Hợp Xướng Của Những Người Lạc Nhịp
8 phút đọc

Chương 9

Chương 9 — Hợp Xướng Của Những Người Lạc Nhịp

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Bài báo thứ hai của Việt Long đăng vào một buổi sáng thứ Hai, lần này tập trung vào hành trình chuẩn bị cho Liên Hoan Tiếng Hát Đô Thị, kèm theo lời kêu gọi độc giả quan tâm đến buổi vòng loại sắp tới. Bài viết nhanh chóng lan tỏa, không chỉ trong phạm vi khu phố mà còn vươn ra nhiều nơi khác, khi một vài người nổi tiếng trên mạng xã hội chia sẻ lại với những lời bình luận xúc động.

Nhưng cùng lúc đó, một diễn biến khác cũng đang âm thầm xảy ra ở phía bên kia của câu chuyện. Trong văn phòng của Tập đoàn Kim Phát, trên tầng cao nhất của một tòa cao ốc hiện đại nhìn xuống toàn cảnh thành phố, Trịnh Bảo Quốc ngồi trước màn hình máy tính, đọc lại bài báo mà trợ lý vừa gửi đến với dòng ghi chú ngắn gọn: "Anh nên xem cái này trước khi họp với ban dự án chiều nay."

Ông đọc chậm rãi từng dòng, ánh mắt dừng lại lâu hơn ở đoạn mô tả về "hai mươi ba người ở độ tuổi từ sáu mươi đến tám mươi lăm" vẫn đều đặn đến tập luyện mỗi tuần. Có một điều gì đó trong câu chữ ấy khiến lồng ngực ông thắt lại, một cảm giác mơ hồ mà ông không thể gọi tên ngay lập tức, cho đến khi ánh mắt ông lướt đến tên địa điểm: Nhà Văn Hóa Phượng Vũ.

Ông đặt điện thoại xuống bàn, tựa lưng vào ghế, nhìn ra cửa sổ. Đã rất lâu rồi ông không nghĩ đến cái tên ấy. Ký ức về một buổi chiều thời thơ ấu bất chợt ùa về — hình ảnh mẹ ông, Trịnh Thị Hoài, đứng trong một căn phòng cũ kỹ, cất giọng hát cùng vài người bạn, gương mặt bà sáng bừng lên một cách hiếm thấy so với vẻ mệt mỏi thường ngày vì gánh nặng mưu sinh nuôi con một mình. Ông khi đó mới bảy, tám tuổi, ngồi ở góc phòng nghịch một chiếc ô tô đồ chơi cũ, lắng nghe tiếng hát của mẹ vang lên giữa những người bạn già mà giờ đây, khi nghĩ lại, ông nhận ra có lẽ chính là những người tiền bối đầu tiên của dàn hợp xướng hiện tại.

Ông lắc đầu, cố xua đi ký ức ấy, tự nhủ đó chỉ là sự trùng hợp, rằng có hàng trăm nhà văn hóa cũ kỹ tương tự trên khắp thành phố, và mẹ ông đã mất từ mười năm trước, không còn liên quan gì đến quyết định kinh doanh ông đang phải đưa ra hôm nay. Nhưng cảm giác bất an ấy vẫn không chịu tan biến, cứ lởn vởn trong đầu ông suốt cả buổi sáng.

***

Chiều hôm đó, cuộc họp với ban dự án diễn ra căng thẳng hơn thường lệ. Trưởng phòng pháp lý trình bày về áp lực dư luận đang gia tăng sau bài báo, đề xuất công ty nên có phản hồi chính thức để tránh ảnh hưởng đến hình ảnh thương hiệu trước khi dự án chính thức khởi công.

"Chúng ta không thể để một bài báo cảm tính làm chậm tiến độ dự án trị giá hàng trăm tỷ đồng," một thành viên hội đồng quản trị lên tiếng, giọng ông đầy vẻ bực bội. "Đề nghị anh Quốc có tuyên bố chính thức, khẳng định công ty tuân thủ đúng quy định pháp luật, và tiến độ giải tỏa vẫn giữ nguyên như kế hoạch."

