Chương 12
Chương 12 — Đừng Bao Giờ Đắc Tội Với Người Lao Công
Nguyệt Hà gõ nhẹ ngón tay lên tập hồ sơ đã khép lại trên bàn, chần chừ không muốn buông cái cớ nghề nghiệp cuối cùng còn giữ cô lại gần hai cha con ấy. Buổi tái khám tiếp theo của Anh Thư diễn ra đúng lịch hẹn hai tuần sau lần gặp trước. Nguyệt Hà, sau khi kiểm tra tổng quát và xác nhận tình trạng sức khỏe thể chất lẫn tâm lý của cô bé đã ổn định hoàn toàn, quyết định đóng hồ sơ theo dõi định kỳ, chỉ dặn dò tái khám nếu có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào xuất hiện trở lại. Nhưng thay vì kết thúc mối liên hệ ở đó, cô nhận ra bản thân mình không muốn để mọi thứ dừng lại quá đột ngột.
"Nếu anh không phiền," cô nói với Đắc Long khi tiễn hai cha con ra khỏi phòng khám, "tôi vẫn muốn giữ liên lạc, chỉ để xem tình hình của Thư có ổn định lâu dài hay không. Đôi khi những sang chấn tâm lý ở tuổi này có thể tái phát muộn hơn."
Đắc Long, dù nhận ra lý do thật sự đằng sau đề nghị ấy không hoàn toàn chỉ mang tính chuyên môn, vẫn gật đầu đồng ý, phần vì sự tin tưởng đã dần hình thành suốt những tuần qua, phần vì trong sâu thẳm, chính anh cũng không phủ nhận rằng sự hiện diện của người phụ nữ điềm tĩnh, sắc sảo này đã mang lại một cảm giác an toàn hiếm hoi mà anh chưa từng cho phép mình cảm nhận suốt tám năm sống trong cảnh giác thường trực.
Mối quan hệ giữa họ, từ đó, dần chuyển từ phạm vi bác sĩ - bệnh nhân sang một sự thân thiết cá nhân hơn. Nguyệt Hà thỉnh thoảng ghé qua căn hộ nhỏ vào cuối tuần, mang theo trái cây hoặc đồ ăn nhẹ, ngồi trò chuyện cùng Anh Thư về những chủ đề không liên quan gì đến y khoa — về hội họa, về những bộ phim cô bé yêu thích, về ước mơ tương lai muốn trở thành họa sĩ minh họa sách thiếu nhi. Đắc Long, trong những buổi tối ấy, thường lặng lẽ đứng trong bếp chuẩn bị đồ ăn, lắng nghe tiếng cười của hai người phụ nữ vang lên trong căn hộ nhỏ, cảm nhận một thứ hạnh phúc giản dị mà anh nghĩ mình đã đánh mất vĩnh viễn từ đêm định mệnh tám năm trước.
Nhưng chính sự gần gũi ấy, không ai trong ba người có thể lường trước, đã vô tình đặt Nguyệt Hà vào tầm ngắm của những kẻ đang âm thầm theo dõi gia đình Đắc Long.
Một buổi tối, khi Nguyệt Hà rời khỏi bệnh viện sau ca trực muộn, cô nhận thấy một chiếc xe hơi màu đen bám theo mình suốt quãng đường từ bệnh viện về đến khu chung cư cô đang sống. Ban đầu cô nghĩ đó chỉ là sự trùng hợp, nhưng khi chiếc xe vẫn tiếp tục theo sát ngay cả sau khi cô rẽ vào những con đường nhỏ vắng vẻ hơn, một nỗi bất an bắt đầu dâng lên trong lòng cô. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, lái xe thẳng đến khu vực có nhiều người qua lại, đỗ xe trước một cửa hàng tiện lợi còn sáng đèn, và chỉ khi ấy chiếc xe lạ mới lặng lẽ vòng đi nơi khác.
Tối hôm đó, dù đã về đến nhà an toàn, Nguyệt Hà vẫn không thể nào yên tâm. Cô gọi điện cho Đắc Long, kể lại toàn bộ sự việc, giọng cố giữ bình tĩnh nhưng không giấu được sự lo lắng.
