Chương 23
Chương 23 — Hợp Xướng Của Những Người Lạc Nhịp
Ngày trước đêm chung kết, cả dàn hợp xướng tập trung tại nhà hát lớn của thành phố để làm quen với sân khấu thật — một không gian rộng lớn, hiện đại, khác hẳn với hội trường cũ kỹ quen thuộc của họ. Ánh đèn sân khấu chói lòa, hệ thống âm thanh hiện đại, hàng nghìn chỗ ngồi trống trải đang chờ được lấp đầy vào tối mai, tất cả tạo nên một cảm giác vừa choáng ngợp vừa hồi hộp cho những con người vốn chỉ quen biểu diễn trong một căn hội trường nhỏ bé.
"Ôi trời, sân khấu to quá," Ông Tám Lộc thốt lên, đứng giữa sân khấu trống, ngước nhìn lên hàng ghế khán giả cao vút phía trên, hai tay ông run lên vì choáng ngợp. "Tôi run quá, không biết tối mai có nhớ nổi lời bài hát không nữa."
"Ông cứ tưởng tượng đây vẫn là hội trường quen thuộc của mình thôi," Bà Nguyệt trấn an, dù chính bà cũng không giấu được sự căng thẳng trong giọng nói. "Khán giả có đông đến đâu, âm thanh có hoành tráng đến đâu, thì bài hát chúng ta hát vẫn là bài hát chúng ta đã tập luyện suốt hai tháng qua. Đừng để không gian làm chúng ta quên đi điều quan trọng nhất."
Đội ngũ kỹ thuật của nhà hát hướng dẫn cả nhóm về vị trí đứng, cách sử dụng micro, thời gian ra vào sân khấu, và những quy tắc cơ bản của một buổi biểu diễn chuyên nghiệp. Với nhiều thành viên lớn tuổi, đây là lần đầu tiên họ tiếp xúc với một môi trường biểu diễn quy mô như vậy, và không ít người tỏ ra lúng túng trước những thiết bị hiện đại.
Thư An, với vai trò mới của mình, đứng cạnh mẹ trong suốt buổi tổng duyệt, ghi chú cẩn thận từng chi tiết kỹ thuật, đảm bảo rằng mọi thứ đã được chuẩn bị kỹ lưỡng nhất có thể. Chị cũng tranh thủ thực hành lại các tín hiệu chỉ huy cơ bản trên chính sân khấu thật, để làm quen với không gian trước khi đêm diễn chính thức diễn ra.
Buổi tổng duyệt diễn ra khá suôn sẻ, dù có vài trục trặc nhỏ về âm thanh cần điều chỉnh. Khi cả nhóm hát thử "Ký ức đô thị" trên sân khấu lớn lần đầu tiên, âm thanh vang vọng khắp khán phòng trống trải tạo nên một hiệu ứng khác hẳn so với hội trường nhỏ bé quen thuộc — mạnh mẽ hơn, vang xa hơn, và có một sức mạnh cảm xúc mà ngay cả những người trong nhóm cũng không ngờ tới.
"Nghe hay quá," Hạ Uyên nói, đứng ở hàng ghế khán giả cùng Việt Long, cả hai đều xúc động trước âm thanh vang vọng ấy. "Em có cảm giác như đây không còn là buổi tổng duyệt nữa, mà đã là một buổi biểu diễn thực thụ rồi."
Bảo Quốc cũng có mặt, ngồi ở hàng ghế phía sau, quan sát toàn bộ buổi tổng duyệt với một sự chăm chú đặc biệt. Ông đã sắp xếp để công ty tài trợ thêm một khoản kinh phí nhỏ giúp cải thiện chất lượng âm thanh và ánh sáng cho tiết mục của dàn hợp xướng, một sự hỗ trợ kín đáo mà ông không muốn công khai, chỉ đơn giản muốn đảm bảo mọi thứ diễn ra hoàn hảo nhất có thể cho những con người đã dạy ông một bài học quý giá về giá trị thực sự trong cuộc sống.
