Ngọn Lửa Sau Lằn Ranh
9 phút đọc

Chương 21

Chương 21 — Ngọn Lửa Sau Lằn Ranh

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Mười ngày sau khi Phạm Văn Khoa biến mất khỏi căn nhà ở ngoại ô, một manh mối mới bất ngờ xuất hiện. Đoàn Thúy Vân, trong lúc âm thầm điều tra thêm về mạng lưới của Tập đoàn Thịnh Vượng Land, phát hiện một giao dịch chuyển tiền bất thường từ một tài khoản công ty con của tập đoàn đến một cửa hàng cho thuê xe tải nhỏ ở vùng ven biển, cách Hòa Trạch khoảng bốn mươi cây số.

"Tôi đã cử người âm thầm theo dõi cửa hàng đó." Thúy Vân nói khi gặp Thiên Ly và Trọng Khiêm tại một quán cà phê kín đáo. "Có một người đàn ông phù hợp với mô tả của Phạm Văn Khoa đã đến thuê xe hai lần trong tuần qua, luôn trả tiền mặt, không để lại giấy tờ tùy thân chính thức."

"Cô có biết ông ta hiện đang ở đâu không?" Trọng Khiêm hỏi, giọng anh căng thẳng nhưng đầy hy vọng.

"Người của tôi đã bám theo được đến một khu nhà trọ nhỏ gần cảng cá, nhưng sau đó mất dấu vì khu vực đó có quá nhiều lối đi ngoằn ngoèo." Thúy Vân đáp, đẩy một tấm bản đồ đã đánh dấu khu vực nghi vấn qua bàn. "Tôi nghĩ ông ta đang ẩn náu tạm thời ở đó, có lẽ đang chờ đợi để tiếp tục di chuyển đến nơi khác an toàn hơn."

Trọng Khiêm nghiên cứu tấm bản đồ một lúc, gương mặt anh đầy sự tập trung của một chiến lược gia đang tính toán nước cờ tiếp theo. "Nếu chúng ta huy động lực lượng lớn đến khu vực đó ngay lập tức, có nguy cơ đánh động, khiến ông ta lại tẩu thoát lần nữa. Chúng ta cần một kế hoạch thận trọng hơn."

"Vậy chúng ta nên làm gì?" Thiên Ly hỏi, cố kìm nén sự nôn nóng đang dâng lên trong lòng.

"Tôi sẽ đề nghị phối hợp với công an địa phương khu vực đó, thực hiện một chiến dịch giám sát kín đáo trong hai đến ba ngày, xác định chính xác nơi ở của ông ta trước khi tiến hành bắt giữ." Trọng Khiêm nói, giọng anh đã lấy lại vẻ điềm tĩnh chuyên nghiệp thường thấy. "Đồng thời, tôi sẽ chuẩn bị đầy đủ hồ sơ pháp lý để đảm bảo khi bắt được ông ta, chúng ta có đủ căn cứ để buộc tội và không để lọt bất kỳ kẽ hở nào."

Trước khi rời quán cà phê, Thúy Vân còn kéo Trọng Khiêm lại gần, hạ giọng thì thầm. "Có một điều nữa tôi nghĩ hai người nên biết. Tôi nghe được từ một nguồn tin trong nội bộ tòa nhà hành chính, rằng có người đã hỏi thăm về tiến độ điều tra của anh Khiêm gần đây, hỏi rất kỹ, gần như là tra hỏi. Người hỏi thăm đó có vẻ có quan hệ mật thiết với văn phòng của Trưởng phòng Thọ."

"Cô có biết chính xác là ai không?" Trọng Khiêm hỏi, giọng anh đã chuyển sang cảnh giác cao độ.

"Tôi không dám khẳng định chắc chắn, chỉ là một lời đồn thổi tôi tình cờ nghe được." Thúy Vân lắc đầu. "Nhưng tôi nghĩ hai người nên cẩn trọng hơn nữa trong mọi trao đổi, kể cả với những đồng nghiệp mà hai người tin tưởng."

Lời cảnh báo đó khiến cả Thiên Ly và Trọng Khiêm đều cảm thấy một sự bất an mới, khác hẳn với nỗi sợ hãi trước những mối đe dọa trực tiếp. Đây là nỗi sợ về một kẻ nội gián giấu mặt, có thể đang ở rất gần, theo dõi từng bước đi của họ mà không ai hay biết.

