Đừng Bao Giờ Đắc Tội Với Người Lao Công
10 phút đọc

Chương 16

Chương 16 — Đừng Bao Giờ Đắc Tội Với Người Lao Công

Cập nhật 09/09/2026 10 phút đọc

Không ai trong tòa tháp Tăng Phát ngờ được rằng chỉ trong vòng bốn mươi tám giờ tới, một quyết định được đưa ra trong cơn giận dữ của một người đàn ông sẽ đẩy cả hai gia đình đến bờ vực không thể quay đầu. Đơn yêu cầu kiểm toán độc lập do luật sư Lâm Gia Bách gửi đến Hội đồng quản trị Hắc Thịnh đã chính thức được chấp nhận xem xét sau hai tuần tranh luận căng thẳng, một phần nhờ sự ủng hộ âm thầm của Huỳnh Bảo Toàn với tư cách Chủ tịch. Tin tức này, dù chưa được công bố rộng rãi ra công chúng, đã nhanh chóng lan đến tai Tăng Bách Nguyên thông qua mạng lưới quan hệ dày đặc của ông ta trong nội bộ tập đoàn, đẩy ông vào trạng thái hoảng loạn thật sự lần đầu tiên sau tám năm.

Cùng lúc đó, đội an ninh riêng của ông đã hoàn tất việc xác minh vân tay, đối chiếu với dữ liệu cũ mà họ có được thông qua những kênh không chính thức trong quá khứ, cho kết quả trùng khớp gần như tuyệt đối: người bảo vệ tên Trần Văn Phúc chính là Chiêm Đắc Long. Không còn nghi ngờ gì nữa, kẻ thù mà ông tưởng đã bị loại bỏ hoàn toàn khỏi cuộc chơi tám năm trước, giờ đây đang sống ngay giữa lòng Sài Gòn, và đang chuẩn bị giáng một đòn chí mạng vào toàn bộ đế chế mà ông đã dày công xây dựng.

Trong cơn hoảng loạn và giận dữ tột độ, Tăng Bách Nguyên triệu tập trưởng phòng an ninh Mai Đình Hùng đến văn phòng riêng vào lúc nửa đêm, ra một mệnh lệnh mà chính ông cũng biết là vô cùng nguy hiểm, vượt xa mọi ranh giới đạo đức mà ngay cả một kẻ tàn nhẫn như ông từng cố gắng không vượt qua trong suốt tám năm qua.

Tăng Bách Nguyên rót cho mình một ly rượu, nhấp một ngụm rồi mới lên tiếng, giọng lạnh lùng đến rợn người. "Tôi cần con bé. Không cần làm nó bị thương, chỉ cần đưa nó đến một nơi an toàn, kín đáo, và giữ nó ở đó cho đến khi Chiêm Đắc Long chịu rút lại toàn bộ đơn kiện, giao nộp mọi bằng chứng hắn đang có, và biến mất vĩnh viễn một lần nữa."

Mai Đình Hùng, dù đã quen với việc thực hiện những mệnh lệnh nằm ở ranh giới pháp luật cho ông chủ của mình, vẫn không khỏi khựng lại trước yêu cầu lần này. "Thưa chủ tịch, đây là bắt cóc trẻ vị thành niên, một tội danh cực kỳ nghiêm trọng. Nếu bị phát hiện..."

"Sẽ không bị phát hiện," Tăng Bách Nguyên cắt ngang, giọng đanh lại. "Tôi đã tính toán kỹ mọi phương án. Các anh sẽ hành động dưới danh nghĩa một nhóm tội phạm độc lập, không có bất kỳ dấu vết nào liên quan đến Tăng Phát. Tôi sẽ đích thân đàm phán riêng với Chiêm Đắc Long, và một khi hắn đã đồng ý, con bé sẽ được trả về an toàn, không một ai biết chuyện gì đã xảy ra."

Kế hoạch được thực hiện chỉ hai ngày sau đó, vào một buổi chiều tan học bình thường như bao ngày khác. Do lịch trình đột xuất, Đắc Long hôm đó phải ở lại trường muộn hơn thường lệ để xử lý một sự cố về hệ thống camera an ninh, nhờ một đồng nghiệp tên chú Sáu đón Anh Thư giúp mình như đôi lần vẫn từng làm trước đây. Nhưng những kẻ theo dõi của Tăng Bách Nguyên, vốn đã bí mật quan sát lịch trình của gia đình anh suốt nhiều tuần, đã tận dụng chính xác khoảng thời gian sơ hở hiếm hoi này.

Trên đường từ trường về, khi Anh Thư đang đợi xe buýt tại một trạm dừng ít người qua lại hơn thường lệ do đang trong giờ sửa chữa đường, một chiếc xe bảy chỗ màu trắng đột ngột tấp vào lề, hai người đàn ông mặc đồng phục giả danh nhân viên bảo trì điện lực nhanh chóng áp sát, một người dùng khăn tẩm thuốc mê bịt lấy mũi cô bé trước khi cô kịp phản ứng hay kêu cứu, người còn lại nhanh chóng bế cô lên xe, toàn bộ hành động chỉ diễn ra trong chưa đầy hai mươi giây, được tính toán tỉ mỉ để tránh camera an ninh của khu vực.

