Ngọn Lửa Sau Lằn Ranh
9 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Ngọn Lửa Sau Lằn Ranh

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Vụ cháy thứ năm xảy ra tại một căn nhà cổ hai tầng dùng làm lớp học tình thương cho trẻ em nghèo trong khu phố, do một cặp vợ chồng giáo viên đã nghỉ hưu tự bỏ tiền túi duy trì suốt mười lăm năm qua. Đây là lần đầu tiên chuỗi vụ cháy nhắm vào một địa điểm không hoàn toàn mang tính thương mại, khiến cả khu phố Đông Kiều chấn động hơn bao giờ hết.

May mắn thay, vụ cháy xảy ra vào buổi sáng sớm, trước giờ học, khi chỉ có người chồng — thầy giáo lớn tuổi — đang ở trong nhà chuẩn bị bài giảng. Nhưng ông đã bị mắc kẹt trên tầng hai khi cầu thang bốc cháy dữ dội, và đến khi đội cứu hỏa có mặt, tình trạng của ông đã rất nguy kịch vì hít phải quá nhiều khói độc.

Thiên Ly là người trực tiếp đưa ông ra ngoài, thực hiện hô hấp nhân tạo ngay tại hiện trường trong lúc chờ xe cấp cứu. Ông được đưa đi bệnh viện trong tình trạng nguy kịch, phải thở máy suốt ba ngày liền trước khi dần hồi phục.

Cả khu phố kéo đến bệnh viện thăm hỏi khi nghe tin thầy giáo qua cơn nguy kịch, mang theo cháo, hoa quả, những lời động viên chân thành của những người từng là học trò cũ nay đã trưởng thành. Vợ ông ngồi bên giường bệnh, tay nắm chặt tay chồng, kể lại cho Thiên Ly nghe trong nước mắt về những năm tháng cả hai dồn hết tâm huyết cho lớp học tình thương, dạy chữ miễn phí cho những đứa trẻ mà cha mẹ chúng không đủ tiền cho đi học thêm.

"Cái nhà đó không đáng giá bao nhiêu tiền đâu con ạ, nhưng nó là cả cuộc đời của hai bác." Bà nói, giọng nghẹn ngào. "Sao người ta lại nỡ đốt một nơi như thế chứ?"

Thiên Ly không có câu trả lời nào có thể an ủi được bà lúc đó, chỉ biết nắm chặt tay bà, hứa rằng sẽ làm mọi cách để tìm ra kẻ đã gây ra chuyện này. Rời khỏi bệnh viện, cô cảm thấy trong lòng một sự phẫn nộ mới, sâu sắc hơn bất kỳ lúc nào trước đó — không còn chỉ là nỗi đau cá nhân về cái chết của cha, mà là sự căm phẫn thay cho cả một cộng đồng đang bị đe dọa bởi lòng tham của một nhóm người giấu mặt.

Sự việc này lập tức thu hút sự chú ý của báo chí địa phương. Đoàn Thúy Vân, phóng viên của một tờ báo tỉnh, người đã âm thầm theo dõi chuỗi vụ cháy từ vụ đầu tiên, quyết định viết một bài phóng sự dài, đặt câu hỏi công khai về mối liên hệ giữa các vụ cháy và dự án bất động sản đang được triển khai trong khu vực.

Cô tìm đến Thiên Ly ngay sau khi bài báo được xuất bản, gặp cô tại quán nước quen thuộc đối diện trạm cứu hỏa.

"Tôi biết đây là lần đầu chúng ta gặp mặt trực tiếp, nhưng tôi đã theo dõi cách cô xử lý từng vụ cháy suốt mấy tuần qua." Thúy Vân nói, đặt một cuốn sổ ghi chép nhỏ lên bàn. "Bài báo của tôi đã nhận được rất nhiều phản hồi, nhưng cũng có không ít áp lực yêu cầu tôi gỡ bài, hoặc ít nhất là làm mềm giọng điệu."

"Áp lực từ ai?" Thiên Ly hỏi, cảnh giác.

"Tôi không thể nói chắc chắn, nhưng có một cuộc gọi từ số lạ, giọng một người đàn ông, khuyên tôi 'nên cẩn thận với những gì mình viết, vì không phải mọi sự thật đều nên được phơi bày ngay lập tức'." Thúy Vân nhún vai, cố tỏ ra bình thản, nhưng Thiên Ly nhận ra một chút run rẩy trong giọng nói của cô. "Tôi không sợ, nhưng tôi muốn cẩn trọng. Tôi hy vọng có thể hợp tác với cô và anh Khiêm, không phải để giật tít câu view, mà để đưa sự thật ra ánh sáng một cách có trách nhiệm."

