Đừng Bao Giờ Đắc Tội Với Người Lao Công
14 phút đọc

Chương 18

Chương 18 — Đừng Bao Giờ Đắc Tội Với Người Lao Công

Cập nhật 09/09/2026 14 phút đọc

Sau đêm giải cứu thành công, Đắc Long không cho phép mình và những người thân yêu có thêm một giây phút chờ đợi nào nữa. Anh Thư, dù vẫn còn bàng hoàng sau biến cố, được đưa đến ở tạm tại một căn nhà an toàn do Hồ Trọng Nhân bố trí, có Nguyệt Hà túc trực bên cạnh chăm sóc cả về thể chất lẫn tinh thần, cùng với đội an ninh canh gác nghiêm ngặt suốt hai mươi bốn giờ. Đắc Long, sau khi đảm bảo chắc chắn con gái đã an toàn tuyệt đối, lập tức bắt tay vào bước cuối cùng của kế hoạch mà anh và các cộng sự đã chuẩn bị suốt tám năm ròng rã.

Sáng hôm sau, đúng vào ngày Hội đồng quản trị Hắc Thịnh tổ chức phiên họp định kỳ hàng quý — phiên họp mà theo lịch trình ban đầu chỉ đơn thuần thảo luận về báo cáo tài chính quý và tiến độ một số dự án đang triển khai — Đắc Long, cùng luật sư Lâm Gia Bách và toàn bộ hồ sơ bằng chứng đã được củng cố vững chắc qua nhiều năm, xuất hiện tại trụ sở chọc trời của Tập đoàn Hắc Thịnh, nơi anh đã không đặt chân đến suốt tám năm dài.

Đứng trước tòa nhà cao chót vót mang tên chính tập đoàn do mình sáng lập, Đắc Long dừng lại một khoảnh khắc, ngước nhìn lên đỉnh tòa nhà, ký ức về những năm tháng huy hoàng cũ ùa về mãnh liệt. Anh mặc một bộ vest đen được Lâm Gia Bách chuẩn bị sẵn, tóc chải gọn gàng, không còn dáng vẻ khép nép, cúi đầu của một người bảo vệ trường học nữa, mà là phong thái đường bệ, uy nghi của một nhà lãnh đạo từng đứng đầu hàng nghìn nhân sự. Dưới lớp vải sơ mi trắng phẳng phiu, một lớp băng gạc quấn chặt quanh cẳng tay và vai trái vẫn còn rịn máu mờ từ vết dao và vết đạn sượt đêm qua, nhưng anh không để lộ ra bất kỳ dấu hiệu đau đớn nào trên gương mặt — tám năm rèn luyện che giấu cảm xúc trước ống kính và trước đối tác đã dạy anh cách gạt cơn đau thể xác sang một bên khi cần thiết.

"Sẵn sàng chưa?" Lâm Gia Bách hỏi, đứng bên cạnh anh, tay ôm chặt cặp tài liệu chứa đựng toàn bộ bằng chứng thu thập được suốt tám năm qua.

Đắc Long không trả lời ngay. Anh nhìn lên tấm biển hiệu Hắc Thịnh sáng loáng phía trên cửa kính, nơi ba chữ cái tên tập đoàn từng in trên mọi tấm danh thiếp anh phát ra suốt mười lăm năm, rồi khẽ chỉnh lại cổ áo vest, một cử chỉ nhỏ nhưng dứt khoát, như thể đang khoác lại một lớp áo giáp đã cởi ra quá lâu. "Sẵn sàng," anh đáp, giọng bình thản nhưng chứa đựng một sức mạnh không thể lay chuyển. "Đi thôi."

Nhờ sự sắp xếp trước của Huỳnh Bảo Toàn, cả hai được phép vào tòa nhà mà không gặp bất kỳ trở ngại nào từ đội an ninh, tiến thẳng lên tầng ba mươi, nơi phòng họp Hội đồng quản trị đang diễn ra phiên họp với sự tham dự đầy đủ của toàn bộ thành viên cấp cao, bao gồm cả Tăng Bách Nguyên đang ngồi ở vị trí chủ tọa thực quyền, dù trên danh nghĩa Huỳnh Bảo Toàn vẫn giữ chức Chủ tịch.

