Chương 19
Chương 19 — Hợp Xướng Của Những Người Lạc Nhịp
Với tin vui về nhà văn hóa đã được giải quyết, tưởng chừng như mọi áp lực đã vơi bớt, nhưng chỉ mười ngày trước đêm chung kết, một biến cố khác lại ập đến, lần này không liên quan gì đến dự án bất động sản hay công ty của Bảo Quốc, mà đến từ chính cơ thể của Bà Nguyệt.
Đó là một buổi sáng bình thường, khi Bà Nguyệt đang tự pha một ấm trà trong bếp trước khi Thư An thức dậy. Cơn run tay đột nhiên trở nên dữ dội hơn bao giờ hết, khiến ấm nước nóng trong tay bà đổ sập xuống, và trong lúc hoảng loạn né tránh, bà trượt chân trên nền gạch ướt, ngã đập đầu vào cạnh bàn bếp.
Tiếng động lớn khiến Thư An bật dậy, chạy vội ra ngoài, và hình ảnh đầu tiên đập vào mắt chị là mẹ mình nằm sõng soài trên sàn bếp, một vệt máu nhỏ chảy ra từ vết thương trên trán.
"Mẹ! Mẹ ơi!" Thư An hét lên, quỳ xuống bên mẹ, tay run rẩy kiểm tra tình trạng của bà. Bà Nguyệt vẫn tỉnh táo nhưng đau đớn, cố gắng ngồi dậy nhưng không đủ sức.
Thư An gọi xe cấp cứu ngay lập tức, và trong những phút chờ đợi dài như vô tận, chị ôm lấy mẹ, dùng khăn ấn nhẹ lên vết thương để cầm máu, cố gắng trấn an cả bản thân lẫn người mẹ đang run rẩy trong vòng tay mình.
"Mẹ xin lỗi," Bà Nguyệt thì thầm, giọng bà yếu ớt. "Mẹ xin lỗi vì lại khiến con lo lắng."
"Mẹ đừng nói gì cả, cứ giữ sức," Thư An đáp, nước mắt chị lăn dài nhưng giọng chị vẫn cố giữ vững để trấn an mẹ.
Tại bệnh viện, sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, bác sĩ xác nhận Bà Nguyệt không bị chấn thương sọ não nghiêm trọng, chỉ cần khâu vài mũi ở vết thương trên trán và theo dõi thêm vài ngày để đề phòng biến chứng. Nhưng bác sĩ Phúc, người được gọi đến hội chẩn ngay sau đó, đưa ra một lời cảnh báo nghiêm khắc hơn nhiều.
"Cú ngã này là hồi chuông cảnh báo," ông nói với Thư An trong phòng chờ, giọng ông nghiêm túc. "Bệnh Parkinson của mẹ cô đang tiến triển nhanh hơn dự kiến, có thể do stress kéo dài trong suốt mấy tháng qua đã làm trầm trọng thêm tình trạng bệnh. Tôi khuyên mạnh mẽ rằng mẹ cô nên tạm dừng mọi hoạt động căng thẳng, bao gồm cả việc chỉ huy trong đêm chung kết sắp tới."
Lời khuyên ấy như một nhát dao giáng vào Thư An. "Nhưng đêm chung kết chỉ còn mười ngày nữa thôi," chị nói, giọng chị run lên. "Đó là điều mẹ tôi đã mong chờ, đã cố gắng suốt hai tháng qua. Nếu bây giờ bảo mẹ tôi dừng lại..."
"Tôi hiểu điều đó quan trọng với bà ấy như thế nào," bác sĩ Phúc nói, giọng ông dịu lại. "Nhưng là bác sĩ, tôi phải đặt sức khỏe của bệnh nhân lên hàng đầu. Nếu bà ấy tiếp tục chịu áp lực như hiện tại, tôi lo rằng có thể xảy ra những biến chứng nghiêm trọng hơn, không chỉ là một cú ngã đơn thuần."
Khi Thư An quay lại phòng bệnh, Bà Nguyệt đã nghe được một phần cuộc trò chuyện qua cánh cửa hé mở. Bà nhìn con gái, ánh mắt bà đầy sự tuyệt vọng mà bà cố gắng che giấu.