Ba ngày tiếp theo trôi qua trong sự căng thẳng tột độ. Thiên Ly, dù không được phép trực tiếp tham gia vào hoạt động giám sát chính thức vì không thuộc lực lượng điều tra, vẫn không thể ngồi yên. Cô dành thời gian rảnh để cùng chú Cao Văn Thiện và ông Tám Rạng hoàn thiện các bản lời khai chính thức, chuẩn bị sẵn sàng cho thời điểm mọi bằng chứng cần được trình lên tòa án.

"Chú vẫn còn sợ, Thiên Ly ạ." Ông Thiện thú nhận trong một lần gặp gỡ, tay ông run run khi ký vào bản khai chính thức đã được công chứng. "Nhưng chú tin rằng đây là điều đúng đắn cần làm, dù có chuyện gì xảy ra."

"Con biết ơn chú rất nhiều." Thiên Ly nói, siết chặt tay ông. "Ba con chắc chắn cũng vậy, nếu ông ấy có thể chứng kiến những gì chú đang làm cho gia đình con."

Đến ngày thứ tư, Trọng Khiêm gọi điện cho Thiên Ly với giọng đầy phấn khích lẫn thận trọng. "Chúng tôi đã xác định chính xác nơi ở của Phạm Văn Khoa — một căn phòng trọ nhỏ tại khu nhà trọ gần cảng cá. Lệnh bắt giữ đã được phê duyệt. Chúng tôi sẽ thực hiện vào sáng sớm mai."

"Tôi có thể đi cùng không?" Thiên Ly hỏi ngay, dù biết rõ khả năng câu trả lời sẽ là không.

"Tôi xin lỗi, Thiên Ly, nhưng đây là một chiến dịch bắt giữ chính thức, cô không có thẩm quyền tham gia trực tiếp." Trọng Khiêm nói, giọng anh đầy sự cảm thông nhưng kiên quyết. "Tôi hứa sẽ báo cho cô ngay khi có kết quả, dù chuyện gì xảy ra."

Thiên Ly gật đầu, dù trong lòng cô nóng lòng muốn được tận mắt chứng kiến khoảnh khắc kẻ đã gây ra cái chết của cha mình bị bắt giữ. "Tôi hiểu. Anh nhớ cẩn thận, Trọng Khiêm."

"Tôi sẽ cẩn thận." Anh đáp, giọng anh dịu lại. "Tôi có quá nhiều lý do để trở về an toàn lúc này."

Đêm đó, Thiên Ly hầu như không thể chợp mắt, nằm trên giường trong phòng nghỉ của trạm cứu hỏa, tâm trí quay cuồng với hàng ngàn viễn cảnh khác nhau. Cô nghĩ đến cha mình, đến tám năm dài đằng đẵng chờ đợi công lý, đến gương mặt mẹ cô mỗi lần nhắc về đêm định mệnh đó. Ngày mai, có lẽ, sẽ là ngày đầu tiên trong hành trình đưa toàn bộ sự thật ra ánh sáng, không còn là những mảnh ghép rời rạc nữa, mà là một bức tranh hoàn chỉnh, không thể chối cãi.

Gần năm giờ sáng, điện thoại cô rung lên. Tim Thiên Ly đập thình thịch khi nhìn thấy tên Trọng Khiêm hiện trên màn hình, cô vội vàng bắt máy.

"Anh Khiêm? Tình hình thế nào?" Cô hỏi ngay, giọng gấp gáp.

Có một khoảng im lặng ngắn ngủi trước khi giọng anh vang lên, mang một sắc thái phức tạp mà cô không thể ngay lập tức xác định được — vừa có phần thất vọng, vừa có phần cảnh giác. "Chúng tôi đã bắt được ông ta, Thiên Ly. Phạm Văn Khoa đang bị tạm giữ."

Thiên Ly cảm thấy một làn sóng nhẹ nhõm tràn ngập cơ thể, gần như khiến cô bật khóc ngay tại chỗ. "Cảm ơn trời... cuối cùng cũng bắt được ông ta rồi."

"Nhưng có một vấn đề." Trọng Khiêm nói tiếp, giọng anh trở nên nghiêm trọng hơn. "Trong lúc khám xét căn phòng trọ, chúng tôi phát hiện một cuốn sổ tay của ông ta, ghi chép chi tiết về các lần liên lạc và nhận tiền công cho từng vụ cháy, bao gồm cả vụ cháy kho hàng Vĩnh Thịnh tám năm trước. Nhưng trong đó, ông ta còn nhắc đến một cái tên khác, một người liên lạc trung gian giữa ông ta và Tăng Hữu Phát, người đã trực tiếp chỉ đạo và thanh toán cho ông ta trong nhiều năm qua."