"Anh nghĩ đêm mai sẽ thế nào?" Hạ Uyên hỏi cha, khi ông đến ngồi cạnh cô sau khi kiểm tra lại vài chi tiết kỹ thuật với ban tổ chức.
"Bố nghĩ, dù kết quả cuộc thi ra sao, đêm mai vẫn sẽ là một đêm đáng nhớ," Bảo Quốc đáp, mỉm cười. "Vì những gì họ mang lên sân khấu không chỉ là kỹ thuật thanh nhạc, mà là cả một câu chuyện về nghị lực, về tình yêu thương, về sự kiên trì không bỏ cuộc. Đó là thứ mà không phải đội thi nào cũng có được."
Đội ngũ kỹ thuật của nhà hát tiếp tục hướng dẫn cả nhóm về vị trí đứng, cách sử dụng micro, thời gian ra vào sân khấu, và những quy tắc cơ bản của một buổi biểu diễn chuyên nghiệp. Với nhiều thành viên lớn tuổi, đây là lần đầu tiên họ tiếp xúc với một môi trường biểu diễn quy mô như vậy, và không ít người tỏ ra lúng túng trước những thiết bị hiện đại, khiến đôi lúc buổi tổng duyệt phải tạm dừng để giải thích lại từ đầu.
"Micro này phải cầm cách miệng bao xa vậy?" Bà Chín Thoa hỏi, loay hoay với chiếc micro không dây lần đầu tiên trong đời được cầm.
"Khoảng một gang tay thôi ạ," một kỹ thuật viên trẻ kiên nhẫn hướng dẫn, không giấu được nụ cười trước sự đáng yêu của các cô chú lớn tuổi đang cố gắng làm quen với công nghệ hiện đại.
Sau buổi tổng duyệt, khi cả nhóm chuẩn bị ra về để nghỉ ngơi trước ngày trọng đại, bác sĩ Phúc, người được mời đến để theo dõi tình trạng sức khỏe của Bà Nguyệt trong suốt quá trình chuẩn bị, gặp riêng Thư An và Ông Kha để trao đổi thêm về kế hoạch dự phòng.
"Tôi sẽ có mặt tại hậu trường trong suốt buổi biểu diễn ngày mai," ông nói, giọng ông nghiêm túc. "Nếu có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, các bạn cần báo ngay cho tôi. Tôi đã chuẩn bị sẵn thuốc và các biện pháp xử lý cần thiết, cùng một túi cấp cứu đầy đủ để đảm bảo an toàn tối đa cho bà ấy."
"Cảm ơn bác sĩ đã quan tâm," Thư An nói, giọng chị đầy biết ơn, tay chị siết chặt tập ghi chú các đoạn nhạc mà chị đã thuộc lòng suốt những ngày qua. "Chúng tôi sẽ cẩn thận theo dõi mẹ tôi suốt buổi diễn."
Bác sĩ Phúc gật đầu, rồi nhìn sang Bà Nguyệt đang đứng trò chuyện cùng các thành viên khác ở phía xa, tay bà run nhẹ nhưng gương mặt vẫn rạng rỡ nụ cười, ánh mắt ông có chút lo lắng nhưng cũng đầy sự tôn trọng. "Tôi đã khuyên bà ấy nên nghỉ ngơi, nhưng tôi cũng hiểu, đôi khi có những điều quan trọng hơn cả sự an toàn tuyệt đối. Tôi chỉ mong buổi diễn ngày mai sẽ diễn ra suôn sẻ, vì tất cả các bạn đều xứng đáng có được khoảnh khắc này."
***
Tối hôm đó, trước khi về nhà nghỉ ngơi, cả nhóm tập trung một lần cuối tại hội trường quen thuộc, không phải để tập luyện, mà chỉ đơn giản để ở bên nhau, ăn một bữa cơm thân mật do các thành viên tự nấu mang đến, chia sẻ những câu chuyện, những kỷ niệm đã cùng nhau trải qua trong suốt hai tháng đầy sóng gió vừa rồi.
