Chương 19
Chương 19 — Ngọn Lửa Sau Lằn Ranh
Báo động vang lên lúc mười một giờ đêm, chỉ hai ngày sau cuộc trò chuyện đầy lo lắng giữa Thiên Ly và Trọng Khiêm. Nhưng lần này, khi bảng thông báo trung tâm hiện lên địa chỉ, tim Thiên Ly như ngừng đập trong tích tắc.
SẠP VẢI CHỢ ĐÔNG KIỀU — CHÁY LỚN.
"Đó là sạp của mẹ tôi!" Cô hét lên, lao ra khỏi phòng nghỉ nhanh hơn bất kỳ lần báo động nào trước đây, tay run rẩy đến mức suýt không mặc kịp bộ đồ bảo hộ.
Đội trưởng Định, nhận ra ngay mức độ nghiêm trọng của tình huống, không nói thêm lời nào, chỉ ra lệnh cho cả tiểu đội lên xe với tốc độ nhanh nhất có thể. Xe cứu hỏa lao đi trong đêm, còi hụ xé toạc sự tĩnh lặng của thành phố, trong khi Thiên Ly ngồi cứng đờ trên ghế, tim đập loạn nhịp, đầu óc quay cuồng với hàng ngàn viễn cảnh khủng khiếp nhất.
"Mẹ không sao đâu, mẹ không sao đâu." Cô lẩm bẩm với chính mình, cố gắng kìm nén cơn hoảng loạn đang chực trào lên trong lòng.
Khi xe đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến Thiên Ly như chết lặng. Toàn bộ dãy sạp hàng đầu chợ, bao gồm cả sạp vải của mẹ cô, đang chìm trong biển lửa dữ dội, ánh sáng cam đỏ nhuộm khắp bầu trời đêm. Đám đông đã tụ tập quanh khu vực phong tỏa, tiếng la hét hoảng loạn vang lên khắp nơi.
"Mẹ đâu rồi?" Thiên Ly gào lên, mắt tìm kiếm điên cuồng trong đám đông.
"Ly! Ly ơi!" Giọng bà Vân Khanh vang lên từ phía sau, và Thiên Ly quay lại, thấy mẹ mình đang được một người hàng xóm dìu đến, gương mặt bà lấm lem khói bụi nhưng may mắn không hề hấn gì nghiêm trọng.
"Mẹ!" Thiên Ly lao đến ôm chầm lấy mẹ, nước mắt lăn dài không kìm được. "Mẹ có sao không?"
"Mẹ không sao, mẹ không sao." Bà Vân Khanh ôm chặt lấy con gái, giọng bà vẫn còn run rẩy vì kinh hoàng. "Mẹ đang ở nhà thì nghe hàng xóm gọi báo cháy, mẹ chạy ra kịp trước khi lửa lan đến. Nhưng sạp hàng... sạp hàng của mẹ..."
Thiên Ly nhìn về phía sạp vải đang chìm trong lửa, cảm nhận một cơn giận dữ mãnh liệt trào lên trong lòng, mạnh hơn bất kỳ cảm xúc nào cô từng trải qua trong suốt cuộc điều tra này. Đây không còn là một lời đe dọa gián tiếp qua bức thư hay tấm ảnh cũ nữa. Đây là một hành động tấn công trực tiếp, nhắm thẳng vào gia đình cô.
"Đội trưởng, con cần vào chữa cháy." Cô nói với ông Định, giọng cô run nhưng đầy quyết tâm.
"Thiên Ly, con không nên tham gia vụ này, đây là..." Ông Định do dự, hiểu rõ tình huống nhạy cảm.
"Con là lính cứu hỏa, đây là công việc của con." Cô cắt lời ông, đeo mặt nạ, xông vào cùng đồng đội để khống chế đám cháy đang lan nhanh sang các sạp hàng lân cận.
Cuộc chiến với ngọn lửa kéo dài gần ba giờ đồng hồ, với sự hỗ trợ của nhiều xe cứu hỏa từ các trạm lân cận được điều đến vì mức độ nghiêm trọng của vụ cháy. Thiên Ly làm việc với một sự tập trung đáng sợ, dồn toàn bộ nỗi đau và giận dữ vào từng động tác, từng quyết định trong lúc chiến đấu với biển lửa đang đe dọa nuốt chửng cả khu chợ.