Khi cánh cửa phòng họp bật mở, mọi ánh mắt trong phòng đồng loạt đổ dồn về phía hai người đàn ông vừa bước vào. Một sự im lặng chết chóc bao trùm căn phòng khi nhiều thành viên lớn tuổi trong hội đồng, những người từng làm việc trực tiếp dưới thời Đắc Long, nhận ra ngay lập tức người đàn ông đang đứng đó, dù đã tám năm trôi qua, dù gương mặt anh có phần phong trần hơn, dù có thêm một vết sẹo mờ nơi thái dương.

"Không thể nào," một thành viên hội đồng lớn tuổi lẩm bẩm, đứng bật dậy khỏi ghế. "Chiêm Đắc Long? Cậu... cậu vẫn còn sống sao?"

Tăng Bách Nguyên, ngồi ở vị trí đầu bàn, gương mặt thoáng qua một sự sững sờ tột độ trong tích tắc trước khi kịp lấy lại vẻ điềm tĩnh giả tạo quen thuộc. Nhưng Đắc Long, với con mắt tinh tường đã quan sát hàng nghìn cuộc đàm phán căng thẳng trong quá khứ, nhận ra rõ ràng bàn tay ông ta đang siết chặt lấy cây bút trên bàn, các khớp ngón tay trắng bệch vì lực siết quá mạnh — dấu hiệu không thể che giấu của một sự hoảng loạn thật sự đằng sau lớp vỏ bọc điềm nhiên.

"Chiêm Đắc Long," Tăng Bách Nguyên lên tiếng, cố gắng giữ giọng bình thản, "thật bất ngờ khi thấy cậu xuất hiện ở đây, sau bằng ấy năm. Nhưng cậu không có quyền hạn gì để tham dự phiên họp này nữa, cậu đã bán hết cổ phần của mình từ tám năm trước."

Một khoé miệng Tăng Bách Nguyên khẽ nhếch lên, một nụ cười mỏng đầy hàm ý mà chỉ riêng Đắc Long, trong toàn bộ căn phòng, mới đủ hiểu rõ ngọn nguồn. "Mà này, Đắc Long," ông ta nói thêm, giọng cố tình hạ xuống như một câu chuyện phiếm vô hại, "tôi nghe nói đêm qua có chút trục trặc nhỏ đâu đó ngoại thành. Hy vọng con gái cậu không hoảng sợ quá."

Cả căn phòng, vốn đang xôn xao vì sự xuất hiện đột ngột của Đắc Long, không một ai nhận ra trọng lượng thật sự ẩn giấu sau câu nói tưởng như bâng quơ ấy. Nhưng Đắc Long hiểu rõ hơn ai hết — đó là một lời đe dọa trần trụi, một cách nhắc nhở lạnh lùng rằng con gái anh vẫn có thể là quân bài mặc cả bất cứ lúc nào ông ta muốn. Anh không để bất kỳ thớ cơ nào trên gương mặt mình phản bội cảm xúc thật sự đang cuộn trào trong lòng, chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh không kém phần sắc bén. "Con gái tôi ổn cả, ông Nguyên à. Ổn hơn cả những gì ông tưởng tượng rất nhiều. Nhưng chúng ta sẽ nói về chuyện đó sau, khi thời điểm thích hợp hơn. Bây giờ, hãy nói về chuyện tám năm trước đã."

Câu trả lời điềm tĩnh đến kỳ lạ ấy khiến một thoáng bối rối lướt qua gương mặt Tăng Bách Nguyên — không phải vì ông ta tin lời đe dọa của mình đã thất bại, mà vì ông ta hoàn toàn không hiểu nổi tại sao Đắc Long lại bình thản đến vậy trước một câu ám chỉ đáng ra phải khiến bất kỳ người cha nào cũng phải run sợ.

Giọng Đắc Long vang khắp căn phòng, đầy uy quyền không hề suy giảm dù đã tám năm xa cách. "Tôi không đến đây với tư cách cổ đông. Tôi đến đây với tư cách là nạn nhân của một âm mưu chiếm đoạt tài sản có tổ chức, và là cha của một đứa trẻ vừa suýt mất mạng vì bị chính con trai ông và những kẻ dưới trướng ông nhắm đến."

Anh ra hiệu cho Lâm Gia Bách, người lập tức mở cặp tài liệu, phân phát cho từng thành viên hội đồng những bản sao được chuẩn bị kỹ lưỡng — bằng chứng về nghị quyết giả mạo, những giao dịch ngân hàng bất minh, lời khai đã được công chứng của các nhân chứng cũ, bao gồm cả bản tường trình chi tiết từ ông Phan Trọng Nghĩa, cựu trưởng phòng kế toán mà Hồ Trọng Nhân cuối cùng đã thuyết phục thành công hợp tác chỉ hai ngày trước đó.

