Ngọn Lửa Sau Lằn Ranh
10 phút đọc

Chương 14

Chương 14 — Ngọn Lửa Sau Lằn Ranh

Cập nhật 17/08/2026 10 phút đọc

Xưởng phá dỡ bỏ hoang từng đứng tên Phạm Văn Khoa nằm sâu trong một khu đất trống ở ngoại ô thành phố Hòa Trạch, cách xa khu dân cư, bao quanh bởi những đống phế liệu xây dựng chất cao như núi. Thiên Ly và Trọng Khiêm đến đó vào buổi sáng, mang theo giấy phép khám xét do Trọng Khiêm xin được thông qua một kênh riêng, tránh không đi qua hệ thống báo cáo thông thường có thể lọt đến tai ông Thọ.

Khu xưởng đã bỏ hoang nhiều năm, cỏ dại mọc um tùm giữa những đống sắt vụn hoen gỉ, nhưng khi Trọng Khiêm cẩn thận kiểm tra một nhà kho nhỏ phía sau, họ phát hiện dấu hiệu cho thấy nơi đây vẫn được sử dụng gần đây — vài thùng phuy chứa hóa chất còn mới, dấu bánh xe tải in trên nền đất còn chưa phai mờ hoàn toàn.

"Có người vẫn đến đây thường xuyên." Trọng Khiêm nói, cúi xuống kiểm tra kỹ những dấu vết. "Có lẽ đây chính là nơi cất giữ nguyên liệu cho các vụ cháy."

Họ lặng lẽ khám xét khu vực suốt buổi sáng, thu thập từng mẫu vật, chụp ảnh từng góc độ. Trọng Khiêm làm việc với sự tỉ mỉ thường thấy, đo đạc khoảng cách giữa các thùng phuy, ghi chú số lô sản xuất in trên vỏ thùng, trong khi Thiên Ly lục soát từng góc nhà kho, cẩn thận không làm xáo trộn bất cứ thứ gì có thể là bằng chứng quan trọng.

"Nhìn cách sắp xếp này." Cô gọi anh lại, chỉ vào một góc nhà kho được dọn dẹp gọn gàng khác hẳn phần còn lại đầy bụi bặm. "Có người vẫn dùng góc này thường xuyên, như một nơi làm việc tạm thời."

Trọng Khiêm cúi xuống quan sát, gật đầu đồng tình. "Có dấu vết của một chiếc bàn nhỏ từng đặt ở đây, và vài vết cháy xém nhỏ trên nền đất, có lẽ là nơi thử nghiệm hỗn hợp chất xúc tác trước khi mang đi sử dụng."

Họ tiếp tục làm việc trong im lặng một lúc, chỉ có tiếng gió thổi qua những tấm tôn cũ kỹ tạo ra âm thanh kẽo kẹt ma mị. Đến gần trưa, khi cả hai đang chuẩn bị rời đi, Thiên Ly phát hiện một chiếc điện thoại di động cũ bị bỏ quên dưới một đống bạt che, có lẽ đã rơi ra trong lúc ai đó vội vã thu dọn.

"Anh Khiêm, xem cái này." Cô gọi anh lại, cẩn thận không chạm trực tiếp vào chiếc điện thoại.

Ngay khi Trọng Khiêm cúi xuống xem xét, một tiếng động cơ xe máy gầm rú vang lên từ phía xa, tiến nhanh về hướng họ. Cả hai lập tức cảnh giác, núp sau một đống phế liệu lớn.

"Có ai đó đang đến." Thiên Ly thì thầm.

Chiếc xe máy dừng lại cách đó không xa, một người đàn ông mặc áo khoác tối màu, đội mũ bảo hiểm che kín mặt, bước xuống, đi thẳng về phía nhà kho nơi họ vừa khám xét. Ông ta có dáng người và chiều cao khớp với những gì Thiên Ly nhớ được từ tấm ảnh của Phạm Văn Khoa.

Người đàn ông dừng lại đột ngột khi nhìn thấy dấu vết bị xáo trộn trong nhà kho, cơ thể ông ta căng cứng lên trong tư thế cảnh giác. Chỉ trong tích tắc, ông ta quay đầu chạy ngược lại phía xe máy.

"Đứng lại! Cảnh sát điều tra!" Trọng Khiêm hét lớn, lao ra khỏi chỗ ẩn nấp.

Nhưng người đàn ông đã kịp nổ máy xe, phóng đi với tốc độ chóng mặt, để lại một cột bụi mù mịt phía sau. Trọng Khiêm đuổi theo được vài chục mét trước khi buộc phải dừng lại, thở dốc, nắm chặt tay đầy tức giận.

"Chúng ta để ông ta chạy mất rồi." Anh nói, giọng đầy tiếc nuối.