"Có thể tôi đang suy nghĩ quá nhiều," cô nói, "nhưng tôi có cảm giác mình đang bị theo dõi. Không phải lần đầu tiên tôi có cảm giác này trong vài ngày qua."
Nghe những lời ấy, Đắc Long siết chặt điện thoại trong tay, cả người anh cứng lại — toàn bộ nỗi sợ hãi mà anh đã cố kìm nén suốt những ngày qua bùng lên trở lại với cường độ mạnh hơn bao giờ hết. Anh hiểu ngay lập tức, đây không phải là sự trùng hợp. Đây là hậu quả trực tiếp từ việc anh đã để Nguyệt Hà tiếp cận quá gần với cuộc sống riêng tư của gia đình mình, và giờ đây, cô đã trở thành một mục tiêu tiềm năng trong mắt những kẻ đang theo dõi anh.
Giọng anh nghiêm trọng khác thường. "Bác sĩ Hà, tôi cần cô nghe tôi thật kỹ. Từ bây giờ, cô đừng đi một mình vào buổi tối muộn nữa, luôn giữ liên lạc với tôi khi ra khỏi bệnh viện, và nếu có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, hãy gọi cho tôi ngay lập tức, bất kể giờ giấc."
Nguyệt Hà im lặng một giây trước khi hỏi thẳng, giọng đầy lo lắng nhưng cũng pha lẫn sự kiên quyết muốn biết sự thật. "Anh Phúc, chuyện gì đang xảy ra vậy? Tôi nghĩ đã đến lúc anh nói cho tôi biết, ít nhất là những gì tôi cần biết để tự bảo vệ mình."
Đắc Long im lặng một lúc lâu bên kia đầu dây, đấu tranh nội tâm giữa việc tiếp tục giữ kín bí mật để bảo vệ cô khỏi bị liên lụy sâu hơn, và việc cần phải cho cô biết đủ thông tin để cô có thể tự bảo vệ bản thân trước mối nguy hiểm thật sự đang rình rập. Cuối cùng, anh quyết định một sự thỏa hiệp.
"Tôi không thể nói hết mọi chuyện qua điện thoại," anh nói. "Nhưng tôi có thể nói với cô điều này: có một số người từ quá khứ của tôi, những người rất nguy hiểm, có thể đang tìm cách gây áp lực lên tôi thông qua những người xung quanh tôi, bao gồm cả con gái tôi và bất kỳ ai thân thiết với gia đình chúng tôi. Tôi thành thật xin lỗi vì đã vô tình kéo cô vào chuyện này. Nếu cô muốn, tôi hoàn toàn hiểu nếu cô muốn giữ khoảng cách từ bây giờ, để tránh nguy hiểm không đáng có."
Nguyệt Hà im lặng một lúc, cân nhắc những lời anh vừa nói. Là một bác sĩ đã quen đối mặt với những tình huống sinh tử trong công việc hằng ngày, cô không phải người dễ dàng hoảng loạn trước nguy hiểm. Nhưng hơn thế, trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra một điều rõ ràng hơn bao giờ hết trong lòng mình: dù mối nguy hiểm là gì, dù bí mật của người đàn ông ấy lớn đến đâu, cô không hề muốn rời xa gia đình nhỏ đã dần trở nên quan trọng với cô suốt những tuần qua.
"Tôi không muốn giữ khoảng cách," cô đáp ngay, không chút do dự. "Tôi chỉ muốn hiểu rõ hơn để có thể giúp đỡ, thay vì trở thành gánh nặng khiến anh phải lo lắng thêm."
Câu nói ấy khiến trái tim Đắc Long, vốn đã đóng băng suốt tám năm qua, thoáng rung động một cách mãnh liệt. Anh chưa từng nghĩ mình sẽ còn có thể cảm nhận được sự ấm áp này một lần nữa trong đời, kể từ sau khi mất đi Thảo Ngân. Nhưng ngay lập tức, một nỗi sợ hãi khác lại trỗi dậy trong anh — nỗi sợ hãi rằng lịch sử có thể lặp lại, rằng một lần nữa, một người phụ nữ anh quan tâm sâu sắc có thể phải gánh chịu hậu quả từ chính những kẻ thù của anh.
