tại công trường dù công việc quản lý công ty vẫn bận rộn không kém, đảm bảo rằng thiết kế cuối cùng vẫn giữ được nét kiến trúc đặc trưng của tòa nhà cũ, chỉ nâng cấp về mặt kỹ thuật và tiện nghi, đồng thời mở rộng thêm một khu vực trưng bày nhỏ dành riêng cho lịch sử của dàn hợp xướng.
"Tôi muốn nơi này không chỉ đẹp hơn, mà còn phải giữ được linh hồn của nó," ông giải thích với đội ngũ kiến trúc trong một buổi họp tiến độ. "Đừng biến nó thành một công trình hiện đại vô hồn, hãy để nó vẫn mang dáng dấp của quá khứ, hòa quyện với những tiện nghi cần thiết cho hiện tại."
Đội ngũ kiến trúc, giờ đây đã hiểu rõ tâm huyết của ông dành cho dự án này, cẩn thận lên phương án giữ lại cầu thang gỗ nguyên bản, chỉ gia cố thêm phần kết cấu để đảm bảo an toàn, đồng thời phục chế lại những ô cửa sổ kính màu đặc trưng của thập niên tám mươi mà tòa nhà từng có, thay vì thay mới hoàn toàn bằng vật liệu hiện đại như kế hoạch ban đầu.
Hạ Uyên thường xuyên ghé qua công trường cùng cha vào mỗi cuối tuần, quan sát tiến độ thi công, và mối quan hệ giữa hai cha con ngày càng trở nên gắn bó hơn qua từng cuộc trò chuyện, từng khoảnh khắc họ cùng nhau chứng kiến nơi chốn ý nghĩa này dần được hồi sinh.
"Con nghĩ bà nội sẽ vui lắm nếu nhìn thấy cảnh này," Hạ Uyên nói, đứng cạnh cha, ngắm nhìn những người thợ đang cẩn thận phục chế lại phần mái ngói cũ của tòa nhà, từng viên ngói được lau chùi và xếp lại đúng vị trí ban đầu.
"Bố cũng nghĩ vậy," Bảo Quốc đáp, mỉm cười, ánh mắt ông đầy sự bình yên mà ông chưa từng cảm nhận được trong nhiều năm làm kinh doanh đầy áp lực trước đây. "Bố cảm thấy như mình đang trả một món nợ tinh thần nào đó, dù bà không còn ở đây để chứng kiến, nhưng bố tin rằng ở một nơi nào đó, bà vẫn đang mỉm cười nhìn xuống công trình này."
***
Trong khi công trình cải tạo đang tiến triển từng ngày, dàn hợp xướng vẫn tiếp tục tập luyện tại một hội trường tạm thời được ban tổ chức thành phố sắp xếp, nhỏ hơn nhưng đủ tiện nghi cho các buổi tập trong thời gian chờ đợi công trình hoàn thành. Bà Nguyệt, dù sức khỏe vẫn còn nhiều thử thách và tay bà vẫn run theo từng đợt khác nhau mỗi ngày, tiếp tục đảm nhận vai trò chỉ huy, nhưng giờ đây, bà đã học cách san sẻ trách nhiệm nhiều hơn, để Thư An và cả Ông Kha cùng gánh vác những công việc mà trước đây bà luôn cố gắng tự mình ôm đồm.
"Con nghĩ mẹ nên cân nhắc giảm bớt số buổi chỉ huy trực tiếp trong tuần," Thư An gợi ý trong một buổi trò chuyện riêng với mẹ, giọng chị đầy quan tâm nhưng cũng thẳng thắn. "Không phải vì mẹ không còn khả năng, mà vì con nghĩ mẹ xứng đáng được nghỉ ngơi nhiều hơn, để tận hưởng cuộc sống theo cách mẹ muốn, không chỉ là cống hiến không ngừng nghỉ như suốt hai mươi năm qua."
Bà Nguyệt suy nghĩ hồi lâu trước khi đáp, nhận ra sự khôn ngoan trong lời khuyên của con gái. "Có lẽ con nói đúng," bà nói, giọng bà chậm rãi như đang thấm thía từng lời con gái vừa nói. "Mẹ đã dành cả cuộc đời để cống hiến, có lẽ đã đến lúc mẹ học cách nhận lại, học cách để người khác chăm sóc cho mình, thay vì luôn là người chăm sóc cho tất cả."
Đó là một sự thay đổi nhỏ nhưng có ý nghĩa lớn lao, đánh dấu một chương mới trong cuộc đời của người phụ nữ đã dành trọn hai mươi năm cho âm nhạc và cộng đồng, giờ đây bắt đầu học cách cân bằng giữa cống hiến và tự chăm sóc bản thân, giữa vai trò người dẫn dắt và vai trò một con người bình thường xứng đáng được yêu thương, được nghỉ ngơi, được sống trọn vẹn cho chính mình.
Công ty của Thư An, sau khi biết đến câu chuyện của mẹ chị qua báo chí, đã chủ động đề nghị chị chuyển sang chế độ làm việc từ xa bán thời gian, cho phép chị vừa duy trì sự nghiệp kiểm toán, vừa có đủ thời gian để hỗ trợ mẹ và dàn hợp xướng. Đó là một quyết định mà trước đây Thư An không bao giờ dám mơ tới, nhưng giờ đây, khi nhìn lại hành trình hai tháng vừa qua, chị nhận ra mình đã tìm được một sự cân bằng mới trong cuộc sống, giữa công việc chị theo đuổi vì đam mê nghề nghiệp và gia đình chị đã suýt đánh mất vì những hiểu lầm kéo dài.
"Con có hối tiếc vì đã dành nhiều thời gian và công sức cho việc này không?" Bà Nguyệt hỏi một buổi tối, khi hai mẹ con ngồi cùng nhau xem lại những bức ảnh từ đêm chung kết.
"Không một chút nào, mẹ à," Thư An đáp không chút do dự. "Con nghĩ đây là quyết định đúng đắn nhất con từng đưa ra trong nhiều năm qua. Con đã tìm lại được mẹ, tìm lại được một phần con người mình mà con đã đánh mất từ rất lâu, một phần con vẫn luôn muốn tìm lại nhưng chưa từng biết bắt đầu từ đâu."
Bà Nguyệt nắm chặt tay con gái, không nói thêm gì, chỉ để sự im lặng ấm áp ấy nói lên tất cả những gì lời nói không thể diễn tả hết được — một tình yêu thương đã được hàn gắn, một mối quan hệ đã được xây dựng lại từ những mảnh vỡ của quá khứ, vững chắc hơn bao giờ hết, sẵn sàng cho những chương tiếp theo của cuộc đời cả hai mẹ con, những chương mà cả hai sẽ cùng nhau viết nên, không còn đơn độc như trước nữa.