Chương 17
Chương 17 — Hợp Xướng Của Những Người Lạc Nhịp
Hai tuần Bảo Quốc xin hội đồng quản trị sắp trôi qua, và ông vẫn chưa tìm ra một giải pháp thực sự khả thi. Ông đã cho đội ngũ pháp lý và kiến trúc của công ty nghiên cứu nhiều phương án khác nhau — điều chỉnh thiết kế dự án để giữ lại một phần diện tích cho nhà văn hóa, tìm một địa điểm thay thế trong khu vực lân cận, hoặc thậm chí đề xuất công ty đứng ra tài trợ xây mới một cơ sở khác cho dàn hợp xướng. Nhưng mỗi phương án đều vấp phải những trở ngại về chi phí, về tính khả thi pháp lý, hoặc về sự phản đối từ chính các cổ đông lớn của công ty.
"Phương án giữ lại một phần diện tích sẽ làm giảm hai mươi phần trăm diện tích sàn thương mại, ảnh hưởng trực tiếp đến doanh thu dự kiến," trưởng phòng tài chính trình bày trong một cuộc họp riêng với Bảo Quốc. "Còn phương án xây mới một địa điểm khác sẽ phát sinh chi phí không nằm trong ngân sách ban đầu, và tôi e rằng hội đồng quản trị sẽ không đồng ý dễ dàng."
Bảo Quốc ngồi im, xoa nhẹ thái dương, cảm giác bế tắc ngày càng đè nặng lên vai ông. Ông biết mình đang đứng giữa hai lựa chọn không hoàn hảo — hoặc tiếp tục kế hoạch ban đầu và đánh mất một phần con người mình đã dần tìm lại được qua những tuần qua, hoặc tìm cách bảo vệ nhà văn hóa nhưng phải đối mặt với sự phản đối gay gắt từ chính những người đang nắm giữ quyền lực trong công ty mà ông dày công xây dựng.
Tối hôm đó, ông ở lại văn phòng rất muộn, một mình trước bản vẽ quy hoạch dự án trải rộng trên bàn. Ông nhìn vào khu vực đánh dấu vị trí Nhà Văn Hóa Phượng Vũ, giờ đây chỉ còn là một ô vuông màu đỏ biểu thị khu vực sẽ bị san phẳng để xây bãi đỗ xe ngầm cho khu phức hợp thương mại.
Ông mở ngăn kéo, lấy chiếc hộp gỗ đựng kỷ vật của mẹ ra, đặt tấm ảnh cũ cạnh bản vẽ quy hoạch, như một cách để nhắc nhở bản thân về lý do thực sự khiến ông chần chừ suốt hai tuần qua. Ông nhớ lại lời Bà Chín Thoa nói trong buổi tập hôm trước — về những khoảnh khắc nhỏ bé làm nên ý nghĩa cuộc đời, về cách con trai bà bận rộn công việc nhưng vẫn được bà thấu hiểu và tha thứ. Ông tự hỏi, liệu con gái mình, và cả bản thân ông trong những năm tháng còn lại, có xứng đáng được sống với những khoảnh khắc ý nghĩa như vậy hay không, thay vì chỉ chạy theo những con số lợi nhuận vô hồn.
Điện thoại ông rung lên. Hạ Uyên gọi đến.
"Bố ơi," giọng cô vang lên, đầy lo lắng. "Con nghe nói hai tuần bố xin hội đồng sắp hết rồi. Bố đã quyết định gì chưa?"
"Bố vẫn đang cố gắng tìm phương án," Bảo Quốc đáp, giọng ông mệt mỏi. "Nhưng mọi thứ phức tạp hơn bố tưởng, con à. Không đơn giản như bố chỉ cần muốn là có thể thay đổi được."
"Con biết chuyện kinh doanh phức tạp, con không đòi hỏi bố phải có câu trả lời ngay lập tức," Hạ Uyên nói, giọng cô kiên định. "Nhưng bố có nhớ điều bố nói với con hôm ở nhà không? Bố nói bố sẽ không quyết định điều gì mà không suy nghĩ thật kỹ. Con tin bố sẽ tìm ra cách, vì con biết trong lòng bố, bố đã không còn muốn phá bỏ nơi đó nữa, đúng không?"
Bảo Quốc im lặng một lúc lâu, nhìn vào bản vẽ trước mặt. "Đúng," ông thừa nhận cuối cùng, giọng ông trầm xuống, như vừa trút bỏ được một gánh nặng mà ông đã mang theo suốt nhiều tuần qua. "Bố không còn muốn phá bỏ nó nữa. Nhưng bố cũng không muốn làm ảnh hưởng đến hàng trăm nhân viên đang phụ thuộc vào sự thành công của dự án này, không muốn phá vỡ những cam kết bố đã đưa ra với các đối tác đầu tư."
"Vậy thì bố cần tìm một con đường thứ ba," Hạ Uyên nói. "Con không rành về kinh doanh, nhưng con tin nếu bố thực sự muốn, bố sẽ tìm ra cách để cả hai bên đều không phải mất tất cả."
Cuộc gọi kết thúc, nhưng lời nói của con gái cứ vang vọng mãi trong đầu Bảo Quốc. Ông nhìn lại bản vẽ, và lần này, thay vì chỉ nhìn vào những con số, ông bắt đầu nhìn vào toàn bộ bức tranh tổng thể — vị trí của nhà văn hóa nằm ở góc khuất của khu đất, không phải vị trí đắc địa nhất cho các hạng mục thương mại chính. Một ý tưởng mơ hồ bắt đầu hình thành trong đầu ông.
