Đừng Bao Giờ Đắc Tội Với Người Lao Công
10 phút đọc

Chương 2

Chương 2 — Đừng Bao Giờ Đắc Tội Với Người Lao Công

Cập nhật 09/09/2026 10 phút đọc

Tấm danh thiếp ố vàng trong hộp gỗ chỉ là một mảnh giấy cứng, nhưng mỗi lần chạm vào nó, Đắc Long lại thấy mình rơi tự do về một buổi sáng tám năm trước — buổi sáng cuối cùng anh còn là chính mình trước khi thế giới sụp xuống.

Khi đó, Chiêm Đắc Long là một cái tên không xa lạ với bất kỳ ai theo dõi giới kinh doanh Sài Gòn. Ba mươi lăm tuổi, Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm nhà sáng lập Tập đoàn Hắc Thịnh, anh được giới truyền thông gọi bằng biệt danh "người xây đế chế từ hai bàn tay trắng" — từ một kỹ sư xây dựng trẻ tuổi khởi nghiệp với một xưởng thiết kế nhỏ chỉ có bốn nhân viên, anh đã đưa Hắc Thịnh trở thành tập đoàn đa ngành với hơn năm nghìn nhân sự, hoạt động trải rộng từ bất động sản, xây dựng đến công nghệ và tài chính.

Người sát cánh cùng anh từ những ngày đầu gian khó nhất không ai khác ngoài Tăng Bách Nguyên, người bạn học đại học cùng khóa Xây dựng, người anh tin tưởng đến mức trao cho chức vụ Phó Chủ tịch kiêm người điều hành trực tiếp mảng tài chính của cả tập đoàn. Suốt mười hai năm, Tăng Bách Nguyên chưa từng khiến Đắc Long phải nghi ngờ dù chỉ một lần. Trong mọi cuộc họp quan trọng, ông ta luôn là người ngồi bên phải Đắc Long. Trong mọi quyết định lớn, ý kiến của ông ta luôn được lắng nghe trước tiên. Đắc Long từng nói với vợ mình, Đinh Thảo Ngân, rằng nếu có một người trên đời anh có thể giao cả mạng sống, đó chính là Tăng Bách Nguyên.

Câu nói ấy, về sau, trở thành sai lầm đắt giá nhất cuộc đời anh.

Mọi chuyện bắt đầu từ một thương vụ lớn — Hắc Thịnh đang trong quá trình đàm phán mua lại một chuỗi bất động sản thương mại tại Singapore, một thương vụ trị giá gần hai nghìn tỷ đồng có thể đưa tập đoàn vươn ra tầm khu vực. Đắc Long dồn toàn bộ tâm sức, bay sang Singapore liên tục suốt ba tháng để trực tiếp đàm phán, giao lại toàn quyền điều hành trong nước cho Tăng Bách Nguyên. Đó chính là khoảng thời gian mà, sau này Đắc Long mới biết, Tăng Bách Nguyên đã âm thầm cấu kết với ba cổ đông lớn khác và một ngân hàng đối tác để dàn dựng một kế hoạch tinh vi nhằm chiếm đoạt toàn bộ quyền kiểm soát tập đoàn.

Kế hoạch ấy được thực hiện theo ba bước. Bước đầu tiên, Tăng Bách Nguyên cho làm giả một nghị quyết Hội đồng quản trị, sử dụng chữ ký được sao chép tinh vi của các thành viên vắng mặt, thông qua một khoản vay khổng lồ với lãi suất bất lợi từ chính ngân hàng đối tác đã cấu kết, đẩy dòng tiền của Hắc Thịnh vào tình trạng căng thẳng giả tạo. Bước thứ hai, ông ta cho rò rỉ những thông tin sai lệch về tình hình tài chính tập đoàn ra báo chí, khiến giá cổ phiếu nội bộ lao dốc, các đối tác nhỏ hoảng loạn rút vốn. Bước cuối cùng, và cũng là bước tàn nhẫn nhất, ông ta lợi dụng chính khủng hoảng do mình tạo ra để thuyết phục — hay đúng hơn là ép buộc — Đắc Long phải ký vào một thỏa thuận chuyển nhượng phần lớn cổ phần cho một nhóm nhà đầu tư mới, với lời hứa đó chỉ là biện pháp tạm thời để cứu công ty khỏi sụp đổ.

Đắc Long, khi ấy đang kiệt sức vì áp lực thương vụ Singapore, tin tưởng tuyệt đối vào người bạn thân nhất của mình, đã ký vào bản thỏa thuận định mệnh ấy ngay trong đêm bay về nước, không kịp kiểm tra kỹ từng điều khoản. Chỉ ba ngày sau, anh mới phát hiện ra "nhóm nhà đầu tư mới" ấy thực chất chỉ là những công ty vỏ bọc do chính Tăng Bách Nguyên đứng sau kiểm soát. Anh đã bị chính người bạn thân nhất của mình tước đoạt quyền kiểm soát tập đoàn do chính tay mình gây dựng, một cách hợp pháp trên giấy tờ, không thể khởi kiện, không thể đảo ngược.