Thiên Ly nhìn cô nhà báo trẻ một lúc, cân nhắc. Cô hiểu rằng báo chí có thể là con dao hai lưỡi — vừa có thể tạo áp lực buộc các cơ quan chức năng phải vào cuộc nghiêm túc hơn, vừa có thể làm lộ thông tin điều tra trước thời điểm thích hợp, gây nguy hiểm cho cả cuộc điều tra lẫn những người liên quan.

"Tôi sẽ trao đổi với anh Khiêm." Cô nói cuối cùng. "Nhưng bất cứ thông tin nào chúng tôi chia sẻ với cô, cô phải cam kết không công bố cho đến khi chúng tôi cho phép. Đây không phải chuyện đùa, Thúy Vân ạ. Nếu những gì chúng tôi nghi ngờ là đúng, thì kẻ đứng sau có đủ quyền lực và tiền bạc để làm những chuyện còn nguy hiểm hơn một cú điện thoại đe dọa."

"Tôi hiểu, và tôi đồng ý." Thúy Vân gật đầu chắc nịch.

Buổi chiều hôm đó, Trọng Khiêm đến gặp Thiên Ly tại trạm cứu hỏa, mang theo tin tức mới nhất về vụ cháy lớp học tình thương. "Tôi đã khám nghiệm hiện trường xong. Cùng loại dấu vết cháy lan bất thường, cùng dấu hiệu chất xúc tác. Nhưng có một điểm khác biệt đáng lo ngại."

"Là gì?" Thiên Ly hỏi.

"Lớp học tình thương không nằm trong danh sách những địa điểm có giao dịch mua bán với Thịnh Vượng Land." Trọng Khiêm nói, gương mặt căng thẳng. "Căn nhà đó thuộc sở hữu của thành phố, cho hai vợ chồng thầy giáo mượn sử dụng miễn phí. Nó không phải mục tiêu vì giá trị bất động sản."

"Vậy tại sao lại bị đốt?" Thiên Ly hỏi, bối rối.

"Tôi nghĩ đây là một lời cảnh cáo." Trọng Khiêm nói chậm rãi, như thể đang cân nhắc từng từ. "Căn nhà đó nằm ngay giữa khu vực dự án, gần như là điểm trung tâm. Đốt một địa điểm mang tính cộng đồng như vậy, không chỉ gây thiệt hại vật chất, mà còn gieo rắc nỗi sợ hãi trong toàn bộ cư dân. Đó có thể là cách để đẩy nhanh áp lực buộc những hộ dân còn lại phải bán đất, vì họ sợ rằng nhà mình sẽ là mục tiêu tiếp theo, bất kể có nằm trong diện quy hoạch hay không."

Thiên Ly cảm thấy một cơn giận dữ trào lên trong lồng ngực. "Đó là khủng bố tinh thần cả một cộng đồng, không phải chỉ là gian lận bảo hiểm hay ép giá đất đơn thuần nữa."

"Tôi đồng ý." Trọng Khiêm gật đầu, ánh mắt anh cứng rắn hơn bao giờ hết. "Và điều đó khiến tôi càng quyết tâm phải ngăn chặn chuyện này càng sớm càng tốt, trước khi có thêm ai đó phải trả giá bằng mạng sống của mình, giống như thầy giáo suýt mất mạng sáng nay, giống như cha cô tám năm trước."

Anh ngồi xuống đối diện cô, mở tập hồ sơ đang cầm trên tay, đặt lên bàn. "Tôi đã quyết định. Tôi sẽ chính thức mở lại hồ sơ vụ cháy kho hàng Vĩnh Thịnh, đưa nó vào diện điều tra bổ sung, coi như một phần liên quan của vụ án hiện tại. Về mặt thủ tục, tôi có đủ căn cứ để làm điều này, vì cả hai vụ đều có mối liên hệ trực tiếp đến cùng một cá nhân và cùng một khu vực."

Thiên Ly ngồi lặng người, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Sau tám năm chờ đợi, sau không biết bao nhiêu lần bị từ chối, bị khuyên bảo nên buông bỏ, cuối cùng cũng có người với đủ thẩm quyền chính thức đứng ra mở lại vụ án của cha cô.

"Anh... anh chắc chắn chứ?" Cô hỏi, giọng run lên vì xúc động. "Điều này có thể khiến anh gặp rắc rối với cấp trên, đặc biệt nếu ông Thọ thực sự có liên quan."