"Mẹ nghe hết rồi," bà nói khẽ. "Bác sĩ nói đúng, phải không? Có lẽ mẹ không nên tiếp tục nữa."
"Mẹ đừng nghĩ vậy," Thư An nói, ngồi xuống bên giường, nắm chặt tay mẹ. "Chúng ta sẽ tìm cách. Con đã nói với mẹ rồi, con sẽ đứng cạnh mẹ, sẵn sàng tiếp quản bất cứ lúc nào."
"Nhưng nếu mẹ không thể đứng vững nổi trên sân khấu thì sao?" Bà Nguyệt hỏi, giọng bà nghẹn lại. "Nếu mẹ ngã ngay giữa buổi biểu diễn, trước hàng trăm khán giả, trước ban giám khảo, thì sao? Mẹ không muốn làm hỏng khoảnh khắc mà cả nhóm đã cố gắng suốt hai tháng qua chỉ vì sự cố chấp của mình."
Thư An im lặng, không có câu trả lời dễ dàng cho nỗi sợ hãi chính đáng ấy của mẹ. Chị nhìn mẹ mình, người phụ nữ mà chỉ vài tháng trước chị còn coi là biểu tượng của sự kiêu hãnh, sự mạnh mẽ đến mức lạnh lùng, giờ đây nằm đó, yếu đuối và sợ hãi, phải đối mặt với viễn cảnh phải từ bỏ điều mà bà đã dành cả cuộc đời để xây dựng.
***
Ông Kha là người đến thăm sớm nhất, thậm chí trước cả các thành viên khác trong nhóm. Ông đứng ngoài cửa phòng bệnh một lúc lâu trước khi bước vào, tay ông cầm một bó hoa cúc nhỏ, loại hoa Bà Nguyệt vẫn thường cắm trong nhà.
"Chị làm tôi sợ chết khiếp," ông nói, giọng ông run lên khi nhìn thấy vết băng trên trán bà. "Nhận được tin từ Thư An, tôi không kịp nghĩ gì khác, chỉ vội vàng chạy đến đây ngay."
"Tôi ổn mà," Bà Nguyệt đáp, cố nở một nụ cười trấn an, dù gương mặt bà vẫn còn tái nhợt. "Chỉ là một cú ngã nhỏ thôi."
"Không nhỏ chút nào," Ông Kha nói, ngồi xuống bên giường, nắm lấy bàn tay bà, không còn giữ khoảng cách dè dặt như trước nữa. "Chị biết tôi đã lo lắng cho chị như thế nào suốt bao năm qua không? Mỗi lần thấy chị làm việc quá sức, tôi đều muốn nói ra, nhưng tôi sợ mình không có quyền can thiệp vào cuộc sống của chị."
"Ông có quyền đó," Bà Nguyệt nói, giọng bà nhẹ nhàng, siết chặt tay ông. "Ông luôn có quyền đó, chỉ là tôi đã quá cố chấp để nhận ra."
Hai người nhìn nhau trong im lặng, một sự thấu hiểu sâu sắc lan tỏa giữa họ, không cần thêm lời nào để diễn giải cho tình cảm đã âm thầm tồn tại suốt gần hai mươi năm qua.
Sau đó không lâu, tin tức về cú ngã của Bà Nguyệt nhanh chóng lan đến cả dàn hợp xướng, và mọi người ngay lập tức đến thăm bà tại bệnh viện, mang theo hoa quả, những lời động viên, và một sự lo lắng chân thành hiện rõ trên từng gương mặt.
"Chị không cần phải cố gắng quá sức vì chúng tôi," Bà Chín Thoa nói, nắm chặt tay Bà Nguyệt, giọng bà đầy xót xa. "Sức khỏe của chị quan trọng hơn bất kỳ cuộc thi nào."
"Đúng vậy," Ông Tám Lộc đồng tình, giọng ông chân thành hết mực. "Nếu cần, chúng ta có thể rút lui khỏi cuộc thi. Nhà văn hóa đã được giữ lại rồi, đó mới là điều quan trọng nhất, còn hơn bất kỳ tấm huy chương hay giải thưởng nào."
