Chương 28
Chương 28 — Hợp Xướng Của Những Người Lạc Nhịp
Ba tháng sau đêm chung kết, một buổi chiều cuối tuần yên bình, Ông Kha đến căn hộ của Bà Nguyệt sớm hơn thường lệ, tay ông cầm một hộp nhỏ bọc giấy đỏ, dáng vẻ có phần khác lạ so với sự điềm tĩnh quen thuộc của ông.
"Ông có chuyện gì mà trông nghiêm trọng vậy?" Bà Nguyệt hỏi, mời ông vào nhà, ánh mắt bà tò mò trước sự khác thường ấy.
Ông Kha ngồi xuống, hít một hơi thật sâu, rồi mở hộp quà, bên trong là một chiếc nhẫn giản dị nhưng tinh tế, không lộng lẫy nhưng mang một vẻ đẹp bền bỉ, giống như chính tình cảm mà ông dành cho bà suốt gần hai mươi năm qua.
"Nguyệt à," ông nói, giọng ông run nhưng kiên định, "tôi biết chúng ta không còn trẻ nữa, không cần những nghi lễ cầu kỳ như những đôi trẻ. Nhưng tôi muốn chính thức hỏi chị, chị có đồng ý làm bạn đời của tôi, đi cùng tôi qua những năm tháng còn lại của cuộc đời, không chỉ trong âm nhạc, mà trong mọi khoảnh khắc, cả vui lẫn buồn, cả khỏe mạnh lẫn ốm đau, không?"
Bà Nguyệt sững người, đôi mắt bà ngấn lệ, tay bà run lên không phải vì bệnh tật, mà vì xúc động tột cùng trước lời cầu hôn giản dị nhưng chân thành ấy. "Ông Kha," bà nói, giọng bà nghẹn ngào, "tôi... tôi đồng ý. Tôi đồng ý, với tất cả trái tim mình."
Ông Kha đeo chiếc nhẫn vào tay bà, tay ông cũng run lên vì hạnh phúc, và cả hai ôm nhau thật chặt, một cái ôm chứa đựng gần hai mươi năm chờ đợi, gần hai mươi năm yêu thương thầm lặng cuối cùng cũng được công khai và trọn vẹn.
Khi Thư An trở về nhà chiều hôm đó và nghe tin, chị vỡ òa trong niềm hạnh phúc, ôm chầm lấy cả hai người. "Con mừng cho mẹ, mừng cho chú Kha," chị nói, nước mắt vui sướng lăn dài. "Đây chắc chắn sẽ là lễ cưới ý nghĩa nhất mà con từng được chứng kiến."
"Chúng tôi không định tổ chức gì lớn đâu," Bà Nguyệt nói, mỉm cười e thẹn như một cô gái trẻ. "Có lẽ chỉ là một buổi lễ nhỏ, ấm cúng, với những người thân thiết nhất."
Tối hôm đó, khi Ông Kha đã ra về, Thư An ngồi lại cùng mẹ, cả hai cùng ngắm nghía chiếc nhẫn mới trên tay bà dưới ánh đèn phòng khách. "Mẹ có sợ không?" Thư An hỏi khẽ. "Sau tất cả những gì đã xảy ra, sau khi mất cha, mẹ có sợ phải mở lòng lần nữa không?"
Bà Nguyệt suy nghĩ một lúc trước khi đáp, ngón tay bà xoay nhẹ chiếc nhẫn. "Mẹ có sợ," bà thừa nhận. "Nhưng mẹ nhận ra, sợ hãi không nên là lý do để từ chối hạnh phúc. Cha con sẽ muốn mẹ được hạnh phúc, và ông Kha đã chứng minh trong suốt gần hai mươi năm qua rằng ông ấy là người đáng để mẹ tin tưởng, đáng để mẹ trao gửi phần đời còn lại của mình."
"Con tin ông Kha sẽ là một người chồng tốt," Thư An nói, nắm tay mẹ. "Con đã thấy cách ông ấy chăm sóc mẹ suốt những tháng qua, không chỉ khi mẹ khỏe mạnh, mà cả những lúc mẹ yếu đuối nhất."
