Ngọn Lửa Sau Lằn Ranh
9 phút đọc

Chương 22

Chương 22 — Ngọn Lửa Sau Lằn Ranh

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Phạm Văn Khoa, sau hai ngày bị tạm giữ và thẩm vấn, cuối cùng đã đồng ý hợp tác toàn diện với cơ quan điều tra, sau khi được thông báo rõ ràng về khả năng bị truy tố với tội danh liên quan đến cái chết của một sĩ quan cứu hỏa, mức án nghiêm trọng hơn nhiều so với những gì ông ta có thể tưởng tượng khi nhận lời thực hiện các vụ đốt phá.

"Tôi chỉ là người thực hiện." Ông ta nói trong buổi lấy lời khai chính thức, giọng đầy vẻ cam chịu. "Tôi nhận tiền, tôi làm việc, tôi không hỏi nhiều về lý do. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có người chết vì việc tôi làm, đặc biệt là một sĩ quan cứu hỏa."

Trọng Khiêm, có mặt trong buổi thẩm vấn với tư cách điều tra viên chính, hỏi thẳng vào vấn đề cốt lõi. "Ông có thể xác nhận rằng ông Võ Bá Thọ là người trực tiếp liên lạc và chỉ đạo ông trong cả vụ cháy kho hàng Vĩnh Thịnh tám năm trước lẫn chuỗi vụ cháy gần đây không?"

"Đúng vậy." Khoa gật đầu, không còn chút do dự nào. "Ông ta liên lạc qua một số điện thoại riêng, luôn dùng sim rác, thay đổi định kỳ. Nhưng tôi nhận ra giọng nói của ông ta, vì chúng tôi đã làm việc với nhau suốt nhiều năm. Ông ta là người sắp xếp để tôi tiếp cận hiện trường mà không bị phát hiện, cung cấp thông tin về lịch trình tuần tra, hệ thống báo cháy, và đôi khi còn giúp trì hoãn thời gian điều tra viên đến hiện trường sau mỗi vụ."

Lời khai đó, kết hợp với cuốn sổ tay ghi chép chi tiết và dữ liệu cuộc gọi khôi phục được từ chiếc điện thoại thu giữ trước đó, tạo thành một bộ hồ sơ chứng cứ gần như không thể chối cãi. Trọng Khiêm lập tức trình toàn bộ hồ sơ lên công an tỉnh, đề nghị thực hiện lệnh bắt giữ khẩn cấp đối với Võ Bá Thọ trước khi ông ta có cơ hội tẩu thoát hoặc tiêu hủy thêm bằng chứng.

Nhưng có điều gì đó đã đi sai hướng.

Chiều hôm đó, khi Trọng Khiêm cùng một đội công an tỉnh đến trụ sở Phòng Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy thành phố để thực hiện lệnh bắt giữ, họ phát hiện văn phòng của Võ Bá Thọ đã trống không. Trợ lý của ông cho biết ông đã rời văn phòng từ sáng sớm, nói là có việc gia đình đột xuất, không rõ khi nào quay lại.

"Ông ta đã biết." Trọng Khiêm nói qua điện thoại với Thiên Ly ngay khi phát hiện sự việc, giọng anh đầy tức giận và lo lắng. "Ai đó đã báo trước cho ông ta."

Thiên Ly cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. "Anh nghĩ ai đã tiết lộ thông tin?"

"Tôi không biết chắc, nhưng số người biết về lệnh bắt giữ này rất hạn chế." Trọng Khiêm nói, giọng anh căng thẳng. "Điều đó có nghĩa là kẻ nội gián đang ở rất gần, có thể ngay trong đội ngũ điều tra cấp cao, hoặc trong chính văn phòng công an tỉnh."

Cuộc truy lùng Võ Bá Thọ được phát động ngay lập tức, với sự phối hợp của nhiều đơn vị công an trong khu vực. Nhưng ông ta dường như đã biến mất không dấu vết, giống như cách Phạm Văn Khoa từng làm trước đây, chỉ khác là lần này, với vị trí và mối quan hệ của một Trưởng phòng Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy, khả năng ông ta có những nguồn lực và mối quan hệ để trốn thoát còn lớn hơn nhiều.