"Đây là toàn bộ bằng chứng cho thấy, tám năm trước, ông Tăng Bách Nguyên đã cấu kết cùng ba cổ đông khác và một ngân hàng đối tác, làm giả nghị quyết Hội đồng quản trị, tạo ra khủng hoảng thanh khoản giả tạo để ép tôi phải ký chuyển nhượng phần lớn cổ phần của mình," Đắc Long tiếp tục, giọng anh không hề run rẩy dù đang nhắc lại những ký ức đau đớn nhất đời mình trước mặt toàn thể hội đồng. "Và trong đêm tôi phát hiện ra sự thật, nhóm người được ông ta thuê đã đột nhập vào nhà tôi, khiến vợ tôi — Đinh Thảo Ngân — tử vong khi cố gắng bảo vệ con gái chúng tôi."

Căn phòng chìm trong sự im lặng nặng nề, xen lẫn tiếng xì xào bàng hoàng của các thành viên hội đồng khi họ lật giở từng trang tài liệu, đối chiếu với những gì họ còn nhớ về biến cố năm xưa. Tăng Bách Nguyên đứng bật dậy, gương mặt đã không còn giữ được vẻ điềm tĩnh, đỏ bừng vì tức giận và hoảng loạn.

"Đây là vu khống trắng trợn!" ông ta hét lên, giọng đanh lại. "Những tài liệu này không có giá trị pháp lý gì cả, chỉ là những lời cáo buộc vô căn cứ được ngụy tạo để bôi nhọ danh dự của tôi!"

"Vậy thì có lẽ ông nên giải thích," Đắc Long nói. Giọng anh lạnh hẳn khi rút từ trong áo khoác ra một chiếc máy ghi âm nhỏ, đặt xuống mặt bàn họp bóng loáng. "Tại sao trong đoạn ghi âm này, giọng nói của ông lại chỉ đạo trực tiếp việc dàn dựng khủng hoảng thanh khoản giả tạo, được ghi lại từ chính văn phòng riêng của ông tám năm trước, do một nhân viên kế toán trung thực khi ấy đã lo sợ và bí mật lưu giữ lại phòng trường hợp cần thiết."

Đắc Long bấm nút phát, và giọng nói của Tăng Bách Nguyên tám năm trước, trẻ hơn, nhưng không thể lẫn vào đâu được, vang lên rõ ràng trong căn phòng họp im phăng phắc, chỉ đạo chi tiết từng bước của âm mưu chiếm đoạt. Từng câu, từng chữ, như những nhát dao cứa vào sự điềm tĩnh giả tạo mà Tăng Bách Nguyên đã cố gắng duy trì suốt tám năm qua trước mặt giới kinh doanh Sài Gòn.

Gương mặt Tăng Bách Nguyên tái mét, đôi mắt ông đảo nhìn quanh phòng họp, thấy ánh mắt của toàn thể hội đồng quản trị, những người từng kính nể, thậm chí sợ hãi trước quyền lực của ông, giờ đây đều nhìn ông với sự kinh hoàng và khinh bỉ tột độ. Ông biết, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, toàn bộ đế chế mà ông đã dày công xây dựng suốt tám năm trên nền tảng của sự phản bội và dối trá, đang bắt đầu sụp đổ trước mắt ông, không thể nào cứu vãn được nữa.

"Ông Toàn," Đắc Long quay sang Huỳnh Bảo Toàn, người vẫn ngồi lặng lẽ suốt từ đầu, ánh mắt đầy sự đau xót nhưng cũng kiên quyết. "Với tư cách Chủ tịch Hội đồng quản trị, tôi yêu cầu ông triệu tập ngay một cuộc bỏ phiếu bất tín nhiệm khẩn cấp đối với ông Tăng Bách Nguyên, đồng thời tạm đình chỉ toàn bộ chức vụ của ông ta tại tập đoàn cho đến khi cơ quan điều tra hoàn tất quá trình làm rõ vụ việc."

Huỳnh Bảo Toàn đứng dậy, giọng ông run nhưng đầy quyết tâm. "Tôi đồng ý với đề nghị này. Toàn thể hội đồng, chúng ta cần bỏ phiếu ngay bây giờ."