"Tôi đã cân nhắc kỹ." Trọng Khiêm nhìn thẳng vào mắt cô, giọng chắc nịch không chút do dự. "Tôi vào nghề này để tìm ra sự thật, không phải để làm hài lòng bất kỳ ai. Nếu tôi phải đối mặt với rắc rối vì làm đúng công việc của mình, tôi sẵn sàng chấp nhận điều đó."

Thiên Ly cảm thấy mắt mình cay xè, một cảm giác biết ơn sâu sắc dâng trào không thể diễn tả thành lời. Cô đưa tay ra, nắm lấy tay anh trong một khoảnh khắc bất chợt, không hề tính toán trước. "Cảm ơn anh, Trọng Khiêm. Thật lòng cảm ơn anh."

Anh nhìn xuống bàn tay cô đang nắm lấy tay mình, rồi ngước lên nhìn cô, ánh mắt anh có gì đó ấm áp hơn hẳn vẻ nghiêm nghị thường ngày. "Tôi làm điều này không chỉ vì trách nhiệm công việc, Thiên Ly ạ. Tôi làm vì tôi tin cô xứng đáng biết được sự thật, và cha cô xứng đáng được minh oan."

Khoảnh khắc đó kéo dài chỉ vài giây, nhưng đủ để cả hai đều nhận ra có điều gì đó đã thay đổi trong mối quan hệ giữa họ, vượt ra ngoài ranh giới của những đồng nghiệp cùng làm việc trên một vụ án.

Thiên Ly rút tay lại, hơi ngượng ngùng, nhưng nụ cười trên môi cô không giấu được. "Vậy chúng ta bắt đầu từ đâu?"

"Từ ông Tám Rạng, như cô đã đề xuất." Trọng Khiêm nói, giọng đã trở lại vẻ chuyên nghiệp thường thấy, dù ánh mắt vẫn còn vương chút gì đó ấm áp. "Tôi sẽ sắp xếp một buổi gặp gỡ không chính thức, không mang danh nghĩa điều tra viên, để ông ấy cảm thấy thoải mái chia sẻ những gì ông ấy biết."

"Tôi sẽ đi cùng anh." Thiên Ly nói ngay, không chút do dự.

"Tôi mong là vậy." Trọng Khiêm gật đầu, khép tập hồ sơ lại. "Vì ông ấy chắc chắn sẽ tin tưởng con gái của người đội trưởng cũ hơn là một điều tra viên xa lạ."

Buổi tối hôm đó, khi Thiên Ly trở về nhà, cô đứng trước bàn thờ cha, thắp một nén nhang, nhìn vào tấm ảnh ông đang mỉm cười trong bộ đồng phục cứu hỏa. "Ba à, cuối cùng cũng có người tin con rồi. Chúng con sẽ tìm ra sự thật, con hứa với ba."

Ngoài cửa sổ, ánh trăng cuối tháng chiếu một vệt sáng mờ nhạt xuống mái ngói của những căn nhà cổ Đông Kiều, nơi cả khu phố vẫn đang run rẩy trong nỗi sợ hãi về ngọn lửa tiếp theo có thể ập đến bất cứ lúc nào. Nhưng lần đầu tiên sau tám năm, Thiên Ly cảm thấy mình không còn phải đối mặt với bóng tối ấy một mình nữa.

Em trai cô, Việt Cường, thấy chị về muộn, bước ra khỏi phòng, tựa vào khung cửa nhìn cô đứng trước bàn thờ. "Chị vừa nói chuyện với ba đấy à?"

"Ừ." Thiên Ly quay lại nhìn em, khóe mắt vẫn còn ươn ướt. "Chị nói với ba là sắp tìm ra sự thật rồi."

Cường im lặng một lúc, rồi bước đến đứng cạnh chị, cũng thắp một nén nhang, cắm vào bát hương trước di ảnh cha. "Em cũng mong như vậy, chị Ly ạ. Dù em vẫn sợ chị gặp nguy hiểm, nhưng em không muốn thấy chị dừng lại nữa. Ba chắc cũng không muốn thấy chị bỏ cuộc."

Hai chị em đứng cạnh nhau trước bàn thờ cha một lúc lâu, không ai nói thêm điều gì, chỉ có làn khói nhang mỏng manh bay lên, quyện vào không khí tĩnh lặng của đêm khuya. Thiên Ly cảm nhận được, lần đầu tiên sau rất nhiều năm, cả gia đình nhỏ của cô đang cùng nhau bước về một hướng, không còn ai phải một mình gánh chịu nỗi đau và sự hoài nghi đã đè nặng suốt tám năm qua.

Đã sao chép liên kết chương