Cao Văn Thiện, khi nghe tin, lập tức tìm đến trạm cứu hỏa, gương mặt ông tái mét. "Chú vừa nghe tin từ đồng nghiệp cũ, rằng phòng làm việc của ông Thọ đã bị dọn sạch một số tài liệu quan trọng ngay trong đêm qua, trước cả khi lệnh bắt giữ được ban hành chính thức. Ai đó chắc chắn đã báo trước cho ông ta từ rất sớm."

"Vậy có nghĩa là kẻ nội gián đã hành động ngay khi biết tin về cuốn sổ tay của Phạm Văn Khoa." Trọng Khiêm nói, gương mặt anh đầy sự tức giận kìm nén. "Điều đó thu hẹp phạm vi nghi vấn xuống rất nhiều, vì chỉ có một số ít người biết về sự tồn tại của cuốn sổ đó ngay từ đầu."

"Chú sẽ giúp các con rà soát lại danh sách những người biết thông tin này." Ông Thiện nói, giọng ông kiên quyết dù vẫn còn run rẩy vì lo sợ. "Chú không thể để một kẻ phản bội tiếp tục ẩn nấp trong chính hàng ngũ của chúng ta."

Thiên Ly nhìn chú Thiện, cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong ông so với người đàn ông sợ hãi mà cô từng gặp chỉ vài tuần trước. Có lẽ, quyết định đứng lên làm chứng đã giải phóng ông khỏi gánh nặng tâm lý đè nặng suốt tám năm, cho ông một sức mạnh mới để đối mặt với hiểm nguy phía trước.

Đến tối, khi Thiên Ly và Trọng Khiêm đang họp khẩn cùng Đội trưởng Định và một số cán bộ điều tra tại trạm cứu hỏa để bàn phương án tiếp theo, một cuộc gọi bất ngờ đến điện thoại của Trọng Khiêm.

"Số lạ." Anh nói, nhìn màn hình một lúc trước khi quyết định bắt máy, bật loa ngoài để mọi người cùng nghe. "Alo?"

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ đầu dây bên kia, giọng Võ Bá Thọ, nhưng mang một sắc thái khác hẳn với vẻ điềm tĩnh, lịch sự thường ngày — giờ đây đầy sự căng thẳng và một chút gì đó gần như tuyệt vọng.

"Cậu Khiêm, tôi biết cậu đang tìm tôi." Ông nói, giọng run rẩy. "Tôi muốn nói chuyện, chỉ giữa tôi và cậu thôi. Tôi có thông tin quan trọng, nhưng tôi cần đảm bảo an toàn cho bản thân trước."

"Ông đang ở đâu?" Trọng Khiêm hỏi, giọng anh giữ vẻ điềm tĩnh dù ánh mắt anh đầy sự cảnh giác.

"Tôi sẽ nói sau, khi tôi chắc chắn có thể tin tưởng cậu." Ông Thọ đáp, giọng ông đầy sự sợ hãi thực sự. "Cậu Khiêm, tôi không phải là kẻ chủ mưu. Tôi chỉ là một mắt xích bị cuốn vào từ rất lâu, và tôi không còn đường lui nữa. Nhưng tôi có thể cho cậu bằng chứng để bắt được kẻ thực sự đứng đầu tất cả chuyện này, nếu cậu đảm bảo tôi sẽ được khoan hồng."

Thiên Ly, đứng lặng nghe cuộc trò chuyện, cảm thấy một cơn giận dữ mãnh liệt trào lên trong lòng. Đây là người đàn ông đã trực tiếp góp phần che giấu sự thật về cái chết của cha cô suốt tám năm, giờ đây lại đang cố gắng thương lượng để thoát tội.

"Ông muốn thương lượng sau khi đã hại chết cha tôi và gây ra biết bao đau khổ cho cả một khu phố sao?" Cô không kìm được, lên tiếng dù biết Trọng Khiêm đang cố gắng giữ cuộc trò chuyện trong tầm kiểm soát.

