Chương 17
Chương 17 — Ngọn Lửa Sau Lằn Ranh
Bốn ngày sau vụ tai nạn xe cứu hỏa, Thiên Ly nhận được một phong thư không đề tên người gửi, đặt ngay trước cửa nhà mẹ cô vào lúc sáng sớm, khi bà Vân Khanh vừa mở cửa sạp vải. Không có tem, không có dấu bưu điện — ai đó đã đích thân mang đến và đặt tại đó trong đêm.
Bên trong phong thư là một tấm ảnh cũ, đã ố vàng theo thời gian, chụp cảnh kho hàng Vĩnh Thịnh đang bốc cháy dữ dội tám năm trước, và ở góc dưới tấm ảnh, có dòng chữ viết tay nguệch ngoạc: "Có những sự thật nên để yên trong tro tàn. Đừng để lịch sử lặp lại với người cô yêu thương."
Thiên Ly đứng lặng người khi đọc dòng chữ đó, cả cơ thể run lên vì một cơn giận dữ pha lẫn nỗi sợ hãi mà cô chưa từng trải qua trước đây. Đây không còn là một hành động phá hoại gián tiếp như vụ cắt ống dầu phanh nữa — đây là một lời đe dọa trực tiếp, nhắm thẳng vào cô và có lẽ cả những người cô yêu thương.
"Ly, có chuyện gì vậy con?" Bà Vân Khanh hỏi khi thấy con gái đứng chết lặng, gương mặt tái mét.
Thiên Ly do dự một lúc, nhưng cuối cùng quyết định không giấu mẹ, đưa tấm ảnh và bức thư cho bà xem. Bà Vân Khanh đọc xong, hai tay run rẩy, gương mặt trắng bệch. "Trời ơi... họ dám đe dọa cả gia đình mình sao?"
"Mẹ đừng sợ." Thiên Ly nói, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng cô cũng đang hoảng loạn không kém. "Con sẽ báo ngay cho anh Khiêm và công an."
Cô lập tức gọi điện cho Trọng Khiêm, người có mặt tại nhà mẹ cô chỉ trong vòng hai mươi phút, gương mặt anh căng thẳng đến mức Thiên Ly chưa từng thấy trước đây. Anh cẩn thận đeo găng tay, thu thập tấm ảnh và bức thư làm bằng chứng, cho vào túi niêm phong chuyên dụng.
"Đây là hành vi đe dọa nghiêm trọng, có thể cấu thành tội danh hình sự riêng biệt." Anh nói, giọng anh cứng rắn nhưng Thiên Ly có thể nhận ra sự lo lắng đang giấu sau vẻ ngoài đó. "Tôi sẽ báo cáo lên công an thành phố ngay lập tức, yêu cầu điều tra dấu vân tay và nét chữ viết tay."
"Nếu báo cáo lên công an, liệu tin tức có thể lọt đến tai ông Thọ không?" Thiên Ly hỏi, giọng đầy lo lắng.
Trọng Khiêm im lặng một lúc, gương mặt anh đầy suy tư. "Đó là một rủi ro có thật. Nhưng chúng ta cũng không thể xử lý một vụ đe dọa nghiêm trọng như thế này hoàn toàn ngoài hệ thống chính thức. Tôi sẽ báo cáo trực tiếp lên một cấp cao hơn, bỏ qua kênh thông thường qua ông Thọ, và tôi sẽ đề nghị bố trí lực lượng bảo vệ cho cô và gia đình."
"Con không muốn kéo mẹ và em trai vào nguy hiểm vì con." Thiên Ly nói, giọng run lên vì lo lắng.
"Họ đã bị kéo vào rồi, Thiên Ly ạ, ngay khi kẻ đó gửi bức thư này đến nhà mẹ cô." Trọng Khiêm nói, giọng anh nghiêm nghị nhưng đầy sự cảm thông. "Điều duy nhất chúng ta có thể làm bây giờ là đảm bảo an toàn cho họ tốt nhất có thể, và tìm ra kẻ đứng sau việc này càng nhanh càng tốt."
Trước khi rời đi, Trọng Khiêm còn nán lại xem xét kỹ khu vực trước cửa sạp vải, tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào có thể giúp xác định kẻ đã để lại bức thư. "Không có camera an ninh nào ở đoạn phố này." Anh nói, cau mày nhìn quanh. "Kẻ đó chắc chắn đã nghiên cứu kỹ khu vực trước khi hành động, giống như cách chúng đã làm với chiếc xe cứu hỏa."