Ngọn lửa lan nhanh bất thường qua các sạp hàng kế bên, dù chúng chủ yếu bán đồ khô và gia vị, không phải loại hàng hóa dễ bắt lửa như vải vóc. Thiên Ly, dù tim vẫn quặn thắt vì lo cho mẹ, vẫn giữ được sự tỉnh táo nghề nghiệp để nhận ra dấu hiệu bất thường ấy — cũng chính là dấu hiệu chất xúc tác quen thuộc mà cô đã chứng kiến trong tất cả những vụ cháy trước đó.
"Vòi số hai, tập trung dập khu vực phía đông, đừng để lửa lan sang dãy hàng khô!" Cô hét lớn qua bộ đàm, chỉ đạo đồng đội với giọng điệu chuyên nghiệp dù cả người vẫn run lên vì cảm xúc.
Hồ Mạnh Cường làm việc sát cánh bên cô suốt cả đêm, không một lời phàn nàn, chỉ lặng lẽ hỗ trợ mọi yêu cầu của cô với sự tận tâm hiếm thấy. "Cô cứ tập trung vào chuyên môn, phần còn lại để tôi lo, Thiên Ly. Tôi biết đây là chuyện của gia đình cô." Anh nói trong một khoảnh khắc ngắn ngủi giữa lúc cả hai cùng kéo vòi rồng tiếp cận đám cháy từ một góc mới.
Câu nói giản dị ấy khiến Thiên Ly cảm động sâu sắc, dù cô không có thời gian để đáp lại, chỉ gật đầu ngắn gọn trước khi tiếp tục lao vào cuộc chiến với ngọn lửa. Cả tiểu đội, dù ai cũng biết đây là sạp hàng của mẹ đội phó của mình, không một ai để cảm xúc cá nhân làm lung lay tinh thần chuyên nghiệp, ngược lại, họ càng làm việc quyết liệt hơn, như thể đang chiến đấu không chỉ vì nhiệm vụ, mà vì chính người đồng đội đang đứng cạnh mình.
Khi đám cháy cuối cùng cũng được khống chế, sạp vải của mẹ cô, cùng với gần chục sạp hàng lân cận, đã hoàn toàn bị thiêu rụi. Thiên Ly đứng giữa đống tro tàn, nhìn những gì còn sót lại của nơi mẹ cô đã gắn bó suốt hơn hai mươi năm, cảm giác đau đớn và bất lực dâng trào không thể kìm nén.
Trọng Khiêm đến hiện trường ngay khi nhận được tin, gương mặt anh trắng bệch khi thấy Thiên Ly đứng đó, toàn thân phủ đầy bồ hóng, đôi mắt đỏ hoe vì cả khói lẫn nước mắt.
"Thiên Ly." Anh chạy đến, ôm chầm lấy cô mà không cần quan tâm đến ai đang nhìn thấy. "Tôi vừa nghe tin. Mẹ cô có sao không?"
"Mẹ tôi an toàn." Cô đáp, giọng run rẩy tựa vào vai anh. "Nhưng sạp hàng của mẹ... tất cả đã mất hết rồi."
"Tôi rất tiếc." Trọng Khiêm nói, siết chặt vòng tay ôm cô. "Đây rõ ràng không phải một sự trùng hợp."
"Không." Thiên Ly lắc đầu, giọng cô đanh lại đầy phẫn nộ. "Đây là hành động trả đũa trực tiếp. Họ muốn cho tôi thấy họ có thể chạm đến bất cứ ai tôi yêu thương, bất cứ lúc nào họ muốn."
Khi Trọng Khiêm khám nghiệm hiện trường sau đó, bằng chứng một lần nữa cho thấy dấu hiệu của chất xúc tác quen thuộc, được rải một cách có chủ đích ngay tại khu vực sạp hàng của bà Vân Khanh trước khi lan sang các sạp lân cận — một sự lựa chọn mục tiêu quá rõ ràng để có thể coi là ngẫu nhiên.
"Chúng ta cần đưa mẹ cô và em trai cô đến một nơi an toàn hơn, ngay lập tức." Trọng Khiêm nói, giọng anh kiên quyết. "Tôi sẽ sắp xếp với công an thành phố để bố trí chỗ ở tạm thời có bảo vệ, cho đến khi vụ án được giải quyết."
