Đừng Bao Giờ Đắc Tội Với Người Lao Công
9 phút đọc

Chương 11

Chương 11 — Đừng Bao Giờ Đắc Tội Với Người Lao Công

Cập nhật 09/09/2026 9 phút đọc

Đắc Long không ngủ được đêm đó. Anh ngồi trong bóng tối phòng khách, chiếc điện thoại đặt trên bàn với dòng tin nhắn vẫn còn hiển thị trên màn hình, ánh sáng xanh nhạt hắt lên gương mặt căng thẳng của anh. Tám năm im lặng, tám năm cẩn trọng đến từng chi tiết nhỏ nhất, vậy mà chỉ với một dòng tin nhắn ngắn ngủi, mọi nỗ lực che giấu của anh dường như đã trở nên vô nghĩa.

Anh gọi ngay cho Hồ Trọng Nhân, đọc lại nội dung tin nhắn và số điện thoại gửi đến. Chưa đầy một giờ sau, Hồ Trọng Nhân gọi lại, giọng nặng trĩu lo âu.

"Số điện thoại đó là sim rác, không thể truy ra chủ sở hữu trực tiếp," ông nói. "Nhưng tôi đã kiểm tra vị trí phát sóng của cột sóng gần nhất khi tin nhắn được gửi đi. Nó nằm trong bán kính năm trăm mét quanh trụ sở Tập đoàn Tăng Phát."

Đắc Long nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh. Điều anh lo sợ nhất cuối cùng cũng đã trở thành sự thật: Tăng Bách Nguyên đã biết, hoặc ít nhất là nghi ngờ gần như chắc chắn, rằng người bảo vệ trường học tên Trần Văn Phúc chính là Chiêm Đắc Long mà ông ta từng tin đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời.

"Ông ta nhắn tin cho tôi để làm gì?" Đắc Long tự hỏi thành tiếng, dù câu hỏi ấy nhiều phần dành cho chính mình hơn là cho Hồ Trọng Nhân. "Nếu ông ta thật sự muốn hại tôi, ông ta hoàn toàn có thể ra tay trực tiếp mà không cần báo trước."

"Có thể đó là một phép thử," Hồ Trọng Nhân phân tích, giọng thận trọng. "Ông ta muốn xem phản ứng của anh, muốn xác nhận chắc chắn trước khi hành động tiếp theo. Hoặc..." ông ngập ngừng một thoáng, "...ông ta muốn cho anh thấy rằng ông ta đã biết, để gây áp lực tâm lý, buộc anh phải tự lộ diện hoặc tự rút lui trước khi ông ta cần ra tay."

Cả hai giả thuyết đều khiến Đắc Long rùng mình. Anh nhớ lại toàn bộ chuỗi sự kiện suốt hai năm qua kể từ khi Khải Phong chuyển vào học cùng trường, cùng lớp với con gái anh — một sự trùng hợp mà giờ đây, dưới ánh sáng mới của những thông tin vừa thu thập được, không còn có thể coi là ngẫu nhiên nữa. Anh nhớ lại cách những trò bắt nạt bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt rồi leo thang dần, đúng vào thời điểm gần đây khi anh bắt đầu có những dấu hiệu bất thường trong sinh hoạt — như buổi tối anh phải phản ứng nhanh để cứu con khỏi hồ nước trước mắt hàng chục nhân chứng, phơi bày những kỹ năng mà một người bảo vệ bình thường không thể có.

Một khả năng đáng sợ dần hình thành rõ nét trong đầu anh: liệu có phải toàn bộ vụ bắt nạt, từ những trò cô lập ban đầu cho đến vụ chuốc thuốc nguy hiểm tại buổi dã ngoại, đều là một phần trong kế hoạch có chủ đích của Tăng Bách Nguyên nhằm khiêu khích, gây áp lực đủ lớn để buộc "người bảo vệ bí ẩn" phải phản ứng theo cách bộc lộ thân phận thật sự của mình? Nếu đúng như vậy, thì đứa con trai của ông ta, dù mang trong lòng sự đố kỵ trẻ con thật sự đối với Anh Thư, cũng đã vô tình — hoặc có thể một phần hữu ý theo sự dẫn dắt ngầm của cha mình — trở thành công cụ hoàn hảo cho một âm mưu lớn hơn nhiều.

Sáng hôm sau, Đắc Long đến gặp Hồ Trọng Nhân sớm hơn thường lệ, mang theo toàn bộ những suy luận của mình. Cả hai dành nhiều giờ liền để rà soát lại từng chi tiết nhỏ nhất trong hồ sơ theo dõi suốt tám năm qua, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào có thể xác nhận hoặc bác bỏ giả thuyết đáng sợ này.