"Đó chính là điều khiến mẹ tin tưởng ông ấy," Bà Nguyệt nói, mỉm cười. "Tình yêu thật sự không chỉ thể hiện trong những khoảnh khắc đẹp đẽ, mà còn trong cách người ta ở bên nhau qua những giai đoạn khó khăn nhất."
***
Tin vui về đám cưới của Bà Nguyệt và Ông Kha nhanh chóng lan ra khắp dàn hợp xướng, mang đến một luồng sinh khí mới cho cả nhóm giữa những ngày tháng chờ đợi công trình cải tạo nhà văn hóa hoàn thành. Mọi người xúm vào giúp đỡ chuẩn bị cho buổi lễ, từ trang trí, nấu nướng, đến việc tập luyện một tiết mục đặc biệt để hát tặng cô dâu chú rể trong ngày trọng đại.
Buổi lễ cưới diễn ra vào một buổi sáng mùa thu trong lành, tại chính khoảng sân trước Nhà Văn Hóa Phượng Vũ đang trong giai đoạn hoàn thiện cuối cùng của công trình cải tạo. Dù công trình chưa chính thức khánh thành, Bảo Quốc đã đặc biệt cho phép sử dụng khoảng sân này cho buổi lễ, như một món quà dành tặng cho hai con người đã gắn bó cả đời mình với nơi chốn ý nghĩa này.
Bà Nguyệt bước ra trong bộ áo dài trắng giản dị, tay bà cầm một bó hoa cúc nhỏ, gương mặt bà rạng rỡ hạnh phúc dù vẫn còn dấu vết của cơn run tay quen thuộc. Thư An, trong vai trò phù dâu, dìu mẹ từng bước một, nước mắt hạnh phúc không ngừng rơi.
Ông Kha đứng chờ ở phía trước, trong bộ vest giản dị, ánh mắt ông không rời khỏi người phụ nữ đang tiến đến gần mình, người mà ông đã yêu thương suốt gần hai mươi năm qua trong im lặng, giờ đây cuối cùng cũng trở thành người bạn đời chính thức của ông.
Ông Tám Lộc, trong vai trò người dẫn chương trình tự phong cho buổi lễ, đứng trước mọi người với vẻ mặt vừa nghiêm trang vừa hài hước quen thuộc. "Hôm nay, chúng ta tề tựu tại đây để chứng kiến một điều mà tôi tin chắc, không phải ai trong đời cũng có may mắn được chứng kiến — tình yêu đích thực, chờ đợi gần hai mươi năm, cuối cùng cũng đơm hoa kết trái." Ông dừng lại, lau khóe mắt bằng chiếc khăn tay đã chuẩn bị sẵn. "Xin lỗi, tôi hứa sẽ không khóc, nhưng có vẻ tôi đã thất hứa ngay từ câu đầu tiên rồi."
Tiếng cười xen lẫn tiếng sụt sịt vang lên khắp khoảng sân, và Bà Cả Yên, ngồi ở hàng ghế đầu trên chiếc xe lăn được trang trí thêm vài dải ruy băng trắng cho phù hợp với không khí lễ cưới, gật gù tán thưởng. "Anh Tám nói đúng đấy," bà nói to đủ để mọi người nghe thấy. "Tôi đã sống tám mươi lăm năm, chưa từng thấy đám cưới nào ý nghĩa như thế này."
Buổi lễ diễn ra ấm cúng, giản dị nhưng tràn đầy xúc động, với sự chứng kiến của toàn bộ dàn hợp xướng, của Bảo Quốc và Hạ Uyên, của Việt Long, và của nhiều người hàng xóm, bạn bè đã gắn bó với Bà Nguyệt suốt nhiều năm qua. Sau lời thề nguyện, cả dàn hợp xướng cùng cất lên một bản tình ca nhẹ nhàng, món quà âm nhạc đặc biệt dành tặng cho cặp đôi mới cưới, khiến không ít người phải rơi nước mắt vì xúc động.
