Hợp Xướng Của Những Người Lạc Nhịp
8 phút đọc

Chương 16

Chương 16 — Hợp Xướng Của Những Người Lạc Nhịp

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Ba tuần trước đêm chung kết, cường độ tập luyện tăng dần trở lại, dù lần này Bà Nguyệt đã học cách lắng nghe cơ thể mình và các thành viên khác hơn, không còn đẩy mọi người đến giới hạn như trước. Nhưng dù đã cẩn trọng hơn, căng thẳng của một cuộc thi lớn vẫn không thể tránh khỏi, và nó bắt đầu bộc lộ những dấu hiệu đáng lo ngại nơi chính người chỉ huy của cả nhóm.

Buổi tập tối thứ Tư, giữa lúc đang hướng dẫn cả nhóm luyện tập đoạn cao trào của tiết mục tự chọn, Bà Nguyệt bỗng dừng lại, đũa chỉ huy treo lơ lửng trong không trung, ánh mắt bà nhìn xuống sàn nhà với vẻ hoang mang. Lần này, không chỉ là quên lời bài hát trong chốc lát như trước, mà là một khoảng trống hoàn toàn — bà không nhớ mình đang ở đâu, đang làm gì, trong gần mười giây đồng hồ.

"Chị Nguyệt?" Ông Kha đứng dậy ngay lập tức, giọng ông đầy lo lắng, bước nhanh đến bên bà.

Bà Nguyệt chớp mắt, dần lấy lại ý thức, nhưng gương mặt bà tái nhợt, mồ hôi lấm tấm trên trán dù hội trường không hề nóng. "Tôi... tôi xin lỗi," bà lắp bắp. "Tôi không biết vừa rồi mình đã ở đâu."

Thư An, đang ngồi ở hàng ghế cuối theo dõi buổi tập với cuốn sổ ghi chú thứ tự các đoạn nhạc mà chị đã học thuộc, lập tức chạy lên, đỡ lấy mẹ. "Mẹ có sao không? Mẹ có muốn ngồi nghỉ một chút không?"

"Mẹ không sao," Bà Nguyệt cố gượng cười, nhưng nụ cười ấy không giấu được sự hoảng loạn còn đọng lại trong mắt bà. "Chỉ là mệt thôi, chắc do tập luyện nhiều quá."

Nhưng Thư An không tin lời trấn an ấy. Ngay sau buổi tập, chị gọi điện cho bác sĩ Lâm Gia Phúc, mô tả lại triệu chứng vừa xảy ra, và giọng bác sĩ ở đầu dây bên kia trở nên nghiêm túc hơn hẳn.

"Đó có thể là một dạng 'đóng băng' tạm thời liên quan đến bệnh Parkinson, kết hợp với căng thẳng tâm lý quá mức," bác sĩ giải thích. "Tôi khuyên cô nên đưa mẹ đến khám lại càng sớm càng tốt, và quan trọng hơn, cần tìm cách giảm bớt áp lực tinh thần cho bà ấy trong thời gian này."

Sáng hôm sau, Thư An đưa mẹ đến bệnh viện, và sau một loạt kiểm tra, bác sĩ Phúc xác nhận tình trạng của Bà Nguyệt đã có dấu hiệu tiến triển nhanh hơn dự kiến, một phần do stress kéo dài từ áp lực cuộc thi và nỗi lo về nhà văn hóa.

"Tôi không thể ngăn cô tham gia cuộc thi, vì tôi biết đó là điều quan trọng với cô," bác sĩ Phúc nói, giọng ông vừa nghiêm khắc vừa cảm thông. "Nhưng tôi phải cảnh báo cô, nếu không kiểm soát được căng thẳng, tình trạng 'đóng băng' như vừa rồi có thể xảy ra thường xuyên hơn, thậm chí ngay trên sân khấu, giữa lúc cô đang biểu diễn."

Bà Nguyệt ngồi im, hai tay siết chặt vào nhau. "Vậy tôi phải làm gì, thưa bác sĩ?"