"Tôi tìm thấy một điều đáng chú ý," Hồ Trọng Nhân nói, chỉ vào một dòng ghi chú trong hồ sơ cũ. "Cách đây hai năm rưỡi, ngay trước thời điểm Khải Phong chuyển vào Trường Sunrise Saigon, có một đợt thay đổi nhân sự bất thường trong ban tuyển sinh của trường — ba nhân viên phòng tuyển sinh cũ đồng loạt nghỉ việc trong vòng một tháng, được thay thế bởi những người mới mà sau này tôi phát hiện có liên hệ gián tiếp, thông qua các mối quan hệ gia đình, với một trong những công ty con của Tập đoàn Tăng Phát." Ông lật sang trang tiếp theo. "Nhưng anh đừng vội nghĩ đây là chuyện nhắm riêng vào anh. Tôi đã cho người rà thêm bốn trường quốc tế khác có mức học phí tương đương, nơi con cái giới doanh nhân lớn hay gửi gắm con giấu tên — cả bốn đều có ít nhất một suất nhân sự tuyển sinh hoặc kế toán mang dấu vết tương tự. Nói cách khác, lão ta rải người gần như khắp mọi ngôi trường có thể là nơi một đứa trẻ giấu thân phận theo học, chờ ngày có cái tên để đối chiếu, chứ không hề biết chắc anh ở đâu suốt hai năm rưỡi qua."

Đắc Long siết chặt tay vịn ghế, một luồng lạnh chạy dọc sống lưng lan xuống tận đầu ngón tay. "Vậy có nghĩa là, cho đến gần đây, ông ta vẫn chưa hề biết tôi ở đây. Ông ta chỉ giăng lưới khắp nơi, chờ một cái tên trùng khớp rơi vào tay mình."

"Đúng vậy," Hồ Trọng Nhân gật đầu nặng nề. "Và cái tên ấy chỉ thật sự rơi vào tay ông ta đúng cái đêm thằng Khải Phong vô tình nhắc đến 'con nhỏ học giỏi hay chảnh' trong bữa cơm gia đình. Từ giây phút đó, ông ta chỉ cần tra lại hồ sơ tuyển sinh mà người của mình đã có sẵn quyền truy cập từ hai năm rưỡi trước, là lập tức khớp được cái tên Trần Văn Phúc với danh sách nghi vấn. Việc thằng Khải Phong học cùng lớp với con Thư vẫn là trùng hợp thật — nhưng cái mạng lưới giúp ông ta nhận ra sự trùng hợp ấy chỉ trong một đêm, thì không hề ngẫu nhiên chút nào."

Câu trả lời ấy không khiến cơn lạnh trong người Đắc Long vơi đi, mà còn siết chặt hơn — không phải nỗi sợ cho bản thân mình, mà cho sự an toàn của con gái, người đã vô tình trở thành con tốt trong một ván cờ tàn nhẫn mà cô hoàn toàn không hề hay biết. Suốt hai năm qua, trong khi anh vẫn tin rằng mình đã bảo vệ con gái an toàn tuyệt đối sau tấm màn danh tính giả, thực chất, cô đã sống trong tầm phủ của một mạng lưới dò xét giăng sẵn khắp những ngôi trường như thế này, chỉ chờ một sơ hở nhỏ nhất để siết lại.

"Chúng ta phải hành động ngay," Đắc Long nói, giọng cương quyết hơn bao giờ hết. "Tôi không thể để con Thư tiếp tục đến trường trong tình trạng nguy hiểm như vậy nữa. Nhưng nếu tôi đột ngột cho con nghỉ học, chuyển trường, điều đó sẽ càng khiến Tăng Bách Nguyên chắc chắn hơn về nghi ngờ của ông ta, và có thể đẩy ông ta hành động quyết liệt hơn trước khi tôi kịp chuẩn bị đầy đủ."

"Vậy anh định làm gì?" Hồ Trọng Nhân hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.