Tăng Bách Nguyên đứng bật dậy, đẩy mạnh chiếc ghế ra sau đến mức nó đổ nhào xuống sàn gạch bóng loáng với một tiếng động chói tai. Toàn bộ vẻ điềm tĩnh giả tạo cuối cùng ông ta còn cố giữ đã hoàn toàn sụp đổ, để lộ ra bản chất thật sự đằng sau lớp vỏ bọc "doanh nhân mẫu mực" suốt bao năm qua. "Anh nghĩ hạ được tôi ngay hôm nay là xong chuyện sao, Đắc Long?" ông ta rít lên, giọng run lên vì phẫn nộ lẫn một nỗi sợ hãi không còn che giấu nổi. "Con gái anh. Người đàn bà anh đang qua lại. Chừng nào tôi còn một hơi thở tự do ngoài kia, không một ai trong số họ được yên ổn cả đời, anh hiểu chưa?"

Câu đe dọa trắng trợn ấy, thốt ra công khai trước toàn thể hội đồng quản trị và cả những phóng viên đang đứng nép ngoài cửa kính, khiến cả căn phòng lặng đi trong kinh hoàng — không còn ai trong số họ có thể nghi ngờ về bản chất tàn nhẫn thật sự của người đàn ông từng được họ kính nể suốt tám năm qua.

Đắc Long không hề nao núng. Anh chậm rãi đưa tay vào túi trong áo khoác, rút ra chiếc điện thoại lấy được từ chính Mai Đình Hùng đêm qua, đặt xuống cạnh chiếc máy ghi âm cũ trên mặt bàn họp, như thể đang xếp thêm một quân bài cuối cùng lên chiếu bạc mà ông ta không hề biết trước sự tồn tại. "Ông đang nói đến đêm qua, phải không? Đêm ông cho Mai Đình Hùng cùng ba tên tay sai bắt cóc con gái tôi ngay tại trạm xe buýt, nhốt cháu trong một nhà kho bỏ hoang ở khu công nghiệp cũ, uy hiếp đòi tôi giao nộp toàn bộ bằng chứng trong vòng hai mươi bốn giờ?"

Gương mặt Tăng Bách Nguyên trắng bệch trong tích tắc, đôi môi khẽ hé mở nhưng không một âm thanh nào thoát ra được.

"Con gái tôi đã an toàn trở về nhà từ đêm qua," Đắc Long tiếp tục, giọng anh vẫn giữ nguyên sự bình thản lạnh lùng dù từng chữ đều mang sức nặng của một bản án. "Còn Mai Đình Hùng của ông, giờ đang nằm bất tỉnh ở đâu đó tại chính cái nhà kho ấy, cùng ba tên đồng bọn khác. Và đây," anh bấm nút phát trên chiếc điện thoại, để giọng nói của chính Tăng Bách Nguyên — rõ ràng, gần như không thể tin được, ghi lại chỉ vài giờ trước — vang lên giữa căn phòng họp đang chết lặng: "...cứ giữ con bé ở đó cho đến khi thằng Long chịu giao nộp hết bằng chứng, đừng để lộ bất cứ dấu vết nào liên quan đến Tăng Phát, có chuyện gì tôi chịu trách nhiệm hết."

Tiếng động duy nhất còn lại trong căn phòng lúc này là hơi thở dồn dập của chính Tăng Bách Nguyên. Không còn là chuyện tám năm trước nữa, không còn là những nghi vấn về một nghị quyết giả mạo đã phai màu theo thời gian. Đây là một tội ác vừa xảy ra tối qua, còn tươi mới, còn có thể kiểm chứng ngay lập tức bởi cơ quan điều tra, được ghi lại bằng chính giọng nói không thể chối cãi của ông ta. Vài thành viên hội đồng bật dậy khỏi ghế, người che miệng kinh hãi, người lập tức rút điện thoại ra, không giấu diếm ý định báo ngay cho cơ quan chức năng.