"Trước hết, cô cần một kế hoạch dự phòng," bác sĩ Phúc nói. "Ai đó cần sẵn sàng thay thế vai trò chỉ huy của cô bất cứ lúc nào, nếu tình huống xấu xảy ra. Thứ hai, cô cần học cách buông bỏ một phần trách nhiệm, để không phải một mình gánh vác toàn bộ áp lực."

Trước khi rời phòng khám, bác sĩ Phúc còn dặn dò thêm về chế độ nghỉ ngơi, về việc cần xen kẽ những khoảng thời gian thư giãn hoàn toàn giữa các buổi tập, và về tầm quan trọng của việc không để bản thân rơi vào trạng thái lo âu kéo dài. Ông cũng gợi ý Bà Nguyệt nên cân nhắc tăng liều thuốc trong giai đoạn cao điểm này, dù điều đó có thể đi kèm với một vài tác dụng phụ nhẹ như buồn ngủ hoặc chóng mặt thoáng qua.

"Tôi hiểu cô không muốn phụ thuộc thuốc quá nhiều," bác sĩ nói, khi thấy vẻ do dự trên gương mặt Bà Nguyệt, "nhưng trong giai đoạn quan trọng như thế này, việc kiểm soát tốt triệu chứng cũng chính là cách tốt nhất để cô có thể hoàn thành ước nguyện của mình một cách trọn vẹn nhất."

Bà Nguyệt gật đầu, nhận đơn thuốc mới, và cùng con gái rời khỏi bệnh viện với một tâm trạng phức tạp — vừa nhẹ nhõm vì đã có hướng xử lý, vừa nặng trĩu vì phải đối diện với thực tế rằng bệnh tình của mình đang tiến triển nhanh hơn những gì bà từng hy vọng.

Trên đường về, xe taxi lăn bánh qua những con phố quen thuộc, Bà Nguyệt ngồi lặng, ánh mắt bà nhìn ra cửa sổ với vẻ trầm tư nặng nề. "Mẹ sợ, Thư An à," bà nói cuối cùng, giọng bà run rẩy không hẳn vì bệnh tật. "Mẹ sợ nếu chuyện đó xảy ra trên sân khấu thật, trước hàng trăm khán giả, trước ban giám khảo, mẹ sẽ làm mọi người thất vọng. Hai mươi năm mẹ dẫn dắt dàn hợp xướng này, mẹ không muốn nó kết thúc bằng một khoảnh khắc xấu hổ như vậy."

"Mẹ sẽ không làm ai thất vọng cả," Thư An nói, nắm chặt tay mẹ. "Và mẹ cũng không cần phải một mình gánh vác nữa, nhớ không? Con đã học thuộc toàn bộ thứ tự các đoạn nhạc rồi. Nếu có chuyện gì xảy ra, con sẽ đứng cạnh mẹ, sẵn sàng nhắc mẹ, hoặc thậm chí tiếp quản nếu cần."

"Con không phải nhạc công chuyên nghiệp," Bà Nguyệt phản đối yếu ớt, dù trong lòng bà đã cảm nhận được sự vững chãi lạ thường trong lời hứa của con gái, một sự vững chãi mà bà chưa từng dám mong đợi trong suốt những năm tháng hai mẹ con xa cách.

"Con không cần là nhạc công chuyên nghiệp để yêu thương mẹ và muốn giúp mẹ hoàn thành điều mẹ trân quý nhất," Thư An đáp, giọng chị kiên định. "Chúng ta sẽ cùng nhau tập, mẹ dạy con những gì cần biết, để nếu tình huống xấu nhất xảy ra, mẹ không phải đối mặt với nó một mình, giống như mẹ đã từng phải một mình đối mặt với quá nhiều điều trong suốt bao năm qua."

Bà Nguyệt nhìn con gái, nước mắt bà rơi lặng lẽ, không phải vì sợ hãi nữa, mà vì một cảm giác được che chở mà bà chưa từng cảm nhận trọn vẹn như vậy trong suốt cuộc đời mình — cảm giác rằng, dù cơ thể bà có phản bội bà đến đâu, bà sẽ không phải một mình bước tiếp trên con đường phía trước.