Nhưng đó vẫn chưa phải điều tồi tệ nhất.

Đêm hôm sau, khi Đắc Long vẫn đang cố gắng liên lạc với các luật sư để tìm cách cứu vãn tình hình, một nhóm người lạ mặt, được Tăng Bách Nguyên thuê dưới danh nghĩa "bảo vệ tài sản công ty theo nghị quyết mới", đã đột nhập vào biệt thự riêng của gia đình anh ở Thảo Điền với lý do niêm phong tài sản doanh nghiệp được thế chấp trong thỏa thuận. Đinh Thảo Ngân, khi ấy đang ở nhà một mình cùng Bảo Trân — cô bé lúc đó mới tám tuổi — đã cố gắng ngăn cản nhóm người xông vào phòng ngủ của con gái, nơi có cất giữ một số tài liệu quan trọng mà Đắc Long dặn vợ giữ kỹ.

Trong lúc giằng co ở đầu cầu thang, Thảo Ngân bị một trong số những kẻ đột nhập xô mạnh. Cô ngã từ tầng hai xuống sảnh chính, đầu đập vào bậc thang đá cẩm thạch, một tiếng động khô khốc mà sau này quản gia kể lại, ông nghe rõ đến mức không bao giờ quên được, dù đã đứng cách đó gần hai mươi mét. Khi Đắc Long, lúc đó đang trên đường lao về nhà sau cuộc gọi hoảng loạn của quản gia, đến nơi, cửa chính vẫn còn mở toang, đèn sảnh bị đập vỡ nham nhở, và vợ anh nằm bất động dưới chân cầu thang, một vũng máu sẫm màu loang dần trên nền đá cẩm thạch trắng mà chính hai vợ chồng anh từng chọn mua tận Ý. Bảo Trân, cô bé lúc đó mới tám tuổi, đang run rẩy nép trong góc tủ quần áo tầng trên, hai tay bịt chặt miệng để không phát ra tiếng nấc nào, đúng như lời mẹ dặn trong giây cuối cùng trước khi bị xô ngã.

Thảo Ngân được đưa đi cấp cứu ngay trong đêm nhưng chấn thương sọ não quá nghiêm trọng. Cô hôn mê ba ngày trước khi qua đời trên giường bệnh, bàn tay vẫn nắm chặt tay Đắc Long đến giây phút cuối cùng. Anh không bao giờ quên được ánh mắt cuối cùng của vợ mình, ánh mắt không hề oán trách, chỉ có một lời nhắn nhủ câm lặng: hãy bảo vệ con.

Cái chết của Thảo Ngân được truyền thông và cả cảnh sát điều tra kết luận là một tai nạn đáng tiếc trong lúc "xảy ra xô xát với nhóm bảo vệ tài sản doanh nghiệp theo đúng trình tự pháp lý". Không có ai bị truy cứu trách nhiệm hình sự, bởi lẽ trên giấy tờ, mọi thứ đều hợp pháp — từ nghị quyết chuyển nhượng cổ phần đến việc niêm phong tài sản. Tăng Bách Nguyên, trong đám tang của Thảo Ngân, còn đứng ra phát biểu đầy xúc động, gọi đó là "mất mát lớn nhất trong sự nghiệp của tôi", khiến Đắc Long, đang gần như hóa đá vì đau đớn, phải dồn hết sức lực cuối cùng để không lao vào bóp cổ kẻ đã giết vợ mình ngay giữa đám đông.

Sau đám tang, Đắc Long dành nguyên một tuần chỉ ngồi trong phòng làm việc cũ, giờ đây đã bị niêm phong một nửa, nhìn từng tài liệu, từng bằng chứng mà anh có thể tìm được. Anh nhận ra một sự thật tàn khốc: Tăng Bách Nguyên đã chuẩn bị kế hoạch này không phải trong vài tháng, mà có thể là nhiều năm. Mọi lỗ hổng pháp lý đã được bịt kín. Mọi nhân chứng có thể làm chứng cho anh đều đã bị mua chuộc hoặc đe dọa. Ba cổ đông cấu kết cùng Tăng Bách Nguyên giờ đây nắm giữ đa số phiếu biểu quyết. Anh, người từng đứng đầu cả một đế chế, giờ chỉ còn lại một cái tên bị bôi nhọ trên truyền thông là "nhà lãnh đạo yếu kém khiến công ty rơi vào khủng hoảng", và một khoản tiền bồi thường ít ỏi từ thỏa thuận chuyển nhượng, đủ để sống nhưng không đủ để chiến đấu.

