Chương 1
Chương 1 — Đừng Bao Giờ Đắc Tội Với Người Lao Công
Năm giờ mười lăm phút sáng, khi cả con hẻm nhỏ sau lưng Trường Quốc tế Sunrise Saigon còn chìm trong màn sương mỏng, Chiêm Đắc Long đã dậy. Anh không cần chuông báo thức. Tám năm sống theo một nhịp điệu khắc nghiệt tự đặt ra đã biến cơ thể anh thành một chiếc đồng hồ không bao giờ sai lệch quá năm phút, dù ngủ hay thức, dù yên bình hay có biến.
Căn hộ hai phòng anh thuê nằm trên tầng ba một chung cư cũ, cách trường hai cây số, đủ gần để anh có thể đến kịp trong mọi tình huống, đủ xa để không ai tò mò kết nối giữa người bảo vệ tên Trần Văn Phúc và cô học sinh lớp mười tên Lê Anh Thư ở căn hộ bên cạnh phòng ngủ của anh. Anh đứng trước gương, nhìn gương mặt mình một lúc lâu. Vết sẹo mờ nơi thái dương trái, dấu tích của một đêm anh không bao giờ cho phép mình quên, vẫn ở đó, nhạt dần theo năm tháng nhưng chưa từng biến mất hẳn, giống như phần con người cũ trong anh.
Anh mặc bộ đồng phục bảo vệ màu xanh rêu, cài lại từng chiếc cúc áo một cách cẩn thận như thể đó là một bộ vest, rồi bước sang phòng bên cạnh, gõ nhẹ ba tiếng lên cánh cửa gỗ mỏng.
"Con dậy chưa, Thư?"
Có tiếng cựa mình, tiếng chân trần chạm sàn gỗ, rồi cánh cửa mở ra, để lộ một cô bé mười sáu tuổi tóc còn rối, mắt còn ngái ngủ nhưng đã nở một nụ cười quen thuộc.
"Dạ con dậy rồi, chú Phúc."
Cô bé gọi anh là "chú Phúc" đã tám năm nay, quen đến mức đôi khi chính Đắc Long cũng quên mất âm thanh "ba" từng vang lên trong căn biệt thự cũ nghe như thế nào. Đó là cái giá đầu tiên và đau đớn nhất trong tất cả những cái giá anh phải trả để giữ con gái mình sống sót qua tám năm qua. Trên giấy tờ, không có Chiêm Đắc Long nào còn tồn tại trong thế giới doanh nghiệp. Không có Chiêm Bảo Trân nào là con gái duy nhất của nhà sáng lập Tập đoàn Hắc Thịnh. Chỉ có Trần Văn Phúc, bốn mươi ba tuổi, bảo vệ trường học, và Lê Anh Thư, mười sáu tuổi, học sinh lớp mười, hai người dưng sống chung một mái nhà vì một lý do được ghi trong hồ sơ tạm trú là "cháu gái được gửi gắm".
Anh Thư — cái tên đã trở thành một phần con người cô suốt tám năm, đến mức cô đôi khi tự hỏi liệu Chiêm Bảo Trân có còn là mình hay không — rửa mặt, mặc đồng phục, xếp sách vở vào cặp trong lúc Đắc Long chuẩn bị bữa sáng đơn giản: hai quả trứng ốp la, một ít rau luộc, một ly sữa. Anh không bao giờ để con gái ăn sáng ngoài đường, dù chỉ là một chiếc bánh mì. Thói quen kiểm soát từng chi tiết nhỏ nhất trong đời sống của con là thứ duy nhất còn sót lại từ một Chiêm Đắc Long từng điều hành hàng nghìn nhân sự, từng có thể ra quyết định hàng trăm tỷ đồng chỉ trong một cuộc họp mười lăm phút.
"Hôm nay có kiểm tra Sinh học," Anh Thư vừa ăn vừa nói, giọng có chút lo lắng. "Con ôn tới hai giờ sáng."
"Ba... " Đắc Long khựng lại nửa giây, như mọi lần suýt buột miệng một từ mà anh đã cấm bản thân dùng suốt tám năm, rồi tiếp tục bằng giọng điềm tĩnh. "Chú thấy con ôn kỹ lắm rồi. Đừng thức khuya quá, hại mắt."
