Chương 12
Chương 12 — Ngọn Lửa Sau Lằn Ranh
Cao Văn Thiện, Phó trưởng phòng Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy và Cứu nạn cứu hộ thành phố Hòa Trạch, hẹn gặp Thiên Ly tại một quán cà phê nhỏ nằm khuất trong con hẻm, cách xa trụ sở làm việc, vào một buổi tối muộn sau giờ hành chính. Ông chọn địa điểm này một cách có chủ đích, điều mà Thiên Ly nhận ra ngay từ giọng điệu thận trọng khi ông nhắn tin hẹn gặp.
"Con đã nói chuyện với ông Tám Rạng rồi phải không?" Ông Thiện hỏi ngay khi cô vừa ngồi xuống, không vòng vo như thường lệ.
"Dạ, con với anh Khiêm đã gặp ông ấy chiều hôm qua." Thiên Ly đáp, ngạc nhiên vì ông đã biết chuyện này nhanh đến vậy. "Sao chú biết ạ?"
"Ông ấy gọi cho chú tối qua, nói rằng đã kể hết mọi chuyện cho con nghe." Ông Thiện xoa hai bàn tay vào nhau, một cử chỉ lo lắng quen thuộc mà Thiên Ly từng thấy nhiều lần trong các buổi họp giao ban căng thẳng. "Ông ấy hỏi ý kiến chú xem có nên làm vậy không. Chú bảo ông ấy đã đến lúc rồi."
Thiên Ly nhìn chú Thiện, cảm nhận rõ sự căng thẳng đang bao trùm lấy người đàn ông trước mặt cô. "Vậy chú cũng biết chuyện cuốn sổ, biết về những gì thực sự xảy ra đêm đó?"
Ông Thiện gật đầu chậm rãi, ánh mắt ông nhìn xuống tách cà phê đang bốc hơi nghi ngút, như thể không dám nhìn thẳng vào cô. "Chú biết một phần. Chú không có mặt tại hiện trường như ông Tám, nhưng chú là người đầu tiên ba con gọi điện báo tin trước khi ông ấy quay lại lấy cuốn sổ."
"Ba con đã nói gì với chú?" Thiên Ly hỏi, giọng run lên.
"Ông ấy gọi cho chú lúc gần nửa đêm, giọng rất gấp gáp. Ông ấy nói đã tìm thấy bằng chứng gian lận trong sổ sách kho hàng, nói rằng có ai đó trong nội bộ đang tiếp tay cho việc khai khống giá trị hàng tồn kho để trục lợi bảo hiểm. Ông ấy dặn chú sáng hôm sau phải đến gặp ông ấy sớm, mang theo người có thẩm quyền để cùng xác minh." Ông Thiện dừng lại, giọng nghẹn lại. "Đó là cuộc gọi cuối cùng chú nhận được từ ông ấy."
Thiên Ly cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại, nước mắt chực trào ra nhưng cô cố kìm nén. "Vậy tại sao suốt tám năm qua chú không nói với con điều này?"
Ông Thiện ngước lên nhìn cô, đôi mắt đỏ hoe, đầy vẻ hối hận. "Vì sau khi ba con mất, kết luận điều tra được ban hành nhanh đến mức chú không kịp trở tay. Chú đã cố gắng lên tiếng, đề nghị mở rộng điều tra, nhưng chú bị gạt sang một bên với lý do đang trong giai đoạn tang gia, không đủ khách quan để tham gia. Đến khi chú tỉnh táo lại, hồ sơ đã được đóng, và..." Ông dừng lại, hít một hơi thật sâu. "Và chú nhận được một lời cảnh báo, tương tự như những gì ông Tám từng kể cho con nghe."
"Ai đã cảnh báo chú?" Thiên Ly hỏi, giọng gấp gáp.
"Chú không biết chính xác là ai đứng sau, nhưng chú biết lời cảnh báo đó đến từ một người có quyền lực đủ lớn để ảnh hưởng đến sự nghiệp của chú trong ngành." Ông Thiện nhìn quanh quán cà phê, dù không gian vắng vẻ, giọng ông vẫn hạ thấp xuống thành tiếng thì thầm. "Chú có gia đình, có con nhỏ lúc đó. Chú đã chọn im lặng, và chú đã sống với sự hổ thẹn đó suốt tám năm qua, Thiên Ly ạ. Mỗi lần nhìn thấy con, chú lại nhớ đến việc mình đã không đủ can đảm để đứng lên vì bạn mình."