Điều khiến Đắc Long sợ hãi nhất không phải là mất tài sản, không phải là mất danh dự. Đó là một tin nhắn nặc danh anh nhận được đúng một tuần sau đám tang vợ, chỉ vỏn vẹn một câu: "Đứa bé vẫn còn đó. Đừng làm gì dại dột nếu còn muốn nó sống." Anh không bao giờ tìm ra ai đã gửi tin nhắn ấy, nhưng anh hiểu rõ thông điệp phía sau nó. Tăng Bách Nguyên, hoặc những kẻ đứng sau ông ta, đã sẵn sàng đi xa đến mức nào để đảm bảo Đắc Long không bao giờ có cơ hội đòi lại những gì đã mất.

Đêm đó, Đắc Long ngồi bên giường con gái, nhìn Bảo Trân ngủ say sau nhiều đêm liền khóc gọi mẹ, và đưa ra quyết định khó khăn nhất đời mình. Anh sẽ biến mất. Không phải chạy trốn trong sợ hãi, mà là một cuộc rút lui có tính toán, một sự hy sinh có chủ đích. Anh liên lạc với người bạn thân duy nhất còn có thể tin tưởng tuyệt đối — Hồ Trọng Nhân, cựu vệ sĩ trưởng đã theo anh từ những ngày đầu khởi nghiệp — và luật sư Lâm Gia Bách, bạn học đại học từng nhiều lần cảnh báo anh về Tăng Bách Nguyên nhưng chưa bao giờ được lắng nghe.

Kế hoạch được vạch ra trong bí mật tuyệt đối. Đắc Long chính thức tuyên bố rút lui hoàn toàn khỏi giới kinh doanh vì lý do sức khỏe tâm lý sau cái chết của vợ, bán nốt phần cổ phần còn lại với giá rẻ mạt cho một quỹ đầu tư trung gian do Lâm Gia Bách bí mật kiểm soát, rồi cùng con gái rời khỏi căn biệt thự Thảo Điền mãi mãi. Anh đổi tên con gái từ Chiêm Bảo Trân thành Lê Anh Thư, sử dụng giấy tờ hợp pháp được làm thông qua một người quen cũ trong ngành luật, với lý do chính đáng là bảo vệ trẻ vị thành niên khỏi nguy cơ bị bắt cóc tống tiền sau biến cố gia đình. Chính anh cũng đổi tên thành Trần Văn Phúc, học lại từ đầu những kỹ năng của một người lao động bình thường, xin vào làm bảo vệ tại một ngôi trường mà chính anh, dưới một pháp nhân trung gian khác, từng âm thầm góp vốn xây dựng nhiều năm trước — nơi duy nhất anh còn giữ được chút ảnh hưởng để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho con gái.

Trong suốt tám năm sau đó, Hồ Trọng Nhân âm thầm điều hành một công ty an ninh nhỏ làm vỏ bọc, thực chất là để thu thập từng mảnh bằng chứng về âm mưu năm xưa — những giao dịch ngân hàng bất thường, những chữ ký giả mạo, những cuộc gọi ghi âm từ các nhân chứng cũ sẵn sàng làm chứng khi thời cơ đến. Luật sư Lâm Gia Bách âm thầm xây dựng hồ sơ pháp lý, tính toán từng bước đi để một ngày có thể lật lại toàn bộ vụ việc mà không để lộ Đắc Long còn sống. Còn Đắc Long, mỗi đêm sau khi con gái đã ngủ say, vẫn dành hàng giờ đọc lại từng tài liệu, từng báo cáo tài chính của Tập đoàn Tăng Phát mà Tăng Bách Nguyên dựng lên từ chính tài sản cướp được của anh, chờ đợi một ngày đủ chứng cứ, đủ sức mạnh để đòi lại tất cả.

Nhưng trên hết mọi tính toán, mọi kế hoạch phục thù âm thầm, điều quan trọng nhất với Đắc Long vẫn luôn là sự an toàn của con gái. Anh đã hứa với Thảo Ngân, trong giây phút cuối cùng bên giường bệnh, rằng anh sẽ bảo vệ con bằng mọi giá, kể cả cái giá phải từ bỏ chính con người mình. Suốt tám năm, anh giữ đúng lời hứa ấy, không một lần dao động, không một lần để lộ sơ hở, dù trái tim anh vẫn âm ỉ cháy một ngọn lửa phục thù chưa bao giờ tắt.

Nhưng mối nguy hiểm mới nhất đe dọa đứa con gái mà anh cố gắng bảo vệ tuyệt đối, hóa ra, không còn nằm trong quá khứ tám năm trước ấy nữa. Nó đang ngồi ngay trong lớp học của con gái anh mỗi ngày, mang họ Tăng, và gọi kẻ đã cướp đi tất cả của anh bằng một tiếng — ba.

Đã sao chép liên kết chương