Ngọn Lửa Sau Lằn Ranh
9 phút đọc

Chương 16

Chương 16 — Ngọn Lửa Sau Lằn Ranh

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Buổi sáng thứ Ba, một tuần sau cuộc gặp với Bùi Xuân Thành, Đội Cứu hỏa Số 3 nhận được báo động về một vụ cháy nhỏ tại một cửa hàng điện tử ở trung tâm thành phố — một sự cố thông thường, không liên quan gì đến chuỗi vụ cháy ở Đông Kiều. Thiên Ly lên xe cùng cả tiểu đội như mọi lần, không hề hay biết rằng chuyến xuất kích này sẽ trở thành một trong những khoảnh khắc nguy hiểm nhất trong sự nghiệp của cô.

Xe cứu hỏa đang di chuyển với tốc độ cao trên đại lộ chính, còi hụ vang inh ỏi để mở đường, thì đột nhiên Đội trưởng Định, đang cầm lái, cảm nhận được sự bất thường trong hệ thống phanh.

"Phanh có vấn đề!" Ông hét lên, cố gắng đạp phanh nhiều lần nhưng phản ứng của xe chậm chạp và yếu ớt bất thường.

Chiếc xe cứu hỏa nặng hàng tấn lao về phía trước với tốc độ không giảm, tiến gần đến một ngã tư đông đúc nơi đèn giao thông đang chuyển sang đỏ cho hướng của họ. Cả tiểu đội trong xe đồng loạt hoảng loạn, bám chặt vào bất cứ thứ gì có thể trong khi ông Định vật lộn với vô lăng, cố gắng điều khiển chiếc xe tránh va chạm.

"Bám chặt vào!" Ông hét lớn, đánh lái gấp sang một bên, hướng chiếc xe về phía một khoảng trống bên lề đường thay vì lao thẳng vào dòng xe cộ đang băng qua ngã tư.

Chiếc xe cứu hỏa trượt dài trên mặt đường, va quệt vào một dải phân cách bằng bê tông trước khi dừng hẳn lại, gầm rú như một con thú bị thương. Cả tiểu đội bị xóc mạnh, vài người bị thương nhẹ do va đập, nhưng may mắn không ai gặp nguy hiểm đến tính mạng. Thiên Ly, ngồi ở hàng ghế sau, bị đập đầu vào thành xe, cảm thấy chóng mặt và một vệt máu nhỏ chảy ra từ vết rách trên trán.

"Mọi người ổn không?" Ông Định hét lên, giọng vẫn còn run vì cú sốc vừa trải qua.

Sau khi kiểm tra và xác nhận không ai bị thương nghiêm trọng, cả tiểu đội bước xuống xe, đứng nhìn chiếc xe cứu hỏa với gương mặt thất thần. Ông Định cúi xuống kiểm tra dưới gầm xe, và điều ông phát hiện khiến gương mặt ông tái mét.

"Đường ống dẫn dầu phanh bị cắt." Ông nói, giọng run lên vì phẫn nộ lẫn kinh hoàng. "Cắt bằng vật sắc, không phải do hao mòn tự nhiên."

Thiên Ly, dù đầu vẫn còn choáng váng, lập tức hiểu ra ý nghĩa của phát hiện này. Đây không phải một sự cố kỹ thuật ngẫu nhiên. Ai đó đã cố tình phá hoại chiếc xe cứu hỏa, với ý đồ gây ra một tai nạn nghiêm trọng.

"Chúng ta cần báo cáo ngay lập tức." Cô nói, dù giọng vẫn còn yếu ớt.

Trọng Khiêm có mặt tại hiện trường chỉ nửa giờ sau khi nhận được tin, gương mặt anh trắng bệch khi nhìn thấy Thiên Ly với vết thương trên trán, dù cô đã được sơ cứu và trấn an rằng chỉ là vết xước nhẹ.

"Cô có sao không?" Anh hỏi, giọng run lên, đến mức quên cả giữ vẻ chuyên nghiệp thường ngày trước mặt đồng nghiệp.

"Tôi ổn, chỉ là vết xước nhỏ thôi." Thiên Ly trấn an anh, dù trong lòng cô cũng không thể phủ nhận cảm giác sợ hãi đang len lỏi.