Bảo Quốc ngồi im, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, một thói quen của ông mỗi khi cần suy nghĩ kỹ trước khi quyết định. "Cho tôi thêm vài ngày xem xét," ông nói cuối cùng, giọng ông điềm tĩnh nhưng có gì đó khác thường mà các thành viên khác trong phòng họp không nhận ra.

"Vài ngày? Anh Quốc, dư luận đang sục sôi, càng để lâu càng bất lợi cho công ty." Vị thành viên hội đồng phản đối.

"Tôi hiểu điều đó," Bảo Quốc đáp, giọng ông cứng rắn hơn. "Nhưng tôi muốn tự mình tìm hiểu kỹ hơn về địa điểm này trước khi đưa ra bất kỳ tuyên bố chính thức nào. Đây là quyết định của tôi, tôi chịu trách nhiệm."

Cuộc họp kết thúc với sự bất mãn ngấm ngầm từ một vài thành viên hội đồng, nhưng không ai dám phản đối quyết định của người đứng đầu công ty. Khi mọi người đã ra về, Bảo Quốc ngồi lại một mình, mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ ông vẫn cất giữ từ nhiều năm nay — bên trong là vài kỷ vật của mẹ ông, trong đó có một tấm ảnh đen trắng đã ố vàng, chụp một nhóm người đứng trước một tòa nhà hai tầng, mẹ ông đứng ở hàng đầu, tay cầm một cuốn sổ nhạc.

Ông lật mặt sau tấm ảnh, nơi có dòng chữ viết tay đã mờ nhạt theo thời gian: "Nhóm hát Phượng Vũ, mùa xuân năm ấy." Ông nhìn tấm ảnh hồi lâu, rồi mở điện thoại, gõ tìm kiếm địa chỉ chính xác của Nhà Văn Hóa Phượng Vũ, so sánh với hình ảnh trong đầu mình.

Đó chính là nơi này. Không nghi ngờ gì nữa.

Ông ngồi lặng rất lâu trong văn phòng đã vắng người, ánh đèn thành phố bắt đầu lên khi trời chập tối bên ngoài khung cửa kính lớn. Ông nhớ lại những mảnh ký ức rời rạc khác về mẹ mình — cách bà luôn dặn ông phải học hành chăm chỉ để sau này không phải vất vả như bà, cách bà giấu đi sự mệt mỏi sau một ngày làm việc bằng những buổi tối hiếm hoi được cất tiếng hát cùng bạn bè, cách bà, trong những năm tháng cuối đời khi đã yếu, vẫn thường nhắc đến "cái hội trường ngày xưa" với ánh mắt tiếc nuối vì không còn đủ sức để quay lại.

Ông chưa từng thực sự hiểu vì sao mẹ mình lại trân trọng nơi ấy đến vậy, cho đến tận bây giờ, khi ông sắp trở thành người trực tiếp ra quyết định xóa sổ chính nơi đã từng mang lại cho bà những khoảnh khắc hạnh phúc hiếm hoi trong một cuộc đời nhiều vất vả. Ông cất tấm ảnh vào ví, một hành động bốc đồng mà ông không lý giải được, rồi rời văn phòng, không quay về nhà ngay mà cho tài xế chở đến khu phố nơi có Nhà Văn Hóa Phượng Vũ, chỉ để đứng từ xa quan sát, không dám bước vào, như một người xa lạ đang cố tìm lại một phần ký ức đã thất lạc từ rất lâu.

Từ trong xe, qua khung cửa sổ sáng đèn của hội trường tầng hai, ông có thể thấy bóng dáng những con người đang đứng thành hàng, một bóng người đứng trên bục nhỏ vung tay theo một nhịp điệu nào đó. Tiếng hát vọng ra rất khẽ, không đủ rõ để ông nhận ra giai điệu, nhưng đủ để khơi lại trong ông một cảm giác ấm áp lẫn đau nhói mà ông chưa từng trải qua kể từ ngày mẹ mất. Ông ngồi trong xe gần nửa tiếng đồng hồ, không nói gì, cho đến khi người tài xế phải khẽ hỏi liệu ông có muốn về nhà không, ông mới sực tỉnh, ra lệnh quay xe, lòng vẫn còn nặng trĩu những câu hỏi chưa có lời giải đáp.