***
Sáng hôm sau, Bảo Quốc triệu tập một cuộc họp khẩn với đội ngũ kiến trúc, yêu cầu họ nghiên cứu khả năng điều chỉnh lại toàn bộ bố cục dự án — không phải cắt giảm diện tích thương mại như phương án trước, mà là tái cấu trúc lại vị trí các hạng mục, đưa bãi đỗ xe ngầm dự kiến đặt dưới khu vực nhà văn hóa sang một vị trí khác trong khu đất, đồng thời giữ nguyên hoặc cải tạo lại chính tòa nhà cũ để trở thành một phần của dự án, như một không gian sinh hoạt cộng đồng gắn liền với khu phức hợp thương mại mới.
"Đây sẽ là một điểm nhấn khác biệt cho dự án," ông giải thích với đội ngũ kiến trúc, giọng ông dần lấy lại sự tự tin của một người đã tìm ra hướng đi. "Thay vì chỉ là một khu phức hợp thương mại thuần túy, chúng ta có thể biến nó thành một dự án kết hợp giữa hiện đại và bảo tồn, giữ lại một phần ký ức của khu phố cũ. Điều đó không chỉ có ý nghĩa xã hội, mà còn có thể trở thành một điểm thu hút truyền thông tích cực cho công ty."
Trưởng phòng kiến trúc, ban đầu có phần hoài nghi, dần bị thuyết phục khi nhìn thấy tiềm năng của ý tưởng. "Chúng tôi sẽ cần khoảng một tuần để hoàn thiện bản vẽ điều chỉnh và tính toán lại chi phí," ông nói. "Nhưng về mặt kỹ thuật, tôi nghĩ đây là một phương án khả thi."
Một thành viên trẻ trong đội ngũ kiến trúc, người vốn ít khi lên tiếng trong các cuộc họp, bất ngờ giơ tay phát biểu. "Tôi nghĩ đây thực sự là một ý tưởng hay, thưa anh Quốc. Xu hướng phát triển đô thị bền vững hiện nay đang ngày càng chú trọng đến việc bảo tồn di sản văn hóa kết hợp với phát triển hiện đại. Nếu làm tốt, dự án này có thể trở thành một hình mẫu được báo chí và giới chuyên môn đánh giá cao, mang lại giá trị thương hiệu lâu dài cho công ty, chứ không chỉ là lợi nhuận trước mắt."
Bảo Quốc gật đầu, cảm kích trước sự ủng hộ bất ngờ ấy. "Cảm ơn cậu đã chia sẻ góc nhìn đó. Đó cũng chính là lập luận tôi dự định trình bày trước hội đồng quản trị."
Cuộc họp kết thúc với một bầu không khí lạc quan hơn hẳn so với những cuộc họp căng thẳng trước đó, và Bảo Quốc rời phòng họp với một tập hồ sơ mới đang dần thành hình, mang theo hy vọng rằng ông có thể tìm được tiếng nói chung giữa lợi ích kinh doanh và những giá trị mà ông đã học được cách trân trọng trong suốt mấy tuần qua.
Bảo Quốc gật đầu, cảm giác nhẹ nhõm lần đầu tiên xuất hiện sau nhiều tuần căng thẳng. Nhưng ông cũng biết, đây mới chỉ là bước đầu tiên. Ông vẫn còn phải thuyết phục hội đồng quản trị, thuyết phục các cổ đông lớn, những người có thể sẽ không dễ dàng chấp nhận một sự thay đổi làm giảm bớt lợi nhuận dự kiến, dù chỉ ở mức độ nhỏ.
Trưa hôm đó, ông gọi điện cho Hạ Uyên, giọng ông có phần phấn khởi hiếm thấy. "Bố nghĩ bố đã tìm ra một hướng đi khả thi," ông nói. "Chưa chắc chắn hoàn toàn, nhưng ít nhất bố có gì đó cụ thể để trình bày với hội đồng quản trị."
"Thật sao? Bố kể con nghe đi!" Hạ Uyên reo lên, giọng cô tràn đầy hy vọng.
Bảo Quốc giải thích ngắn gọn về ý tưởng tái cấu trúc dự án, giữ lại nhà văn hóa như một phần của khu phức hợp mới. Hạ Uyên lắng nghe, và khi ông nói xong, cô im lặng một lúc, rồi bật khóc trong điện thoại, những giọt nước mắt của niềm vui và sự tự hào xen lẫn.
"Con tự hào về bố," cô nói, giọng cô nghẹn ngào. "Con biết đây không phải là quyết định dễ dàng, nhưng con tin bố đã chọn đúng."
"Bố vẫn chưa chắc chắn thành công đâu," Bảo Quốc nhắc nhở, dù giọng ông cũng không giấu được niềm hy vọng. "Hội đồng quản trị có thể sẽ phản đối gay gắt. Nhưng bố sẽ cố hết sức để bảo vệ phương án này."
"Con tin bố sẽ làm được," Hạ Uyên nói. "Và dù kết quả thế nào, con cũng muốn bố biết, con đã bắt đầu nhìn bố với một sự tôn trọng khác hẳn so với trước đây."
Câu nói ấy khiến Bảo Quốc nghẹn lời, cảm xúc dâng trào trong lồng ngực ông theo một cách mà công việc kinh doanh suốt nhiều năm qua chưa từng mang lại được. Ông cúp máy, nhìn lại bản vẽ trước mặt với một quyết tâm mới, biết rằng dù con đường phía trước còn nhiều thử thách, ông sẽ không quay đầu lại nữa.
Con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai, nhưng lần đầu tiên, ông cảm thấy mình đang đi đúng hướng, một hướng đi mà cả người mẹ đã khuất lẫn cô con gái đang sống của ông đều có thể tự hào, và điều đó, đối với ông lúc này, còn quý giá hơn bất kỳ con số lợi nhuận nào trên bản báo cáo tài chính.