Trọng Khiêm cùng đội kỹ thuật kiểm tra kỹ lưỡng chiếc xe, xác nhận đường ống dẫn dầu phanh đã bị cắt một cách có chủ đích, bằng một vật sắc bén, tại vị trí khó phát hiện trong quá trình kiểm tra thông thường trước khi xuất kích. Vết cắt được thực hiện đủ sâu để đảm bảo phanh sẽ mất tác dụng sau một khoảng thời gian sử dụng nhất định, chứ không phải ngay lập tức — một tính toán tinh vi nhằm đảm bảo tai nạn xảy ra khi xe đang di chuyển với tốc độ cao trên đường phố, thay vì ngay trong sân trạm.

"Đây là hành động cố ý giết người." Trọng Khiêm nói, giọng anh run lên vì tức giận, một cảm xúc hiếm khi anh để lộ ra. "Không chỉ nhắm vào một cá nhân, mà là cả một tiểu đội."

"Ai có thể tiếp cận được chiếc xe này?" Thiên Ly hỏi, cố gắng suy nghĩ một cách logic dù đầu vẫn còn đau nhức.

"Xe đậu trong gara trạm, không có camera giám sát ở khu vực đó, và về lý thuyết, bất kỳ ai có quyền ra vào trạm đều có thể tiếp cận được." Đội trưởng Định trả lời, gương mặt ông nặng trĩu lo âu. "Nhưng để thực hiện được việc này mà không bị phát hiện, người đó phải hiểu rõ về lịch trình xuất kích và bố trí trong gara."

Câu nói đó khiến tất cả mọi người có mặt đều im lặng, nhận ra ẩn ý đáng sợ đằng sau nó — kẻ đã phá hoại chiếc xe có thể là người có quyền ra vào trạm cứu hỏa một cách hợp pháp, hoặc ít nhất có sự hỗ trợ từ một người nội bộ.

Buổi tối hôm đó, sau khi đã được kiểm tra y tế đầy đủ và xác nhận không có chấn thương nghiêm trọng, Thiên Ly ngồi trong văn phòng của Trọng Khiêm, cả hai cùng xem lại đoạn video giám sát ít ỏi từ camera an ninh gần cổng trạm.

"Không có hình ảnh nào rõ ràng về kẻ đã làm việc này." Trọng Khiêm nói, giọng đầy thất vọng sau khi xem đi xem lại đoạn video mờ nhạt. "Camera chỉ ghi được góc quay hạn chế, và bất kỳ ai cũng có thể tránh được tầm nhìn của nó nếu đã nghiên cứu kỹ trước."

"Vậy có nghĩa là kẻ đó đã theo dõi trạm của chúng tôi một thời gian, đủ để biết điểm mù của camera." Thiên Ly nói, cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi nhận ra mức độ chuẩn bị tinh vi của đối phương.

Trọng Khiêm quay sang nhìn cô, ánh mắt anh tràn đầy sự lo lắng không giấu diếm. "Thiên Ly, tôi nghĩ đây là dấu hiệu rõ ràng cho thấy họ đã biết chúng ta đang điều tra gần đến sự thật. Đây không còn là một lời cảnh cáo ngầm nữa, mà là một nỗ lực thực sự nhằm loại bỏ cô, có thể cả tôi, ra khỏi cuộc điều tra."

"Tôi sẽ không dừng lại." Thiên Ly nói, giọng cứng cỏi dù cơ thể vẫn còn đau nhức. "Nếu tôi dừng lại bây giờ, điều đó có nghĩa là họ đã thắng."

"Tôi không yêu cầu cô dừng lại." Trọng Khiêm nắm lấy tay cô, giọng anh trở nên nghiêm túc và tha thiết. "Nhưng tôi cần cô hứa sẽ cẩn trọng hơn bao giờ hết. Kiểm tra kỹ mọi thứ trước khi sử dụng, không đi một mình đến những nơi vắng vẻ, và báo cho tôi biết mọi lịch trình di chuyển của cô."

Thiên Ly gật đầu, nhận ra sự chân thành và lo lắng thực sự trong giọng nói của anh. "Tôi hứa. Nhưng anh cũng phải cẩn trọng như vậy, Trọng Khiêm. Nếu họ đã dám phá hoại xe cứu hỏa, họ có thể nhắm vào anh không kém gì tôi."

"Tôi biết." Anh gật đầu, siết nhẹ tay cô. "Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua chuyện này, và chúng ta sẽ đưa những kẻ đứng sau ra ánh sáng, dù họ có cố gắng ngăn cản đến đâu."