"Nhưng ít nhất chúng ta biết chắc chắn ông ta vẫn đang lui tới nơi này." Thiên Ly nói, cố gắng nhìn vào mặt tích cực. "Và chúng ta có chiếc điện thoại kia."

Họ quay lại thu thập chiếc điện thoại làm bằng chứng, cẩn thận đóng gói theo đúng quy trình. Nhưng khi cả hai chuẩn bị rời khỏi khu vực, trời đột nhiên chuyển tối sầm, những đám mây đen kịt kéo đến nhanh chóng, báo hiệu một cơn giông lớn sắp ập tới.

"Chúng ta nên rời đi trước khi mưa lớn." Trọng Khiêm nói, nhìn lên bầu trời đang vần vũ.

Nhưng đúng lúc họ vừa lên xe, bộ đàm của Thiên Ly vang lên báo động khẩn cấp — một vụ cháy vừa bùng phát tại khu vực nhà kho chứa vật liệu xây dựng gần đó, không xa nơi họ đang đứng. Không có thời gian để suy nghĩ, cả hai lập tức lao đến hiện trường, vì đây là khu vực Thiên Ly vẫn phải trực chiến khi có báo động, dù đang trong giờ nghỉ.

Khi đến nơi, ngọn lửa đã bùng lên dữ dội, và tệ hơn, cơn giông đã ập đến với gió lớn thổi mạnh, khiến lửa lan nhanh một cách đáng sợ qua những dãy nhà kho chứa vật liệu dễ cháy. Đội cứu hỏa đến sau vài phút, nhưng Thiên Ly, với bản năng nghề nghiệp, đã lao vào hỗ trợ ngay khi nhận ra có một công nhân bảo vệ vẫn còn kẹt bên trong khu vực văn phòng nhỏ gần đó.

"Thiên Ly, đợi tôi!" Trọng Khiêm hét lên khi thấy cô lao vào mà không có đầy đủ trang bị bảo hộ.

Anh chạy theo cô, cả hai cùng lao vào tìm kiếm người bảo vệ giữa làn khói dày đặc. Gió lớn khiến ngọn lửa thay đổi hướng liên tục, khó lường, và có một khoảnh khắc, một mảng tường gạch phía trên bất ngờ sụp xuống ngay gần chỗ Trọng Khiêm đang đứng.

"Cẩn thận!" Thiên Ly hét lên, lao đến đẩy anh ra khỏi đường đi của mảng tường sập, cả hai ngã nhào xuống đất, chỉ cách đống gạch vỡ vụn vài gang tay.

Họ nằm đó một lúc, thở dốc, tim đập thình thịch vì vừa thoát khỏi một khoảnh khắc sinh tử trong gang tấc. Trọng Khiêm nhìn Thiên Ly, ánh mắt anh tràn đầy một cảm xúc mãnh liệt mà anh chưa từng để lộ ra trước đây.

"Cô vừa cứu mạng tôi." Anh nói, giọng vẫn còn run vì dư âm của khoảnh khắc nguy hiểm.

"Chúng ta cứu nhau." Thiên Ly đáp, nhận ra tay mình vẫn còn nắm chặt lấy tay áo anh. "Giờ chúng ta phải tìm người bảo vệ trước khi quá muộn."

Họ nhanh chóng đứng dậy, tiếp tục tìm kiếm, và cuối cùng phát hiện người bảo vệ đang trốn trong một góc phòng vệ sinh nhỏ, hoảng loạn nhưng may mắn chưa bị thương. Cả ba người thoát ra ngoài đúng lúc đội cứu hỏa chính thức đã kiểm soát được phần lớn đám cháy nhờ sự hỗ trợ của cơn mưa lớn vừa bắt đầu trút xuống.

Đứng dưới mái hiên một căn nhà gần đó, ướt sũng nhưng an toàn, Thiên Ly và Trọng Khiêm nhìn nhau trong ánh sáng nhập nhoạng của những tia chớp còn sót lại từ cơn giông. Cả hai đều biết, khoảnh khắc vừa trải qua đã thay đổi điều gì đó giữa họ, một điều không thể diễn tả bằng những từ ngữ thông thường của quan hệ đồng nghiệp.

"Tôi đã sợ." Trọng Khiêm nói khẽ, một sự thừa nhận hiếm hoi từ người đàn ông luôn tỏ ra điềm tĩnh, kiểm soát. "Không phải sợ cho bản thân tôi, mà sợ khi thấy mảng tường sắp đổ xuống chỗ cô đứng."

"Tôi cũng vậy." Thiên Ly đáp, giọng cô run rẩy nhưng chân thành. "Từ khi nào tôi lại lo lắng cho sự an toàn của anh nhiều đến vậy?"