Có một khoảng im lặng dài từ đầu dây bên kia. Rồi giọng ông Thọ vang lên, nhỏ hơn, đầy sự day dứt không thể che giấu. "Thiên Ly... tôi xin lỗi. Tôi đã xin lỗi hàng ngàn lần trong đầu suốt tám năm qua, dù chưa từng đủ can đảm để nói ra. Cha con không đáng phải chết như vậy. Tôi đã sai, tôi biết mình đã sai."

"Vậy hãy chứng minh điều đó bằng cách ra đầu thú, và cung cấp toàn bộ bằng chứng ông có." Trọng Khiêm nói, giọng anh chắc nịch nhưng không hề gay gắt, cố gắng tận dụng khoảnh khắc dao động hiếm hoi này. "Đó là cách duy nhất để ông có thể chuộc lại một phần lỗi lầm của mình, ông Thọ ạ."

Lại một khoảng im lặng nữa, dài hơn, trước khi ông Thọ lên tiếng, giọng ông run rẩy nhưng có vẻ đã đưa ra quyết định. "Được. Tôi sẽ gặp cậu, chỉ cậu và Thiên Ly thôi, không có ai khác. Tôi sẽ nhắn địa điểm sau. Nhưng cậu Khiêm, hãy cẩn thận. Nếu Tăng Hữu Phát biết tôi định phản bội, ông ta sẽ không để tôi sống sót để làm chứng đâu."

Cuộc gọi kết thúc đột ngột, để lại cả căn phòng chìm trong im lặng nặng nề. Đội trưởng Định là người đầu tiên lên tiếng, giọng ông đầy lo lắng. "Đây có thể là một cái bẫy. Các cháu không nên đi một mình."

"Con biết, chú Định." Trọng Khiêm gật đầu, gương mặt anh đầy sự cân nhắc thận trọng. "Chúng con sẽ báo cáo toàn bộ tình huống này lên công an tỉnh, yêu cầu bố trí lực lượng hỗ trợ bí mật xung quanh khu vực gặp gỡ, nhưng vẫn đảm bảo không làm lộ diện, để ông Thọ không hoảng sợ mà bỏ trốn lần nữa."

Thiên Ly nhìn Trọng Khiêm, cảm nhận rõ sự nguy hiểm đang chờ đợi phía trước, nhưng đồng thời cũng là một cơ hội có thể sẽ không bao giờ lặp lại — cơ hội cuối cùng để có được lời khai trực tiếp từ chính người đã tham gia che giấu sự thật, và có thể, cả manh mối để tóm gọn kẻ chủ mưu thực sự đứng sau tất cả.

"Chúng ta sẽ đi." Cô nói, giọng cô cứng cỏi đầy quyết tâm. "Đây có thể là cơ hội cuối cùng để khép lại tất cả chuyện này."

Đội trưởng Định nhìn cả hai một lúc lâu, rồi thở dài, gật đầu chấp thuận dù vẻ mặt vẫn đầy lo lắng. "Được, nhưng tôi sẽ đích thân liên hệ với chỉ huy công an tỉnh, đảm bảo có lực lượng túc trực gần khu vực gặp gỡ, sẵn sàng ứng cứu trong vòng vài phút nếu có bất trắc xảy ra. Hai đứa phải mang theo thiết bị định vị và liên lạc liên tục."

"Con hiểu, chú Định." Thiên Ly gật đầu, cảm nhận sự ấm áp từ sự quan tâm của người đội trưởng đã coi cô như con gái suốt nhiều năm qua.

Trọng Khiêm bắt đầu soạn thảo kế hoạch chi tiết, đánh dấu các phương án dự phòng, phân công lực lượng hỗ trợ ở những vị trí kín đáo xung quanh bất kỳ địa điểm nào ông Thọ có thể chọn làm nơi gặp mặt. Cả căn phòng họp chìm trong không khí căng thẳng nhưng đầy quyết tâm, khi mọi người cùng nhau chuẩn bị cho bước ngoặt có thể quyết định toàn bộ số phận của cuộc điều tra kéo dài suốt tám năm này.

Đã sao chép liên kết chương