"Ai vậy?" Thiên Ly hỏi, tim cô đập nhanh vì lo lắng lẫn tò mò.

Trọng Khiêm im lặng một lúc, rồi nói, giọng anh nặng trĩu. "Người đó được ghi lại với biệt danh 'Sếp Thọ'."

Thiên Ly cảm thấy như cả thế giới xung quanh mình chững lại trong khoảnh khắc đó. Dù cô đã nghi ngờ Võ Bá Thọ từ lâu, dù chú Thiện đã xác nhận ông ta là người ký duyệt bản báo cáo bị chỉnh sửa tám năm trước, nhưng việc nghe thấy bằng chứng trực tiếp cho thấy ông ta không chỉ che giấu tội ác, mà còn là một mắt xích trung gian, trực tiếp liên lạc và chỉ đạo kẻ đốt thuê, vẫn khiến cô bàng hoàng đến tột độ.

"Ông ta là cấp trên trực tiếp của cả hai chúng ta, Trọng Khiêm." Cô nói, giọng cô run lên vì phẫn nộ. "Ông ta đã ngồi ngay trong các buổi họp giao ban, giả vờ quan tâm đến cuộc điều tra này, trong khi chính ông ta mới là kẻ đứng sau tất cả."

"Tôi biết." Trọng Khiêm đáp, giọng anh cứng rắn đầy quyết tâm. "Và điều đó có nghĩa là chúng ta cần phải hành động vô cùng thận trọng từ giờ trở đi. Nếu ông ta biết mình đã bị lộ, ông ta có thể sẽ làm bất cứ điều gì để tiêu hủy bằng chứng hoặc trốn thoát trước khi bị bắt giữ chính thức."

Thiên Ly nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời đang dần chuyển sang màu xám nhạt của buổi bình minh sắp đến. Cô cảm nhận rõ ràng rằng họ đang đứng trước ngưỡng cửa của giai đoạn nguy hiểm nhất trong toàn bộ cuộc điều tra — giai đoạn mà kẻ thù, giờ đây đã bị dồn vào chân tường, sẽ trở nên liều lĩnh và tàn nhẫn hơn bao giờ hết để bảo vệ chính mình.

"Chúng ta cần giữ cuốn sổ tay đó ở nơi an toàn tuyệt đối." Cô nói, giọng cô lấy lại được sự tỉnh táo cần thiết dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang cảm xúc. "Nếu ông Thọ biết được nó đã lọt vào tay chúng ta, ông ta sẽ tìm mọi cách để tiêu hủy nó, hoặc tệ hơn, gây hại cho những ai đang giữ nó."

"Tôi đã gửi bản sao đến ba nơi lưu trữ độc lập khác nhau, bao gồm cả một luật sư mà tôi tin tưởng tuyệt đối, người không có bất kỳ liên hệ nào với Phòng Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy thành phố." Trọng Khiêm nói, giọng anh đầy sự thận trọng đã được tính toán kỹ lưỡng. "Bản gốc sẽ được niêm phong và chuyển thẳng lên cấp tỉnh trong hôm nay, không đi qua bất kỳ kênh nội bộ nào của thành phố nữa."

"Vậy bước tiếp theo là gì?" Thiên Ly hỏi, cảm nhận nhịp tim mình dần ổn định trở lại khi nghe thấy sự chuẩn bị kỹ lưỡng của anh.

"Tôi sẽ đề nghị công an tỉnh vào cuộc trực tiếp, thực hiện lệnh bắt giữ và khám xét đối với ông Thọ trong thời gian sớm nhất có thể, trước khi ông ta kịp phản ứng." Trọng Khiêm đáp, giọng anh kiên quyết. "Nhưng điều đó cần thời gian để hoàn tất thủ tục pháp lý, và trong khoảng thời gian chờ đợi đó, chúng ta phải đặc biệt cẩn trọng."

"Tôi hiểu." Thiên Ly gật đầu, nắm chặt điện thoại trong tay như để tìm kiếm một điểm tựa vững chắc giữa cơn bão cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. "Anh cẩn thận, Trọng Khiêm. Tôi sẽ đợi anh trở về."

Đã sao chép liên kết chương