***

Cùng thời điểm đó, tại hội trường của nhà văn hóa, buổi tập tối diễn ra suôn sẻ hơn hẳn so với những ngày căng thẳng trước đó. Với lịch tập được điều chỉnh hợp lý hơn, tinh thần của cả nhóm dần khởi sắc trở lại. Hạ Uyên đến sớm hơn thường lệ, ngồi cạnh bà ngoại mình, giúp bà tập lại những đoạn khó trong bài hát.

"Bà ơi, hôm nay có tin gì mới về vụ giải tỏa không ạ?" Hạ Uyên hỏi, khi thấy Bà Chín Thoa đang chăm chú đọc gì đó trên điện thoại.

"Bài báo của cậu Long lan truyền dữ lắm," Bà Chín Thoa đáp, mắt vẫn không rời màn hình. "Nhưng bà nghe nói phía công ty vẫn chưa có phản hồi chính thức gì. Không biết họ đang tính toán gì trong đầu."

Hạ Uyên gật đầu, trong lòng cô dấy lên một nỗi lo lắng mơ hồ mà cô không muốn chia sẻ với ai — nỗi lo lắng liên quan đến việc cô vẫn chưa dám hỏi thẳng cha mình, Trịnh Bảo Quốc, về vai trò thực sự của ông trong dự án này. Suốt mấy tuần qua, cô đã cố tình tránh nhắc đến chủ đề này mỗi khi gọi điện cho ông, sợ rằng sự thật sẽ khiến mối quan hệ vốn đã xa cách giữa hai cha con càng thêm rạn nứt.

Nhưng cô biết, sớm muộn gì, cô cũng sẽ phải đối mặt với câu hỏi ấy — đặc biệt là khi cô ngày càng gắn bó sâu sắc hơn với những con người ở nơi này, những người mà chính công ty của cha cô đang có kế hoạch đẩy họ ra khỏi mái nhà chung đã gắn bó suốt hai mươi năm.

Việt Long đến muộn hơn thường lệ hôm đó, tay vẫn còn cầm theo chiếc laptop vì vừa tranh thủ chỉnh sửa bản thảo bài viết thứ ba trên đường đến. Anh ngồi xuống cạnh Hạ Uyên, nhận ra vẻ trầm ngâm khác thường trên gương mặt cô.

"Em đang nghĩ gì vậy?" anh hỏi khẽ, để không làm phiền buổi tập đang diễn ra.

"Không có gì đâu," Hạ Uyên đáp, cố nở một nụ cười, nhưng Việt Long, với sự nhạy cảm của một người quen quan sát biểu cảm con người trong nghề báo, nhận ra ngay đó không phải là một nụ cười thật lòng.

"Nếu có chuyện gì, em có thể nói với anh," anh nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng chân thành. "Anh không phải lúc nào cũng biết cách giúp, nhưng ít nhất anh có thể lắng nghe."

Hạ Uyên nhìn anh, trong lòng cô giằng co giữa việc giữ kín bí mật về cha mình và mong muốn được chia sẻ gánh nặng đang đè lên vai. Cuối cùng, cô chỉ lắc đầu, chưa sẵn sàng để nói ra sự thật có thể làm thay đổi mọi thứ giữa cô và những người bạn mới ở đây. "Để lúc khác, được không anh? Bây giờ em chỉ muốn tập trung vào buổi tập thôi."

Việt Long gật đầu, không gặng hỏi thêm, nhưng trong lòng anh cũng thoáng gợn lên một linh cảm rằng có điều gì đó Hạ Uyên đang giấu, một điều gì đó có thể sẽ làm thay đổi cả câu chuyện anh đang theo đuổi.

Đã sao chép liên kết chương