Trọng Khiêm nhìn cô một lúc lâu, rồi từ từ đưa tay lên, gạt một lọn tóc ướt đang dính vào má cô. "Có lẽ từ ngày đầu tiên, khi tôi thấy cô sẵn sàng lao vào lửa mà không hề do dự, vì tin rằng mỗi giây chậm trễ đều có thể là một mạng người."

Khoảnh khắc đó, dưới mái hiên trong cơn mưa còn đang rả rích, giữa mùi khói khét còn vương trên quần áo cả hai, Thiên Ly cảm nhận một sự gần gũi chưa từng có với người đàn ông đứng trước mặt mình. Không cần thêm lời nói nào, cô nghiêng người lại gần, và Trọng Khiêm đáp lại bằng một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy chân thành, như một lời khẳng định cho tất cả những cảm xúc đã âm thầm lớn dần suốt những tuần qua.

Khi họ rời nhau ra, cả hai đều mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và ấm áp hiếm hoi giữa những ngày tháng căng thẳng vừa qua. "Tôi không định để chuyện này xảy ra giữa một cuộc điều tra." Trọng Khiêm nói, giọng có chút bối rối hiếm thấy.

"Tôi cũng vậy." Thiên Ly cười khẽ. "Nhưng tôi không hối hận."

"Tôi cũng không." Anh đáp, siết nhẹ tay cô. "Chỉ là từ giờ, tôi sẽ còn lo lắng cho cô nhiều hơn nữa."

Cơn mưa dần tạnh, để lại bầu trời trong trẻo hiếm hoi sau giông bão, ánh trăng bắt đầu ló dạng qua những đám mây đang tan dần. Thiên Ly đứng bên cạnh Trọng Khiêm, nhìn về phía đám cháy đã được dập tắt hoàn toàn, cảm nhận một sự bình yên lạ lùng len lỏi vào lòng, dù cô biết rõ con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai và nguy hiểm đang chờ đợi cả hai.

Đội trưởng Định tìm thấy họ ngay sau đó, đang bận rộn chỉ đạo việc thu dọn hiện trường, nhưng vẫn kịp liếc nhìn hai người với ánh mắt dò xét của một người từng trải. "Hai đứa ổn cả chứ? Nghe báo là có mảng tường sập gần chỗ hai đứa đứng."

"Tụi con ổn, chú Định." Thiên Ly đáp, cố giữ giọng bình thường dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang cảm xúc. "May mà thoát kịp."

Ông Định nhìn hai người thêm một lúc, rồi khẽ gật đầu, không nói thêm gì, chỉ vỗ vai Trọng Khiêm một cái trước khi quay lại với công việc. Có lẽ, với kinh nghiệm của một người đã chứng kiến biết bao đồng đội tìm thấy nhau giữa lằn ranh sinh tử, ông hiểu rõ hơn ai hết những gì vừa nảy sinh giữa hai người trẻ tuổi này, và ông chọn cách im lặng tôn trọng.

Trên đường trở về thành phố, ngồi trong xe của Trọng Khiêm khi cơn mưa đã dứt hẳn, Thiên Ly tựa đầu vào cửa kính, nhìn những vệt đèn đường lướt qua trong màn đêm. "Chiếc điện thoại chúng ta thu được, anh nghĩ nó có giúp được gì không?"

"Tôi đã gửi đi giám định dữ liệu ngay khi có thể." Trọng Khiêm đáp, mắt vẫn tập trung vào con đường phía trước, nhưng giọng anh đã mềm mại hơn hẳn so với vẻ nghiêm nghị thường ngày. "Nếu may mắn, chúng ta có thể tìm được số điện thoại liên lạc, tin nhắn, hoặc thậm chí là lịch sử cuộc gọi có thể dẫn đến người đã thuê ông ta."

"Anh nghĩ người đàn ông chúng ta thấy hôm nay chính là Phạm Văn Khoa?" Cô hỏi.

"Tôi tin là vậy, dù chưa thể khẳng định chắc chắn cho đến khi có thêm bằng chứng." Anh liếc sang nhìn cô một thoáng, ánh mắt dịu dàng hơn. "Nhưng dù có là ai, tối nay tôi chỉ mừng vì cả hai chúng ta đều an toàn trở về."

Thiên Ly mỉm cười, đưa tay ra nắm lấy tay anh đang đặt trên cần số, một cử chỉ tự nhiên đến mức cả hai đều không cần phải nói thêm lời nào. Ngoài cửa kính, thành phố Hòa Trạch dần hiện ra với những ánh đèn lấp lánh sau cơn mưa, phản chiếu trên mặt đường ướt như hàng ngàn vì sao rơi xuống trần gian, chứng kiến sự khởi đầu lặng lẽ nhưng chân thành của một tình cảm mới nhen nhóm giữa những hiểm nguy chưa hề vơi bớt.

Đã sao chép liên kết chương