Giọng anh trở lại vẻ quyết đoán thường thấy. "Tôi sẽ sắp xếp người bảo vệ kín đáo cho cô. Không phải để kiểm soát cuộc sống của cô, mà để đảm bảo an toàn cho đến khi tôi giải quyết xong mọi chuyện. Tôi mong cô hiểu và chấp nhận điều đó."
Ngay tối hôm đó, Đắc Long liên lạc với Hồ Trọng Nhân, sắp xếp một đội an ninh nhỏ, kín đáo theo dõi và bảo vệ Nguyệt Hà trong mọi hoạt động thường ngày mà không để cô cảm thấy bị gò bó hay giám sát quá mức. Đồng thời, anh cũng quyết định đẩy nhanh tiến độ toàn bộ kế hoạch mà anh và các cộng sự đã chuẩn bị suốt tám năm qua. Anh không thể để tình hình tiếp tục kéo dài trong bất định, khi mà mỗi ngày trôi qua, vòng nguy hiểm dường như đang siết chặt hơn quanh những người anh yêu thương nhất — không chỉ con gái anh, mà giờ đây, cả người phụ nữ đã âm thầm bước vào trái tim anh lúc nào không hay.
Đêm đó, đứng một mình bên cửa sổ, nhìn ra thành phố lấp lánh ánh đèn phía xa, Đắc Long hiểu rằng thời điểm anh phải chính thức tái xuất, phải công khai đối đầu với Tăng Bách Nguyên, đang đến gần hơn bao giờ hết. Anh không còn có thể chờ đợi thêm bằng chứng hoàn hảo, không còn có thể trì hoãn vì sự thận trọng thái quá. Những người anh yêu thương đang gặp nguy hiểm ngay lúc này, và một người cha, một người đàn ông từng đứng đầu cả một đế chế, sẽ không bao giờ để nỗi sợ hãi ngăn cản mình bảo vệ họ thêm một giây phút nào nữa.
Sáng hôm sau, trước khi đến ca trực, Đắc Long tranh thủ ghé qua căn hộ của Nguyệt Hà, đích thân giới thiệu hai người trong đội an ninh của Hồ Trọng Nhân sẽ âm thầm túc trực gần khu vực cô sinh sống và làm việc. Anh cẩn thận dặn dò họ tuyệt đối không được để lộ diện, chỉ can thiệp khi thật sự cần thiết, đồng thời cung cấp cho Nguyệt Hà một chiếc điện thoại phụ có cài sẵn số liên lạc khẩn cấp trực tiếp đến cả Hồ Trọng Nhân lẫn chính anh.
"Anh làm quá rồi đấy," Nguyệt Hà nói, dù trong giọng nói không giấu được sự cảm động trước sự chu đáo tỉ mỉ ấy. "Tôi chỉ là một bác sĩ bình thường, không quen với việc có người theo dõi bảo vệ suốt ngày thế này."
"Với tôi, không có gì gọi là quá khi liên quan đến sự an toàn của người tôi quan tâm," Đắc Long đáp, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô với một sự chân thành hiếm khi anh để lộ ra ngoài. Nguyệt Hà khẽ đỏ mặt trước câu nói ấy, quay đi giấu một nụ cười nhẹ, nhưng trong lòng cô, một cảm giác ấm áp lạ thường đang lan tỏa, xen lẫn với nỗi lo âu về những nguy hiểm vô hình đang dần bủa vây quanh người đàn ông cô đang dần đem lòng cảm mến.
Trước khi rời đi, Đắc Long dừng lại ở cửa, quay sang nhìn cô một lần nữa. "Tôi hứa, khi mọi chuyện kết thúc, tôi sẽ kể cho cô nghe toàn bộ sự thật, không giấu diếm bất cứ điều gì. Chỉ mong cô kiên nhẫn chờ đợi thêm một thời gian ngắn nữa."
"Tôi sẽ chờ," Nguyệt Hà đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, "dù đó có là sự thật gì đi nữa."