Tối hôm đó, khi câu chuyện được kể lại cho cả nhóm nghe, không ai tỏ ra hoảng loạn hay nản lòng. Thay vào đó, mọi người cùng nhau bàn bạc, xây dựng một kế hoạch dự phòng chi tiết — Ông Kha sẽ sẵn sàng nhắc nhạc từ cây đàn piano nếu Bà Nguyệt gặp khó khăn, Thư An sẽ đứng ở vị trí có thể quan sát rõ và can thiệp khi cần, và cả nhóm cũng thống nhất sẽ luyện tập kỹ hơn để mọi người có thể tự tin hát ngay cả khi thiếu sự dẫn dắt trực tiếp trong vài giây.

"Chúng ta là một đội," Bà Cả Yên nói, giọng bà chắc chắn như một lời tuyên thệ. "Không ai trong chúng ta phải một mình đối mặt với bất cứ điều gì, dù là bệnh tật, tuổi tác, hay bất kỳ khó khăn nào khác. Đó là lý do chúng ta ở đây, cùng nhau, suốt hai mươi năm qua."

Lời nói ấy, giản dị nhưng đầy sức mạnh, khiến cả hội trường lặng đi trong một khoảnh khắc xúc động, trước khi tiếng vỗ tay đồng thuận vang lên, khép lại buổi tối đầy lo âu nhưng cũng tràn ngập tình đoàn kết ấy bằng một niềm tin vững chắc hơn bao giờ hết vào sức mạnh của tập thể.

Sau buổi tập, khi mọi người đã lần lượt ra về, Ông Kha nán lại, ngồi xuống bên cây đàn piano, những ngón tay ông lướt nhẹ trên phím đàn, tấu lên một giai điệu chậm rãi, không thuộc bất kỳ bài hát nào trong chương trình biểu diễn, chỉ là một khúc nhạc ông ngẫu hứng để trấn an chính mình sau một buổi tối đầy lo lắng.

Bà Nguyệt bước đến, ngồi xuống chiếc ghế cạnh đàn, lặng lẽ lắng nghe. "Bản nhạc gì vậy?" bà hỏi khẽ, khi giai điệu dần lắng xuống.

"Không có tên," Ông Kha đáp, khẽ mỉm cười. "Tôi vẫn hay chơi những đoạn ngẫu hứng như vậy mỗi khi cần bình tâm lại. Hôm nay, nghe tin chị gặp chuyện lúc chiều, tôi lo lắm."

"Tôi ổn," Bà Nguyệt nói, dù cả hai đều biết đó không hoàn toàn là sự thật. "Chỉ là mọi thứ đang trở nên khó khăn hơn tôi tưởng."

"Chị không cần phải ổn mọi lúc," Ông Kha nói, ngừng tay đàn, quay sang nhìn bà. "Chị đã gánh vác quá nhiều thứ một mình suốt hai mươi năm qua rồi. Lần này, hãy để chúng tôi — để tôi — được san sẻ cùng chị, dù chỉ là một phần nhỏ thôi."

Bà Nguyệt nhìn ông, ánh mắt bà mang theo nhiều cảm xúc lẫn lộn mà bà chưa sẵn sàng gọi tên, nhưng bà không rụt lại như những lần trước, chỉ khẽ gật đầu, để sự im lặng ấm áp giữa hai người kéo dài thêm một lúc lâu trong hội trường đã vắng người, dưới ánh đèn huỳnh quang vẫn hắt xuống đều đặn như đã hắt xuống suốt gần hai mươi năm họ đồng hành cùng nhau.

Khi Thư An quay lại hội trường để tìm mẹ, vô tình bắt gặp khoảnh khắc ấy từ ngoài cửa, chị lặng lẽ đứng lại, không muốn phá vỡ không khí dịu dàng hiếm hoi giữa hai người. Chị mỉm cười một mình, rồi lặng lẽ lùi ra ngoài chờ thêm vài phút trước khi bước vào, giả vờ như không nhìn thấy gì, chỉ để dành cho mẹ mình một khoảnh khắc riêng tư mà bà xứng đáng được có, sau tất cả những năm tháng luôn đặt người khác lên trên bản thân mình.

Đã sao chép liên kết chương