Chú Sáu, đến trạm xe buýt trễ hơn dự kiến chỉ vài phút do kẹt xe, không thấy Anh Thư đâu, ban đầu nghĩ rằng có lẽ cô bé đã tự bắt xe ôm về nhà như đôi khi vẫn làm, nhưng khi gọi điện không có ai bắt máy, một linh cảm bất an bắt đầu trỗi dậy. Ông vội vàng gọi báo cho Đắc Long ngay lập tức.

Khi nhận được cuộc gọi, Đắc Long đang trên đường về nhà sau khi hoàn thành công việc sửa chữa camera. Cảm giác lạnh buốt lan khắp cơ thể anh ngay khi nghe giọng lo lắng của chú Sáu qua điện thoại. Anh lập tức tăng tốc, phóng xe như điên đến trạm xe buýt, gọi điện liên tục cho con gái nhưng chỉ nhận được tiếng chuông đổ dài vô vọng.

Đến nơi, anh không thấy bất kỳ dấu hiệu nào của con gái, chỉ có chiếc cặp sách của cô nằm lăn lóc dưới đất gần trạm xe buýt, một trong những cuốn vở rơi ra, trang giấy bị gió thổi lật qua lật lại trên vỉa hè vắng người. Cảnh tượng ấy khiến toàn bộ máu trong người Đắc Long như đông cứng lại. Anh quỳ sụp xuống, nhặt lấy chiếc cặp sách, tay run lên dữ dội, một cơn hoảng loạn mà anh chưa từng trải qua kể từ đêm Thảo Ngân qua đời đang xâm chiếm toàn bộ tâm trí anh.

Ngay lúc đó, điện thoại anh đổ chuông, một số lạ hoàn toàn. Anh vội vàng bắt máy, giọng run rẩy. "Alo, ai đó?"

"Chào anh Long," giọng nói quen thuộc đến rợn người vang lên đầu dây bên kia, giọng nói mà anh không thể nào quên được dù đã tám năm trôi qua. "Con gái anh đang ở với tôi, an toàn, chưa hề bị thương. Nhưng điều đó có tiếp tục như vậy hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào việc anh có chịu hợp tác hay không."

"Tăng Bách Nguyên," Đắc Long gầm lên, giọng anh run lên vì cơn giận dữ tột độ pha lẫn nỗi sợ hãi tê liệt. "Nếu ông dám làm hại một sợi tóc nào của con tôi, tôi thề tôi sẽ..."

"Anh sẽ làm gì?" Tăng Bách Nguyên cắt ngang, giọng lạnh lùng đầy khinh miệt. "Anh chỉ là một người bảo vệ trường học tầm thường, không quyền, không thế, không một ai đứng sau lưng ngoài vài người bạn cũ yếu ớt. Nghe cho kỹ đây, Đắc Long. Anh có hai mươi bốn giờ để rút lại toàn bộ đơn yêu cầu kiểm toán, giao nộp cho tôi tất cả bằng chứng anh đã thu thập được suốt tám năm qua, và cam kết biến mất vĩnh viễn khỏi Sài Gòn, không bao giờ quay trở lại. Làm được như vậy, con gái anh sẽ được trả về nguyên vẹn. Nếu không..."

Ông ta không nói hết câu, nhưng sự im lặng đe dọa ấy còn đáng sợ hơn bất kỳ lời uy hiếp trực tiếp nào. Cuộc gọi kết thúc đột ngột, để lại Đắc Long đứng chết lặng giữa trạm xe buýt vắng người, tay vẫn siết chặt chiếc cặp sách của con gái, tâm trí quay cuồng giữa nỗi sợ hãi tột cùng và một quyết tâm sắt đá đang dần hình thành từ sâu trong bản năng của một người cha, một người từng đứng đầu cả một đế chế, giờ đây sẵn sàng đánh đổi tất cả, kể cả mạng sống của chính mình, để giành lại đứa con gái duy nhất còn lại trên đời.

Anh gọi ngay cho Hồ Trọng Nhân, giọng anh lạnh băng nhưng chứa đựng một sức mạnh dứt khoát chưa từng có. "Anh Nhân, chúng nó đã bắt con Thư. Tập hợp toàn bộ người ngay lập tức. Tôi sẽ tìm ra con gái tôi, dù phải lật tung cả Sài Gòn này lên."

Chưa đầy mười lăm phút sau, Hồ Trọng Nhân đã có mặt tại trạm xe buýt cùng hai nhân viên thân tín nhất của mình, mang theo đầy đủ thiết bị cần thiết để bắt đầu công cuộc tìm kiếm. Ông nhìn Đắc Long, thấy người bạn cũ đang đứng đó với ánh mắt trống rỗng vì hoảng loạn xen lẫn phẫn nộ, không giống bất kỳ trạng thái nào ông từng chứng kiến ở người thủ lĩnh vốn luôn điềm tĩnh, quyết đoán trong mọi tình huống nguy cấp nhất của thương trường ngày trước.