Nhưng Bà Nguyệt lắc đầu, dù cơ thể bà vẫn còn yếu ớt sau cú ngã. "Không," bà nói, giọng bà kiên quyết một cách bất ngờ. "Tôi không muốn từ bỏ. Cuộc thi này không chỉ còn là vì nhà văn hóa nữa, nó đã trở thành minh chứng cho tất cả những gì chúng ta đã cùng nhau vượt qua. Tôi muốn được đứng trên sân khấu đó, dù chỉ một lần, cùng tất cả mọi người."
"Vậy chị định làm thế nào?" Bà Cả Yên hỏi, ánh mắt bà đầy lo lắng nhưng cũng có sự thấu hiểu sâu sắc dành cho quyết tâm của bạn mình.
Bà Nguyệt nhìn quanh, rồi nhìn Thư An đang đứng cạnh giường bệnh. "Tôi sẽ vẫn đứng trên bục chỉ huy," bà nói, ánh mắt bà lướt qua từng gương mặt thân thuộc đang vây quanh giường bệnh, "nhưng lần này, tôi sẽ không đứng một mình. Thư An sẽ đứng cạnh tôi suốt buổi biểu diễn, sẵn sàng tiếp quản nếu có bất cứ điều gì xảy ra. Và tôi cần tất cả mọi người tin tưởng rằng, dù chuyện gì xảy ra trên sân khấu đêm đó, chúng ta đã cùng nhau đi được đến đây, và điều đó tự nó đã là một chiến thắng, bất kể kết quả cuối cùng ra sao."
Lời nói ấy, dù mang theo nỗi sợ hãi không thể che giấu, cũng chứa đựng một sự can đảm khiến cả căn phòng bệnh viện lặng đi trong một khoảnh khắc xúc động, trước khi từng người, từng người một, gật đầu đồng thuận, sẵn sàng cùng nhau bước tiếp trên chặng đường cuối cùng, dù chặng đường ấy giờ đây mang theo nhiều rủi ro hơn bất kỳ ai trong số họ từng dự tính.
Hạ Uyên và Việt Long đến thăm vào buổi chiều, mang theo một giỏ trái cây và một bó hoa lớn kèm tấm thiệp viết tay từ Bảo Quốc, người vì bận công việc gấp không thể đích thân đến nhưng đã nhờ con gái chuyển lời thăm hỏi chân thành. Hạ Uyên ngồi xuống bên giường, nắm lấy tay Bà Nguyệt, ánh mắt cô đầy lo lắng.
"Bà có chắc bà muốn tiếp tục không ạ?" cô hỏi khẽ. "Cháu nghĩ không ai trách bà nếu bà quyết định nghỉ ngơi, an toàn vẫn là quan trọng nhất."
"Cháu à," Bà Nguyệt đáp, nắm chặt tay cô gái trẻ. "Cả cuộc đời bà đã sống vì sợ hãi những điều có thể xảy ra. Sợ hãi khiến bà đánh mất khoảnh khắc cuối cùng bên chồng, sợ hãi khiến bà xa cách con gái mình suốt bao năm. Lần này, bà không muốn để nỗi sợ hãi quyết định thay bà nữa, dù cái giá phải trả có thể là gì đi chăng nữa."
Việt Long, đứng lặng lẽ phía sau, ghi lại khoảnh khắc ấy trong lòng mình, không phải bằng cuốn sổ tay, mà bằng một sự trân trọng sâu sắc dành cho nghị lực phi thường của người phụ nữ lớn tuổi trước mặt anh. Anh nhìn sang Hạ Uyên, thấy cô cũng đang xúc động không kém, và trong khoảnh khắc ấy, cả hai cùng nhận ra, câu chuyện họ đang chứng kiến đã vượt xa khỏi khuôn khổ một bài báo hay một buổi tình nguyện đơn thuần, trở thành một phần ký ức mà cả hai sẽ mang theo suốt cuộc đời mình, một ký ức về lòng can đảm không tuổi tác mà họ biết mình sẽ còn kể lại nhiều năm về sau.