Anh Thư ngẩng lên nhìn anh một thoáng, ánh mắt thoáng qua một nét gì đó tinh tế mà một cô bé mười sáu tuổi không nên có — như thể cô nhận ra sự khựng lại ấy nhưng chọn không hỏi, giống như tất cả những lần trước đó trong đời mình. Cô không nhớ rõ mặt mẹ. Cô không nhớ rõ căn biệt thự cũ, chỉ còn vài mảnh ký ức mơ hồ về một khu vườn rộng có hồ cá koi và tiếng cười của một người phụ nữ đội mũ rơm. Nhưng cô nhớ rất rõ một điều: từ năm tám tuổi, người đàn ông ngồi trước mặt cô lúc nào cũng chỉ có một ánh mắt duy nhất dành cho cô — ánh mắt của một người sẵn sàng đánh đổi tất cả những gì mình có, kể cả danh tính, kể cả quá khứ, để cô được sống bình yên.
Bảy giờ kém mười lăm, hai người rời khỏi chung cư, đi bộ ra trạm xe buýt, không đi cùng nhau quá gần, đúng như thói quen an toàn mà Đắc Long đã rèn cho con suốt tám năm — không phải vì xấu hổ, mà vì một bản năng sinh tồn đã ăn sâu vào máu thịt anh từ đêm định mệnh năm nào. Anh Thư lên xe buýt của trường, còn Đắc Long đi bộ thêm mười lăm phút để đến cổng sau, nơi anh vào ca lúc bảy giờ, tráo phiên với một bảo vệ già tên chú Sáu vừa trực đêm.
Trường Quốc tế Sunrise Saigon là một quần thể kiến trúc hiện đại nằm giữa quận 2, với những dãy nhà kính cao ba tầng, sân bóng cỏ nhân tạo, hồ bơi tiêu chuẩn Olympic và một khu vườn thực nghiệm sinh học rộng cả nghìn mét vuông. Học phí mỗi năm ở đây đủ để mua một căn hộ nhỏ tại quận Bình Thạnh. Phụ huynh học sinh phần lớn là chủ doanh nghiệp, giám đốc điều hành, hoặc con cái của những gia tộc có tiếng trong giới kinh doanh Sài Gòn. Đắc Long biết rõ ngôi trường này hơn bất kỳ ai, không chỉ vì tám năm làm bảo vệ ở đây, mà vì chính anh, dưới một cái tên khác trên giấy tờ pháp lý cách đây nhiều năm, đã từng là một trong những cổ đông sáng lập âm thầm góp vốn xây dựng nó — một sự trùng hợp mà chỉ có Đắc Long và luật sư Lâm Gia Bách của anh biết. Anh chọn nơi này cho con gái không phải ngẫu nhiên. Đây là nơi duy nhất anh có đủ ảnh hưởng ngầm để đảm bảo an toàn cho con, dù ảnh hưởng ấy giờ chỉ còn là những mối quan hệ cũ kỹ, mờ nhạt, được giấu kỹ như chính con người anh.
Công việc của một bảo vệ trường học không có gì đáng nói. Kiểm tra thẻ ra vào ở cổng, tuần tra hành lang, xử lý những vụ việc nhỏ như học sinh trốn học hút thuốc sau nhà vệ sinh, hay đôi khi chỉ đơn giản là mở cửa giúp một phụ huynh mang quá nhiều đồ. Đắc Long làm tất cả những việc ấy với một sự tận tụy lặng lẽ khiến không ai trong trường, từ hiệu trưởng Đào Thị Minh Châu đến những giáo viên trẻ mới vào nghề, có thể phàn nàn dù chỉ một câu. Anh ít nói, không bao giờ tham gia chuyện phiếm ở phòng bảo vệ, luôn đến sớm và về muộn nhất. Có người từng hỏi anh sao không tìm một công việc nhàn hạ hơn ở tuổi này, anh chỉ cười nhẹ, nói mình quen với công việc chân tay, không hợp với bàn giấy.