Thiên Ly nhìn chú Thiện, cảm xúc trong lòng cô phức tạp đến mức khó có thể gọi tên — vừa có sự tức giận vì tám năm im lặng đã khiến cô phải một mình chịu đựng nghi ngờ, vừa có sự cảm thông sâu sắc dành cho một người đàn ông cũng đã phải sống trong sợ hãi và hối hận không kém gì ông Tám Rạng.
"Con không trách chú." Cô nói, giọng dịu lại. "Con hiểu, ai cũng có nỗi sợ của riêng mình. Nhưng giờ đây, chú có sẵn sàng giúp con và anh Khiêm không? Chúng con cần mọi bằng chứng có thể tìm được."
"Chú sẵn sàng." Ông Thiện gật đầu quả quyết, như thể trút được một gánh nặng đã đè lên vai suốt nhiều năm. "Chú còn giữ một bản sao của hồ sơ gốc trước khi nó bị chỉnh sửa lần cuối để trình lên ký duyệt. Chú đã giữ nó suốt tám năm qua, không dám tiêu hủy vì lương tâm không cho phép, nhưng cũng không dám công bố vì sợ hãi."
Thiên Ly cảm thấy tim mình đập nhanh hẳn lên. "Chú có mang theo không ạ?"
Ông Thiện lắc đầu. "Chú giấu nó ở một nơi an toàn, không phải trong nhà hay văn phòng. Chú sẽ mang đến cho con và anh Khiêm vào một dịp thích hợp hơn, khi chú chắc chắn không ai theo dõi. Con phải hiểu, nếu người đứng sau tất cả chuyện này phát hiện ra chú vẫn giữ bản sao đó, tính mạng của chú và cả gia đình chú sẽ gặp nguy hiểm thực sự."
"Con hiểu, chú cứ cẩn thận." Thiên Ly gật đầu, dù trong lòng nóng lòng muốn có được bằng chứng ngay lập tức.
"Có một điều nữa con cần biết." Ông Thiện nói, giọng trở nên nghiêm trọng hơn. "Bản kết luận điều tra chính thức mà mọi người đọc được, khác với bản báo cáo sơ bộ ban đầu chú từng thấy lướt qua. Trong bản gốc, có một đoạn mô tả về dấu vết cháy bất thường tại khu vực văn phòng, nghi ngờ có sử dụng chất xúc tác. Đoạn đó đã biến mất hoàn toàn trong bản chính thức được ký duyệt."
"Ai là người có thẩm quyền chỉnh sửa báo cáo trước khi ký duyệt?" Thiên Ly hỏi, dù cô đã đoán được câu trả lời.
Ông Thiện nhìn cô, ánh mắt đầy ngụ ý. "Người ký duyệt cuối cùng có toàn quyền yêu cầu chỉnh sửa nội dung trước khi ban hành chính thức. Và người ký duyệt vụ đó, cũng chính là người hiện đang là Trưởng phòng của cả con lẫn anh Khiêm."
Dù đã dự đoán trước, việc nghe chính miệng chú Thiện xác nhận vẫn khiến Thiên Ly cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Võ Bá Thọ — người đàn ông vẫn thường mỉm cười thân thiện với cô trong các buổi họp giao ban, người vẫn ký duyệt đơn xin nghỉ phép của cô mỗi khi cần, hóa ra lại chính là người đã tự tay xóa bỏ bằng chứng quan trọng nhất trong cái chết của cha cô.
"Chú nghĩ ông Thọ có phải là kẻ chủ mưu không, hay ông ấy chỉ là người bị mua chuộc để im lặng?" Thiên Ly hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang sôi sục.
"Chú không biết chắc." Ông Thiện lắc đầu. "Nhưng chú tin rằng ông ấy không đủ tầm để là kẻ đứng đầu toàn bộ mạng lưới này. Ông ấy có thể chỉ là một mắt xích, dù là một mắt xích quan trọng, giúp che giấu và hợp thức hóa mọi thứ từ phía cơ quan chức năng."