Tăng Bách Nguyên, nhận ra tình thế đang xoay chuyển hoàn toàn bất lợi cho mình, cố gắng vớt vát bằng cách quay sang những cổ đông từng cấu kết cùng ông năm xưa, ánh mắt van nài họ lên tiếng bênh vực. Nhưng những người này, khi thấy bằng chứng rõ ràng đến mức không thể chối cãi được trải ra trước mặt toàn thể hội đồng, chỉ im lặng cúi đầu, không một ai dám đứng ra bảo vệ ông trong tình thế này, bởi lẽ chính họ cũng hiểu rõ, việc tiếp tục đứng về phía ông lúc này đồng nghĩa với việc tự đẩy bản thân vào vòng lao lý cùng ông ta.

"Các người phản bội tôi sao?" Tăng Bách Nguyên gầm lên, giọng đầy phẫn nộ khi nhận ra sự im lặng đồng lõa của những đồng minh cũ. "Sau tất cả những gì tôi đã mang lại cho các người suốt tám năm qua, các người định bỏ rơi tôi ngay lúc này?"

Không ai trong phòng đáp lời ông. Sự im lặng ấy, còn đau đớn hơn bất kỳ lời buộc tội trực tiếp nào, là câu trả lời rõ ràng nhất cho vị thế đã hoàn toàn sụp đổ của ông ngay trong chính căn phòng mà ông từng ngự trị như một vị vua không ngai suốt gần một thập kỷ.

Đắc Long đứng nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp khó gọi tên — không hẳn là sự hả hê của việc trả thù thành công, mà là một nỗi nhẹ nhõm sâu sắc, như thể gánh nặng đè lên vai anh suốt tám năm cuối cùng cũng bắt đầu được trút bỏ. Anh đưa tay lên, khẽ chạm vào vết sẹo mờ nơi thái dương trái — dấu tích của đêm truy sát năm nào mà anh chưa từng cho phép mình quên — rồi nhìn thẳng vào mắt Tăng Bách Nguyên, giọng anh trầm xuống, không còn sự giận dữ bùng nổ như trước, mà là một sự bình thản lạnh lùng đầy sức nặng.

"Tôi không đến đây chỉ để đòi lại tài sản hay quyền lực," anh nói. "Tôi đến đây để đòi lại công lý cho vợ tôi, người đã ngã xuống cầu thang nhà mình đêm hôm ấy chỉ vì cố ôm chặt lấy con gái chúng tôi trong tay, người mà tám năm qua tôi chưa một ngày nào ngừng nhớ đến ánh mắt cuối cùng bà ấy nhìn tôi trên giường bệnh. Tôi đến đây để con gái tôi, từ hôm nay, không còn phải giấu tên mình sau một cái tên khác, không còn phải gọi cha mình bằng tiếng 'chú', không còn phải nơm nớp lo sợ rằng một đêm nào đó, người của ông lại tìm đến gõ cửa nhà mình lần nữa. Ông đã có tất cả những gì ông muốn suốt tám năm qua, bằng chính máu và nước mắt của gia đình tôi. Giờ là lúc ông phải trả giá — cho cả những gì ông gây ra tám năm trước, lẫn những gì ông vừa cố gắng làm chỉ đêm qua."

Tăng Bách Nguyên, gương mặt méo mó vì phẫn uất và bất lực, nhìn quanh phòng họp một lượt cuối cùng, thấy toàn bộ những gì ông từng xây dựng đang tan rã ngay trước mắt, trước khi bị hai nhân viên bảo vệ của tòa nhà, theo lệnh khẩn của Huỳnh Bảo Toàn, áp giải ra khỏi phòng họp trong sự nhục nhã tột cùng, tiếng gào thét phản đối của ông vang vọng dọc hành lang cho đến khi cánh cửa thang máy khép lại, cắt đứt hoàn toàn âm thanh ấy khỏi căn phòng họp đang dần trở lại trật tự.

Chỉ vài phút sau, tiếng còi xe cảnh sát đã vọng lên từ phía dưới sảnh chính — một trong những thành viên hội đồng, không chờ đợi thêm bất kỳ thủ tục nội bộ nào, đã âm thầm gọi báo ngay khi đoạn ghi âm về vụ bắt cóc vừa dứt. Đắc Long đứng lặng bên khung cửa kính lớn của phòng họp, nhìn xuống dòng xe cộ và ánh đèn xanh đỏ đang tụ lại phía dưới, biết rằng từ giây phút này, mọi chuyện đã vượt ra khỏi phạm vi một cuộc họp nội bộ, trở thành một vụ án hình sự không ai có thể ỉm đi hay dàn xếp sau cánh cửa kín như tám năm trước nữa.

Đã sao chép liên kết chương