Không ai biết rằng đôi mắt lặng lẽ quan sát từng góc sân trường ấy từng đọc được báo cáo tài chính hàng trăm trang chỉ trong một buổi sáng. Không ai biết bàn tay đang cầm chổi quét sân kia từng ký những hợp đồng trị giá hàng nghìn tỷ đồng. Và càng không ai biết, đằng sau vẻ ngoài cam chịu, nhẫn nhịn của người bảo vệ trung niên ấy là một hệ thống cảnh giác tinh vi không bao giờ tắt, một bản năng sinh tồn được rèn giũa không chỉ từ thương trường, mà từ những năm tháng tuổi trẻ anh từng phục vụ trong một đơn vị đặc nhiệm trước khi rẽ sang con đường kinh doanh — thứ bản năng khiến anh, chỉ bằng một ánh nhìn thoáng qua giữa đám đông học sinh tan trường, có thể nhận ra ngay lập tức những gương mặt lạ không thuộc về nơi này.
Sáng nay, như mọi sáng khác, Đắc Long đứng ở vị trí quen thuộc gần cổng chính, mắt dõi theo từng chiếc xe đưa đón lăn bánh vào sân trong. Anh nhìn thấy con gái mình bước xuống xe buýt, hòa vào dòng học sinh đông đúc, cười nói cùng hai người bạn thân — Diệu Khanh và một cậu bé tên Bình, những gương mặt anh đã ghi nhớ kỹ từ ngày đầu Anh Thư vào trường vì thói quen thẩm tra lý lịch bạn bè con gái một cách kín đáo. Anh cũng nhìn thấy, cách đó không xa, một chiếc xe đen bóng loáng dừng lại, cửa xe mở ra, một cậu thiếu niên bước xuống với dáng vẻ ngạo nghễ đặc trưng của những đứa trẻ chưa từng phải tự mình kiếm một đồng nào trong đời.
Tăng Khải Phong.
Đắc Long đã để ý cậu ta từ lâu, không phải vì linh cảm đặc biệt gì, mà đơn giản vì cái họ Tăng khắc sâu trong ký ức anh như một vết bỏng không bao giờ lành. Anh biết rõ Tập đoàn Tăng Phát là ai, biết rõ người đứng đầu tập đoàn ấy từng là ai trong cuộc đời mình. Nhưng suốt hai năm qua, kể từ ngày cậu thiếu niên này chuyển vào trường, Đắc Long vẫn giữ khoảng cách tuyệt đối, không để bất kỳ cảm xúc nào lộ ra ngoài, chỉ âm thầm quan sát, âm thầm cảnh giác, như một con thú săn mồi già dặn biết chờ đợi đúng thời điểm.
Anh không biết rằng chỉ vài tuần nữa, sự cảnh giác âm thầm ấy sẽ không còn đủ để bảo vệ con gái mình.
Buổi sáng trôi qua bình lặng như mọi buổi sáng khác trong suốt tám năm. Đắc Long tuần tra, kiểm tra camera an ninh, giúp một cô giáo trẻ sửa cánh cửa phòng thí nghiệm bị kẹt bản lề. Đến giờ ra chơi, anh đứng ở góc sân, nhìn Anh Thư ngồi cùng Diệu Khanh dưới gốc cây phượng già, hai đứa cười đùa với nhau, và trong khoảnh khắc ấy, anh cho phép mình có một giây bình yên hiếm hoi — thứ bình yên mà anh đã đánh đổi bằng cả một đế chế để có được.
Nhưng bình yên, với một người từng đứng trên đỉnh cao quyền lực rồi rơi xuống vực sâu chỉ trong một đêm, chưa bao giờ là thứ có thể tin tưởng tuyệt đối. Đắc Long học được điều đó theo cách đau đớn nhất. Và dù đã cố gắng chôn vùi bản năng cảnh giác ấy trong tám năm sống ẩn danh, anh vẫn không thể không nhận ra, ở phía xa sân trường, Tăng Khải Phong đang nhìn về phía Anh Thư với một ánh mắt mà bất kỳ người cha nào cũng có thể đọc được ngay lập tức — ánh mắt của sự khinh miệt pha lẫn thứ ác ý trẻ con nguy hiểm, thứ ác ý mà nếu không được ngăn chặn kịp thời, có thể lớn dần thành một cơn bão không ai lường trước được.