Hai người ngồi im lặng một lúc, tách cà phê trước mặt cả hai đều đã nguội lạnh từ lâu. Thiên Ly nhìn ra ngoài cửa sổ quán, nơi ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống con hẻm vắng vẻ, và cô cảm nhận rõ hơn bao giờ hết sức nặng của những gì họ đang đối mặt — không chỉ là một vụ án hình sự thông thường, mà là một mạng lưới đã ăn sâu vào chính hệ thống lẽ ra phải bảo vệ công lý.
"Chú Thiện này," cô nói khẽ, "chú có sợ không, khi quyết định giúp tụi con lần này?"
Ông Thiện nhìn cô một lúc lâu, rồi mỉm cười buồn bã. "Chú sợ chứ, Thiên Ly. Nhưng chú sợ hơn nếu phải tiếp tục sống với sự hổ thẹn này thêm một ngày nào nữa. Ba con là người anh em tốt nhất chú từng có. Đã đến lúc chú phải làm điều đúng đắn, dù có muộn màng đến đâu."
Khi chia tay ông Thiện ở cửa quán cà phê, Thiên Ly đứng lặng nhìn theo bóng ông khuất dần trong bóng tối con hẻm, lòng tràn ngập một cảm xúc phức tạp — vừa biết ơn vì cuối cùng cũng có thêm một đồng minh sẵn sàng đứng về phía sự thật, vừa lo lắng cho sự an toàn của một người đàn ông đã sống trong sợ hãi suốt tám năm và giờ đây quyết định đối mặt với nó.
Cô rút điện thoại, nhắn tin ngay cho Trọng Khiêm, kể lại toàn bộ những gì vừa nghe được. Chỉ vài phút sau, anh gọi điện lại, giọng đầy lo lắng xen lẫn phấn khích.
"Đây là bước đột phá lớn nhất chúng ta có được từ trước đến giờ." Anh nói qua điện thoại. "Nhưng tôi lo cho sự an toàn của cả cô và chú Thiện. Nếu ông Thọ hoặc bất kỳ ai trong mạng lưới này phát hiện ra chúng ta đang thu thập bằng chứng chống lại họ, họ sẽ không ngồi yên."
"Tôi biết." Thiên Ly đáp, nhìn ra con phố tối om trước mặt. "Nhưng chúng ta đã đi quá xa để dừng lại bây giờ, anh Khiêm ạ."
"Tôi đồng ý." Giọng anh trầm xuống, chắc chắn. "Chúng ta sẽ tiếp tục, nhưng từ giờ trở đi, hãy cẩn trọng hơn bao giờ hết. Tôi sẽ tìm cách bảo vệ những nguồn tin của chúng ta bằng mọi cách có thể."
Thiên Ly gật đầu dù anh không thể nhìn thấy qua điện thoại, cảm nhận một sự quyết tâm mới mẻ đang cháy bỏng trong lòng. Sự thật đang dần hé lộ, từng mảnh ghép một, và dù con đường phía trước còn đầy nguy hiểm, cô biết mình đã tiến gần hơn bao giờ hết đến ngày công lý thực sự được thực thi cho cha mình.
Cúp máy, cô đứng lặng giữa con phố vắng một lúc lâu, nhìn lên bầu trời đêm không một vì sao, chỉ có ánh đèn thành phố hắt lên một quầng sáng cam nhạt phía chân trời. Cô nghĩ đến hình ảnh cha mình trong đêm cuối cùng, chạy ngược vào biển lửa không phải vì bất cẩn, mà vì một niềm tin sắt đá rằng sự thật đáng để đánh đổi bằng cả mạng sống. Cô hiểu, có lẽ, chính niềm tin ấy đã truyền lại cho cô, âm thầm nuôi dưỡng trong cô suốt hai mươi sáu năm cuộc đời, dẫn cô đến đúng con đường này.
Trên đường về nhà, cô đi ngang qua trạm cứu hỏa, ánh đèn từ phòng trực vẫn sáng, bóng dáng vài đồng đội đang ngồi canh ca đêm in trên khung cửa kính. Cô dừng lại một lúc, nhìn vào bên trong, cảm nhận một sự ấm áp quen thuộc mà cô luôn tìm thấy ở nơi này — một mái nhà thứ hai, một gia đình được chọn lựa, nơi cô đã học được ý nghĩa thực sự của lòng dũng cảm từ chính người cha đã khuất của mình.