"Tôi muốn nói lời cảm ơn đến tất cả mọi người," Bà Nguyệt đứng dậy, nâng ly nước trái cây, giọng bà xúc động. "Cảm ơn vì đã tin tưởng tôi, đã đồng hành cùng tôi qua tất cả những khó khăn. Dù ngày mai kết quả có ra sao, tôi muốn mọi người biết, tôi tự hào về từng người trong số các bạn, và tôi biết ơn vì đã có các bạn trong cuộc đời mình."
Cả hội trường im lặng một lúc, xúc động trước lời phát biểu chân thành ấy, trước khi Ông Tám Lộc, như thường lệ, phá vỡ sự trang trọng bằng một câu nói dí dỏm. "Được rồi, được rồi, đừng làm tôi khóc trước khi kịp ăn hết đĩa nem này chứ, chị Nguyệt!"
Tiếng cười vang lên, xua tan phần nào không khí căng thẳng, và bữa cơm thân mật ấy kéo dài đến tận khuya, với những câu chuyện, những kỷ niệm được ôn lại — từ buổi tập đầu tiên Bà Nguyệt ngã vì tay run, đến những ngày căng thẳng lo sợ mất nhà văn hóa, đến khoảnh khắc vỡ òa khi biết tin được giữ lại. Mỗi câu chuyện được kể lại đều khiến cả nhóm vừa cười vừa rưng rưng nước mắt, nhận ra hành trình họ đã cùng nhau đi qua đáng nhớ đến nhường nào.
Bà Cả Yên, ngồi ở vị trí trang trọng nhất trên chiếc xe lăn của mình, chờ mọi người lắng lại rồi mới lên tiếng khi bữa cơm gần kết thúc. "Tôi đã sống tám mươi lăm năm rồi, chứng kiến bao nhiêu thăng trầm của cuộc đời. Nhưng tôi có thể nói thật lòng, hai tháng vừa qua là một trong những khoảng thời gian ý nghĩa nhất đời tôi. Cảm ơn tất cả mọi người, đặc biệt là cô Nguyệt và cô Thư An, đã cho một bà già như tôi cơ hội được sống trọn vẹn thêm một lần nữa."
Lời nói ấy khiến cả hội trường lặng đi trong xúc động, và Ông Ba Nghĩa, ngồi cạnh bà, khẽ nắm lấy tay bà, một cử chỉ nhỏ nhưng chứa đựng tình cảm đã âm thầm nảy nở giữa hai người suốt những tháng ngày đồng hành gần đây, một tình cảm mà cả hai đều biết nhưng chưa ai dám nói ra, có lẽ sẽ còn chờ một dịp thích hợp hơn trong tương lai.
Trước khi ra về, Bà Nguyệt đi một vòng quanh hội trường, chạm tay lên từng bức tường cũ kỹ, từng chiếc ghế nhựa đã bạc màu, từng ô cửa sổ vỡ một góc quen thuộc, như đang chào tạm biệt một người bạn tri kỷ trước khi bước vào một thử thách lớn. Ông Kha đứng lặng lẽ theo sau, không nói gì, chỉ đơn giản ở bên cạnh bà, đúng như những gì ông đã hứa.
"Ngày mai, dù chuyện gì xảy ra," Bà Nguyệt nói, quay sang nhìn ông, giọng bà nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, "tôi cũng đã mãn nguyện với hành trình này rồi."
"Tôi cũng vậy, Nguyệt à," Ông Kha đáp, nắm lấy tay bà, cả hai cùng chậm rãi bước ra khỏi hội trường dưới ánh trăng khuya, hướng về phía trước, về phía ngày mai đang chờ đợi với tất cả những hy vọng và lo lắng đan xen, nhưng trên hết, với một sự bình yên hiếm hoi mà cả hai đã phải chờ đợi rất lâu mới có được.