Thiên Ly gật đầu, dù trong lòng cô tràn ngập một nỗi đau khó tả khi nhìn thấy cuộc sống của mẹ mình bị đảo lộn hoàn toàn chỉ vì cuộc điều tra mà cô theo đuổi. Nhưng đồng thời, sự phẫn nộ trong cô cũng lớn dần thành một quyết tâm sắt đá hơn bao giờ hết.
"Họ nghĩ rằng đốt sạp hàng của mẹ tôi sẽ khiến tôi sợ hãi và dừng lại." Cô nói, giọng cô lạnh lùng và cương quyết. "Nhưng họ đã sai. Điều đó chỉ khiến tôi quyết tâm hơn để đưa họ ra ánh sáng, dù có phải trả giá bằng bất cứ điều gì."
Trọng Khiêm nhìn cô, ánh mắt anh vừa lo lắng vừa đầy sự khâm phục trước nghị lực phi thường của người phụ nữ đứng trước mặt mình. "Tôi sẽ ở bên cô, Thiên Ly. Chúng ta sẽ đưa những kẻ này ra trước công lý, tôi hứa với cô điều đó."
Đêm đó, khi bà Vân Khanh và Việt Cường được đưa đến một căn hộ tạm thời có công an bảo vệ, Thiên Ly ngồi lặng bên mẹ, nắm chặt tay bà. "Con xin lỗi, mẹ. Tất cả những chuyện này xảy ra vì con."
"Không, con à." Bà Vân Khanh lắc đầu, dù giọng bà vẫn còn run rẩy. "Chuyện này xảy ra vì những kẻ tàn ác đã gây ra cái chết của ba con, và giờ đây tiếp tục gây hại cho những người vô tội khác. Con không có lỗi gì cả. Con đang làm điều đúng đắn."
Thiên Ly ôm lấy mẹ, cả hai cùng khóc trong im lặng, chia sẻ nỗi đau và cả niềm tin mãnh liệt vào công lý mà họ đang cùng nhau theo đuổi. Ngoài cửa sổ căn hộ tạm thời, ánh đèn thành phố Hòa Trạch vẫn lấp lánh trong đêm, như một lời nhắc nhở rằng dù bóng tối có dày đặc đến đâu, ánh sáng của sự thật cuối cùng cũng sẽ tìm được đường xuyên qua.
Việt Cường ngồi ở góc phòng, im lặng suốt từ lúc đến căn hộ tạm thời, giờ mới lên tiếng, giọng cậu run lên vì tức giận hơn là sợ hãi. "Chị Ly, khi nào tìm ra kẻ đã làm chuyện này, em muốn tận mắt nhìn thấy hắn phải trả giá."
"Chị hiểu cảm giác của em." Thiên Ly nhìn em trai, nhận ra trong ánh mắt cậu một sự trưởng thành đột ngột, thứ chỉ có thể đến từ việc chứng kiến người thân yêu bị tổn thương. "Nhưng chị cần em giữ bình tĩnh, đừng làm bất cứ điều gì liều lĩnh. Để pháp luật xử lý chuyện này."
"Em biết." Cường gật đầu, nắm chặt hai tay lại. "Nhưng em cũng muốn làm gì đó, chị Ly ạ. Em không thể chỉ ngồi yên nhìn gia đình mình bị tấn công như thế này."
Trọng Khiêm, đứng lặng lẽ ở cửa suốt cuộc trò chuyện, giờ mới lên tiếng, giọng anh nhẹ nhàng nhưng đầy sự động viên. "Cường này, cách tốt nhất em có thể giúp chị và gia đình lúc này, là giữ an toàn cho bản thân, và tin tưởng vào những gì chúng tôi đang làm. Chúng tôi đang tiến rất gần đến việc đưa những kẻ này ra ánh sáng."
Cường nhìn anh một lúc, rồi gật đầu, dường như tìm thấy một chút an ủi trong lời nói chắc chắn ấy. Cả căn phòng chìm vào im lặng, chỉ có tiếng đồng hồ tường tích tắc đều đặn, đánh dấu những giờ khắc nặng nề của một đêm mà cả gia đình Thiên Ly sẽ không bao giờ quên được.