Đêm đó, khi Thiên Ly trở về nhà, mẹ cô nhìn thấy vết băng trên trán con gái, gương mặt bà trắng bệch vì lo sợ. "Chuyện gì đã xảy ra vậy, Ly?"

Thiên Ly kể lại sự việc một cách nhẹ nhàng nhất có thể, cố gắng không làm mẹ hoảng loạn thêm, nhưng bà Vân Khanh vẫn ôm chặt lấy con gái, nước mắt lăn dài trên má. "Mẹ sợ lắm, Ly à. Mẹ đã mất ba con vì những kẻ tàn nhẫn đó rồi, mẹ không thể mất thêm con nữa."

"Mẹ ơi, con sẽ cẩn thận." Thiên Ly ôm mẹ, cảm nhận rõ nỗi sợ hãi đang bao trùm lấy cả gia đình nhỏ của mình. "Nhưng con không thể dừng lại. Nếu con dừng lại bây giờ, cái chết của ba sẽ mãi mãi không bao giờ được minh oan."

Bà Vân Khanh im lặng một lúc lâu, rồi gật đầu, dù nước mắt vẫn chưa ngừng rơi. "Mẹ hiểu, con à. Mẹ chỉ mong con thật sự cẩn thận, vì mẹ không thể chịu đựng thêm một lần mất mát nào nữa."

Đêm đó, Thiên Ly nằm trên giường, đầu vẫn còn đau nhức từ vết thương, nhưng tâm trí cô lại tỉnh táo hơn bao giờ hết. Cô hiểu rằng cuộc điều tra đã bước sang một giai đoạn mới, nguy hiểm hơn nhiều so với những gì họ từng đối mặt trước đây. Kẻ thù giấu mặt đã ra tay, và điều đó chỉ có thể có nghĩa một điều — họ đang sợ hãi trước sự thật sắp bị phơi bày, và sự sợ hãi đó khiến họ trở nên liều lĩnh và nguy hiểm hơn bao giờ hết.

Sáng hôm sau, tại trạm, không khí nặng nề bao trùm cả tiểu đội. Đội trưởng Định triệu tập một cuộc họp khẩn, yêu cầu tất cả các thành viên phải kiểm tra kỹ lưỡng từng chi tiết của xe cứu hỏa trước mỗi ca trực, không được bỏ qua bất kỳ bước nào trong quy trình an toàn, dù điều đó có làm chậm thời gian xuất kích.

"Tôi biết mọi người đang hoang mang." Ông nói, đứng trước cả tiểu đội, giọng ông trầm và chắc chắn như một người cha đang trấn an đàn con. "Nhưng chúng ta không thể để nỗi sợ hãi làm lung lay tinh thần làm việc. Chúng ta là những người bảo vệ thành phố này, và chúng ta sẽ không lùi bước trước bất kỳ kẻ nào muốn ngăn cản công lý được thực thi."

Hồ Mạnh Cường, người từng hoài nghi những suy đoán của Thiên Ly trong những ngày đầu, giờ đây là người đầu tiên đứng dậy, giọng anh đầy quyết tâm. "Tôi tình nguyện kiểm tra xe mỗi sáng trước khi giao ca, thêm vào quy trình thường lệ. Nếu có ai định giở trò một lần nữa, tôi sẽ không để lọt qua mắt mình."

Trịnh Nhật Tân, dù còn trẻ và có phần non nớt, cũng lên tiếng, giọng cậu run nhưng kiên định. "Em cũng vậy. Em không muốn có thêm ai trong đội gặp nguy hiểm như hôm qua nữa."

Thiên Ly nhìn quanh những gương mặt đồng đội, cảm nhận một sự ấm áp xen lẫn niềm tự hào dâng lên trong lòng. Dù đối mặt với hiểm nguy thực sự, không một ai trong tiểu đội tỏ ra muốn lùi bước hay xa lánh cô vì những rắc rối mà cuộc điều tra của cô có thể mang lại. Ngược lại, họ càng đoàn kết hơn, càng quyết tâm bảo vệ lẫn nhau hơn bao giờ hết — đúng như tinh thần mà cha cô vẫn luôn dạy dỗ suốt những năm ông còn là đội trưởng của chính tiểu đội này.

Đã sao chép liên kết chương