"Anh Long, bình tĩnh lại," Hồ Trọng Nhân nói, đặt tay lên vai anh, giọng cố gắng trấn an dù trong lòng ông cũng không kém phần lo lắng. "Tăng Bách Nguyên đã cho anh hai mươi bốn giờ, nghĩa là hắn không có ý định làm hại con Thư ngay lập tức. Hắn cần con bé còn nguyên vẹn để làm con bài mặc cả. Chúng ta còn thời gian, nhưng phải hành động thật nhanh và thật chính xác."

Đắc Long gật đầu, cố gắng ép mình quay trở lại trạng thái tỉnh táo, lý trí của một chiến lược gia dày dạn kinh nghiệm thay vì để nỗi sợ hãi của một người cha chi phối hoàn toàn hành động. "Anh cho người rà soát toàn bộ camera an ninh dọc tuyến đường quanh khu vực này trong bán kính hai cây số. Tôi cần biết chính xác chiếc xe đã đưa con bé đi theo hướng nào."

"Tôi đã cho người làm việc đó ngay khi nhận được điện thoại của anh," Hồ Trọng Nhân đáp. "Đồng thời, tôi cũng đã liên hệ với vài mối quan hệ cũ trong ngành công an, âm thầm nhờ hỗ trợ tra cứu mà không cần trình báo chính thức, vì tôi biết anh không muốn sự việc này bị công khai rộng rãi trước khi anh sẵn sàng."

Trong lúc chờ đợi kết quả rà soát camera, Đắc Long gọi điện cho Nguyệt Hà, giọng anh cố gắng giữ bình tĩnh nhất có thể dù cả người vẫn còn run rẩy. Khi nghe tin Anh Thư bị bắt cóc, Nguyệt Hà lập tức xin nghỉ ca trực, lái xe đến ngay nơi Đắc Long đang đứng, không một chút do dự.

"Tôi có thể giúp gì không?" cô hỏi, nắm chặt tay anh, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng chân thành nhưng cũng không kém phần vững vàng, cố gắng truyền thêm sức mạnh cho người đàn ông đang đứng trước bờ vực sụp đổ tinh thần.

"Cô hãy về nhà, khóa cửa cẩn thận, đừng ra ngoài một mình cho đến khi tôi báo lại," Đắc Long nói, giọng anh nghiêm nghị nhưng ẩn chứa một sự quan tâm sâu sắc. "Tôi không muốn cô cũng trở thành mục tiêu tiếp theo trong lúc tôi chưa thể bảo vệ được cả hai người cùng lúc."

Nguyệt Hà muốn phản đối, muốn ở lại cùng anh, nhưng nhìn thấy sự kiên quyết pha lẫn nỗi lo sợ mất mát trong ánh mắt anh, cô hiểu rằng đây không phải lúc để tranh cãi. Cô gật đầu, siết chặt tay anh một lần cuối trước khi rời đi, thì thầm một lời động viên ngắn gọn nhưng đầy sức mạnh: "Anh sẽ tìm được con bé. Tôi tin anh."

Nửa giờ sau, đội của Hồ Trọng Nhân báo cáo đã xác định được hướng di chuyển của chiếc xe bảy chỗ màu trắng thông qua hệ thống camera giao thông công cộng, cho thấy nó rẽ vào hướng một khu công nghiệp cũ gần ngoại thành, nơi có nhiều nhà kho bỏ hoang ít người qua lại — một địa điểm lý tưởng để giam giữ con tin trong bí mật tuyệt đối.

Đắc Long nhìn tấm bản đồ khu vực được trải ra trên nắp capo xe, ánh mắt anh sắc lạnh trở lại, toàn bộ sự hoảng loạn ban đầu giờ đây đã được nén chặt, chuyển hóa thành một sự tập trung cao độ, lạnh lùng và đầy quyết đoán — đúng như bản chất thật sự của một người từng phải đưa ra những quyết định sinh tử trong các cuộc khủng hoảng doanh nghiệp lớn nhất, giờ đây được huy động trọn vẹn cho nhiệm vụ quan trọng nhất đời anh: giải cứu con gái mình an toàn trở về.

Giọng anh dứt khoát, không còn chút do dự nào. "Chuẩn bị mọi thứ cần thiết. Ngay khi trời tối, chúng ta sẽ tiến vào khu vực đó. Tôi sẽ tự mình vào trong, các anh yểm trợ từ bên ngoài. Tôi không có ý định chờ đủ hai mươi bốn giờ như Tăng Bách Nguyên yêu cầu. Mỗi phút con tôi ở trong tay hắn là một phút quá dài."

Đã sao chép liên kết chương