"Chúc mừng hạnh phúc của hai người," Bảo Quốc nói, bắt tay chúc mừng Ông Kha sau buổi lễ. "Tôi tin rằng đây sẽ là khởi đầu cho một chương mới đầy hạnh phúc trong cuộc đời cả hai."
"Cảm ơn ông đã cho phép chúng tôi tổ chức buổi lễ tại đây," Ông Kha đáp, giọng ông đầy biết ơn. "Nơi này mang ý nghĩa đặc biệt với cả hai chúng tôi, không có nơi nào phù hợp hơn để bắt đầu chương mới này."
Sau nghi lễ chính thức, Bà Nguyệt, theo một truyền thống mà Hạ Uyên nài nỉ phải có, quay lưng lại và tung bó hoa cưới ra phía sau cho những người phụ nữ chưa lập gia đình. Bó hoa bay lên cao rồi rơi gọn vào tay Hạ Uyên, khiến cô đỏ bừng mặt giữa tiếng reo hò trêu chọc của cả đám đông.
"Ôi trời, vậy là sắp tới lượt cháu rồi đấy!" Bà Chín Thoa hét lên, cười ha hả, khiến Hạ Uyên càng thêm ngượng ngùng.
Việt Long đứng cạnh đó, mặt anh cũng đỏ không kém, nhưng ánh mắt anh nhìn Hạ Uyên đầy trìu mến, một lời hứa hẹn thầm lặng cho một tương lai mà cả hai đều biết mình đang dần tiến tới, dù chưa vội vàng đặt tên cho nó ngay lúc này.
Buổi tiệc nhỏ sau lễ cưới kéo dài đến tận chiều muộn, với những món ăn do chính các thành viên trong dàn hợp xướng tự tay chuẩn bị, những câu chuyện, tiếng cười rôm rả vang khắp khoảng sân nhà văn hóa đang dần được khoác lên diện mạo mới. Bảo Quốc, dù bận rộn với công việc kinh doanh, vẫn nán lại đến cuối buổi tiệc, tận hưởng không khí ấm áp hiếm hoi mà ông chưa từng có cơ hội trải nghiệm trong nhiều năm làm việc căng thẳng trước đây.
Giữa những tiếng cười, những lời chúc phúc, và âm nhạc vang vọng khắp khoảng sân, Thư An đứng lặng một góc, quan sát mẹ mình hạnh phúc bên người bạn đời mới, lòng chị tràn ngập một niềm vui khó tả. Chị nghĩ về hành trình đã đưa chị đến đây — từ một người con gái xa cách, đầy oán trách, đến việc chị đang đứng đây, chứng kiến mẹ mình tìm được hạnh phúc trọn vẹn, và chị biết, đây chính là minh chứng rõ ràng nhất cho việc không bao giờ là quá muộn để hàn gắn, để yêu thương, để bắt đầu lại.
Cuối buổi tiệc, khi ánh nắng chiều bắt đầu ngả vàng, Bà Nguyệt tìm đến bên con gái, kéo chị ra một góc yên tĩnh. "Cảm ơn con," bà nói, giọng bà nhẹ nhàng nhưng chứa đựng biết bao tình cảm. "Không chỉ vì đã giúp mẹ tổ chức buổi lễ hôm nay, mà vì tất cả những gì con đã làm suốt gần một năm qua. Nếu không có con trở về, có lẽ mẹ đã không có được hạnh phúc như hôm nay."
"Con mới là người phải cảm ơn mẹ," Thư An đáp, ôm lấy mẹ. "Vì đã cho con cơ hội được trở về, được thuộc về một gia đình thực sự, sau nhiều năm con tự đẩy mình ra xa."
Hai mẹ con ôm nhau thật lâu giữa khoảng sân đầy hoa và âm nhạc, dưới ánh hoàng hôn dịu dàng buông xuống Nhà Văn Hóa Phượng Vũ đang dần được hồi sinh, biểu tượng sống động cho một gia đình đã được hàn gắn, một cộng đồng đã cùng nhau vượt qua bao sóng gió, và một tình yêu, dù đến muộn màng, vẫn kịp thời nở rộ rực rỡ trước khi quá muộn.