Chiều hôm đó, khi ca trực kết thúc, Đắc Long đứng đợi con gái ở cổng sau như thường lệ. Anh Thư chạy ra, khuôn mặt vẫn còn vương nét mệt mỏi của một ngày học dài, nhưng khi nhìn thấy anh, cô vẫn nở nụ cười quen thuộc ấy, nụ cười duy nhất trên đời khiến Đắc Long cảm thấy tám năm ẩn danh của mình không hề vô nghĩa.
"Chú Phúc ơi, con làm bài kiểm tra tốt lắm," cô khoe, giọng đầy tự hào.
"Giỏi lắm," Đắc Long xoa đầu con gái, một cử chỉ anh chỉ cho phép mình làm khi không có ai xung quanh. "Về nhà chú nấu món con thích."
Hai cha con sóng vai bước đi trong ánh chiều tà, giữa dòng người tan trường hối hả, giữa những chiếc xe sang trọng nối đuôi nhau trước cổng. Không ai để ý đến người bảo vệ trung niên và cô học sinh nhỏ bé ấy. Không ai biết, giữa khung cảnh bình dị đó, có một người cha đang mang trong mình bí mật lớn nhất Sài Gòn, một bí mật đủ sức lật đổ cả một đế chế nếu bị phát hiện, và một tình yêu đủ lớn để anh sẵn sàng đánh đổi tất cả một lần nữa, nếu điều đó cần thiết để bảo vệ đứa con gái duy nhất của mình.
Đêm đó, sau khi Anh Thư đã ngủ say, Đắc Long ngồi một mình trong phòng khách nhỏ, mở chiếc hộp gỗ cũ cất dưới đáy tủ — nơi anh giữ những thứ duy nhất còn sót lại từ cuộc đời trước: một tấm ảnh cưới đã ố vàng, một chiếc nhẫn bạc, và một tấm danh thiếp cũ ghi dòng chữ "Chiêm Đắc Long — Chủ tịch Hội đồng quản trị, Tập đoàn Hắc Thịnh". Anh nhìn tấm danh thiếp thật lâu, ngón tay lướt nhẹ qua từng con chữ, rồi cất nó lại vào hộp, đóng nắp, như đóng lại một cánh cửa quá khứ mà anh đã tự nhủ mình sẽ không bao giờ mở ra nữa.
Ngoài ban công, một cơn gió muộn lùa qua khe cửa sổ, làm ngọn đèn bàn khẽ chao. Bóng anh đổ dài lên bức tường loang lổ vết ẩm, và trong khoảnh khắc ấy, Đắc Long có cảm giác kỳ lạ rằng mình đang nhìn một người xa lạ — không phải Trần Văn Phúc cam chịu của tám năm nay, cũng chẳng còn là Chiêm Đắc Long uy quyền của một thời đã mất, mà là một cái gì đó ở giữa, đang chờ một cái cớ để chọn lại mình là ai. Anh ngồi bất động cho đến khi ngọn đèn hết chao mới nhận ra mình đã nín thở từ lúc nào không biết.
Đêm đó, cách căn hộ nhỏ của anh chưa đầy mười cây số, trong một sân trường vắng dưới ánh đèn cao áp, một cậu thiếu niên tên Tăng Khải Phong đang ngồi trong xe riêng, gõ một tin nhắn ngắn cho ba người bạn thân, bàn về một trò chơi mà cậu ta tin chắc sẽ khiến "con nhỏ học giỏi hay chảnh" kia không còn dám ngẩng đầu lên nhìn ai lần nữa. Cậu ta không biết, và Đắc Long cũng chưa hề hay biết, rằng cái tên "Trần Văn Phúc" đã âm thầm nằm trong một hồ sơ khác, cách đó rất xa, trên bàn làm việc của một người đàn ông chưa từng quên món nợ tám năm cũ. Cánh cửa quá khứ mà Đắc Long vừa đóng lại đêm nay, hóa ra, chưa bao giờ thực sự khép kín.