"Điều đó có nghĩa là chúng vẫn đang theo dõi tôi và gia đình tôi sát sao." Thiên Ly nói, giọng run lên vì nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình huống.
"Đúng vậy, và đó là lý do tôi cần cô cực kỳ cẩn trọng từ bây giờ." Trọng Khiêm nhìn cô, ánh mắt anh đầy lo lắng không giấu diếm. "Tôi sẽ đề nghị lắp đặt camera an ninh quanh khu vực sạp vải và nhà cô, ngụy trang dưới danh nghĩa nâng cấp an ninh khu phố, để không đánh động kẻ đang theo dõi."
Bà Vân Khanh, dù vẫn còn run rẩy vì sợ hãi, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nắm chặt tay con gái. "Mẹ không muốn con phải dừng lại vì mẹ, Ly à. Nhưng mẹ cũng không muốn mất thêm ai trong gia đình này nữa. Con phải hứa với mẹ, phải thật sự cẩn thận."
"Con hứa, mẹ." Thiên Ly ôm lấy mẹ, cảm nhận rõ sự run rẩy trong cơ thể gầy gò của bà. Suốt tám năm qua, người phụ nữ này đã một mình gánh chịu nỗi đau mất chồng, và giờ đây lại phải đối mặt với nỗi sợ hãi mất thêm con gái, chỉ vì một sự thật mà lẽ ra phải được phơi bày từ rất lâu.
Buổi chiều hôm đó, một tổ công an được cử đến hỗ trợ tuần tra khu vực quanh nhà bà Vân Khanh, dù không quá rầm rộ để tránh gây hoang mang trong khu phố. Thiên Ly cũng chuyển sang ở tạm tại trạm cứu hỏa trong vài ngày, phần vì an toàn, phần vì cô không muốn mang thêm nguy hiểm đến gần mẹ và em trai hơn nữa.
Tối hôm đó, ngồi trong phòng nghỉ của trạm, Thiên Ly gọi điện cho Việt Cường, dặn dò em trai cẩn thận hơn trong mọi việc, không đi một mình vào buổi tối, luôn thông báo lịch trình cho mẹ biết.
"Chị Ly, em không sợ đâu." Cường nói qua điện thoại, giọng cậu cứng cỏi hơn Thiên Ly tưởng. "Em chỉ lo cho chị thôi. Chị nhớ giữ mình an toàn nhé."
"Chị hứa." Thiên Ly đáp, cảm động trước sự trưởng thành của em trai mình. "Em cũng vậy, nhớ cẩn thận."
Sau cuộc gọi, Thiên Ly ngồi một mình trong phòng nghỉ tối om, nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn đường hắt vào một vệt sáng mờ nhạt. Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi thực sự len lỏi vào lòng, lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu cuộc điều tra này. Không phải sợ cho bản thân mình, mà sợ cho những người cô yêu thương — mẹ, em trai, và giờ đây, cả Trọng Khiêm.
Cửa phòng khẽ mở, Trọng Khiêm bước vào, mang theo hai ly trà nóng. Anh ngồi xuống cạnh cô, đưa cho cô một ly, im lặng một lúc trước khi lên tiếng.
"Cô đang sợ." Anh nói, không phải một câu hỏi, mà là một nhận định chắc chắn.
"Vâng." Thiên Ly thừa nhận, giọng cô nhỏ hơn thường lệ. "Tôi không sợ cho bản thân mình. Tôi sợ cho những người tôi yêu thương phải chịu hậu quả vì những gì tôi đang làm."
Trọng Khiêm nhìn cô một lúc lâu, rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. "Tôi hiểu cảm giác đó. Nhưng Thiên Ly, nếu chúng ta dừng lại vì sợ hãi, chúng ta đang để cho những kẻ đó thắng. Chúng ta đang để cho sự thật về cha cô mãi mãi bị chôn vùi, và để cho những kẻ gây ra tất cả những đau khổ này tiếp tục hoành hành mà không phải trả giá."
"Tôi biết." Thiên Ly gật đầu, nước mắt chực trào ra. "Nhưng tôi không muốn phải trả giá bằng mạng sống của những người tôi yêu thương."
"Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra." Trọng Khiêm nói, giọng anh chắc nịch, đầy quyết tâm. "Tôi hứa với cô, tôi sẽ làm mọi cách để bảo vệ cô, mẹ cô, em trai cô, và tất cả những ai liên quan đến vụ này. Chúng ta sẽ cẩn trọng hơn, thông minh hơn, nhưng chúng ta sẽ không lùi bước."
Thiên Ly nhìn anh, cảm nhận một sự an ủi sâu sắc từ sự quyết tâm và chân thành trong ánh mắt anh. Cô tựa đầu vào vai anh, để cho những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng được tuôn rơi.
"Cảm ơn anh vì đã ở đây." Cô thì thầm.
"Tôi sẽ luôn ở đây, Thiên Ly." Anh đáp, vòng tay ôm lấy cô, một cử chỉ an ủi chân thành giữa những ngày tháng đầy sóng gió. "Dù chuyện gì xảy ra, tôi sẽ không để cô một mình đối mặt với tất cả những chuyện này."
Đêm đó, dù nỗi sợ hãi vẫn còn đó, Thiên Ly cảm thấy một sức mạnh mới đang lớn dần trong lòng — sức mạnh của việc biết rằng mình không đơn độc, rằng có một người sẵn sàng đứng bên cạnh cô, bất kể hiểm nguy phía trước có lớn đến đâu. Và với sức mạnh đó, cô biết mình sẽ không bao giờ từ bỏ hành trình tìm kiếm sự thật cho cha, dù kẻ thù có tàn nhẫn và liều lĩnh đến mức nào.
Trước khi rời phòng, Trọng Khiêm dừng lại ở cửa, quay lại nhìn cô một lần nữa. "Ngày mai tôi sẽ trình báo cáo khẩn lên cấp trên của tôi ở tỉnh, không qua ông Thọ. Tôi cũng sẽ liên hệ với Đoàn Thúy Vân, đề nghị cô ấy tạm ngừng đăng thêm bài viết nào liên quan đến vụ án trong lúc này, để tránh khiêu khích thêm những kẻ đang theo dõi chúng ta."
"Anh nghĩ điều đó sẽ giúp ích?" Thiên Ly hỏi, ngước lên nhìn anh.
"Tôi nghĩ chúng ta cần giảm bớt sự chú ý công khai trong một thời gian, tập trung âm thầm củng cố bằng chứng, cho đến khi có đủ căn cứ để hành động dứt khoát." Trọng Khiêm đáp, giọng anh đã trở lại vẻ điềm tĩnh, có chiến lược thường thấy. "Nếu chúng ta cứ để mọi thứ diễn ra công khai, kẻ thù sẽ càng có nhiều cơ hội để phản ứng, thậm chí tiêu hủy bằng chứng hoặc bỏ trốn trước khi chúng ta kịp hành động."
Thiên Ly gật đầu, nhận ra sự khôn ngoan trong lời anh nói. "Vậy chúng ta nên làm gì tiếp theo?"
"Ngày mai, tôi sẽ sắp xếp để chú Thiện và ông Tám Rạng cung cấp lời khai chính thức, có ghi âm, có nhân chứng thứ ba xác nhận, để đảm bảo lời khai của họ không thể bị phủ nhận hay chỉnh sửa sau này." Trọng Khiêm nói, giọng anh đầy quyết đoán. "Chúng ta cần biến những bằng chứng rời rạc này thành một hồ sơ pháp lý vững chắc, không thể bị bẻ cong bởi bất kỳ ai, kể cả người có quyền lực như ông Thọ."
"Tôi sẽ đi cùng anh." Thiên Ly nói, giọng cô đã lấy lại phần nào sự quyết đoán thường ngày.
"Tôi biết." Trọng Khiêm mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi giữa những ngày căng thẳng. "Tôi không mong đợi gì khác từ cô cả."
Anh khép cửa lại, để Thiên Ly một mình trong bóng tối căn phòng nghỉ, nhưng lần này, cô không còn cảm thấy cô đơn hay bất lực như những gì cô cảm nhận trong tám năm qua. Cô nhắm mắt lại, hình dung gương mặt cha mình trong tấm ảnh treo ở nhà, và thì thầm một lời hứa cuối cùng trước khi chìm vào giấc ngủ: dù kẻ thù có gửi bao nhiêu lời đe dọa, dù chúng có tàn nhẫn đến đâu, cô sẽ không bao giờ để nỗi sợ hãi cản bước mình đi tìm công lý cho người cha đã khuất.