Đắc Long im lặng một lúc lâu, suy nghĩ thấu đáo theo đúng bản năng của một chiến lược gia từng phải cân nhắc mọi nước cờ trong những tình huống sinh tử nhất của thương trường. "Tôi sẽ tăng cường an ninh quanh con một cách kín đáo, không để lộ liễu. Đồng thời, tôi cần anh đẩy nhanh việc xác minh tất cả những nhân viên mới trong trường có liên hệ với Tăng Phát, và tôi cần biết chính xác Tăng Bách Nguyên đang có kế hoạch gì tiếp theo. Nếu ông ta đã biết tôi còn sống, ông ta sẽ không ngồi yên chờ đợi. Chúng ta phải đi trước ông ta một bước, dù chỉ là một bước nhỏ."

Trưa hôm đó, khi đứng trực tại cổng trường, quan sát học sinh tan học, Đắc Long nhìn thấy Anh Thư bước ra cùng Diệu Khanh, cười nói vui vẻ như không có bất kỳ điều gì đáng lo ngại đang rình rập xung quanh mình. Anh cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng, một quyết tâm sắt đá đang dần hình thành: dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì, dù phải đối mặt trực diện với con quái vật đã phá hủy cuộc đời anh sớm hơn dự tính, anh sẽ không để bất kỳ ai, kể cả chính Tăng Bách Nguyên với toàn bộ quyền lực và tài sản trong tay, có cơ hội chạm đến con gái anh thêm một lần nào nữa.

Khi Anh Thư chạy đến, nở nụ cười quen thuộc, Đắc Long cúi xuống xoa đầu con, ánh mắt anh dịu lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, nhưng ngay sau lưng con gái, khi cô không nhìn thấy, ánh mắt anh lại trở nên sắc lạnh, quét một vòng cảnh giác quanh sân trường, ghi nhớ từng gương mặt lạ, từng chiếc xe đậu bất thường gần cổng — một thói quen anh biết mình sẽ phải duy trì nghiêm ngặt hơn bao giờ hết, cho đến khi cuộc chiến này đi đến hồi kết cuối cùng.

Chiều hôm đó, sau khi đưa con gái về nhà an toàn, Đắc Long tranh thủ lúc Anh Thư đang tắm để gọi thêm một cuộc điện thoại quan trọng cho hiệu trưởng Minh Châu, khéo léo hỏi thăm về quy trình tuyển dụng nhân sự mới trong hai năm gần đây, viện cớ muốn tìm hiểu thêm vì "nghe đồn có vài thay đổi trong đội ngũ trường". Minh Châu, không mảy may nghi ngờ, vô tư kể lại rằng đúng là có một đợt thay đổi nhân sự phòng tuyển sinh cách đây hơn hai năm, do "áp lực tài chính buộc trường phải cắt giảm một số vị trí và tuyển người mới với chi phí hợp lý hơn", đồng thời cho biết chi phí vận hành phòng tuyển sinh mới phần nào được hỗ trợ gián tiếp thông qua một khoản tài trợ giáo dục từ chính Tập đoàn Tăng Phát — điều mà trước đây bà chưa từng nghĩ có gì đáng ngờ, vì rất nhiều tập đoàn lớn vẫn thường tài trợ cho các trường quốc tế để xây dựng hình ảnh thương hiệu.

Cuộc trò chuyện ấy, dù ngắn ngủi, đã xác nhận thêm một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh mà Đắc Long đang dần hoàn thiện. Anh cúp máy, ngồi lặng trong bóng tối phòng khách một lúc lâu, cảm giác như từng lớp vỏ bọc an toàn mà anh đã dày công xây dựng suốt tám năm đang bị bóc tách dần từng chút một, để lộ ra một sự thật trần trụi: có lẽ, ngay từ những ngày đầu tiên anh đưa con gái đến ngôi trường này, tin rằng đó là nơi an toàn nhất mà ảnh hưởng ngầm của anh còn có thể vươn tới, kẻ thù của anh đã âm thầm giăng một tấm lưới lớn hơn nhiều, chờ đợi đúng thời điểm để siết chặt.

Anh nhìn vào phòng tắm, nơi tiếng nước chảy vẫn đều đều vọng ra, nơi con gái anh đang vô tư tận hưởng một buổi tối bình thường như hàng nghìn buổi tối khác trong đời cô, hoàn toàn không hay biết về cơn bão đang âm thầm tụ lại phía chân trời. Đắc Long siết chặt hai bàn tay, tự nhủ với chính mình rằng dù tấm lưới ấy có lớn đến đâu, dù kẻ thù có tinh vi và tàn nhẫn đến mức nào, anh sẽ tìm ra cách xé toạc nó, bằng chính đôi tay đã từng xây dựng nên cả một đế chế, trước khi nó có cơ hội siết chặt lấy những người anh yêu thương nhất.

Đã sao chép liên kết chương