Chương 14
Chương 14 — Đừng Bao Giờ Đắc Tội Với Người Lao Công
Văn phòng làm việc của Tăng Bách Nguyên nằm trên tầng năm mươi của tòa tháp Tăng Phát, với tầm nhìn bao quát toàn bộ trung tâm Sài Gòn lấp lánh ánh đèn về đêm. Ở tuổi năm mươi lăm, ông vẫn giữ được phong thái chỉn chu, quý phái của một doanh nhân thành đạt, mái tóc muối tiêu được chải chuốt gọn gàng, bộ vest may đo hoàn hảo ôm sát vóc dáng vẫn còn khá cân đối so với tuổi tác. Nhưng ẩn sau vẻ ngoài điềm đạm ấy là một con người lạnh lùng, đa nghi đến mức bệnh hoạn, luôn cảm thấy bất an dù đã đạt được quyền lực và tài sản vượt xa những gì ông từng mơ ước tám năm trước.
Sáng nay, khi nhận được thông báo chính thức từ văn phòng luật sư của Hội đồng quản trị Hắc Thịnh về đơn yêu cầu kiểm toán độc lập đối với quá trình chuyển nhượng cổ phần tám năm trước, Tăng Bách Nguyên đã đập vỡ chiếc ly pha lê đang cầm trên tay, mảnh vỡ găm sâu vào lòng bàn tay khiến máu chảy ra nhưng ông dường như không hề cảm nhận được cơn đau thể xác ấy, toàn bộ tâm trí ông đang bị chiếm lĩnh bởi một cơn giận dữ và hoảng loạn tột độ.
"Ai đã gửi đơn này?" ông gầm lên, ném tập tài liệu xuống bàn trước mặt trợ lý riêng đang run rẩy đứng đó.
"Dạ, đơn được gửi bởi văn phòng luật sư Lâm Gia Bách, thưa chủ tịch," người trợ lý đáp, giọng lắp bắp. "Ông ấy đại diện cho một nhóm cổ đông thiểu số yêu cầu làm rõ tính hợp pháp của nghị quyết năm xưa."
Cái tên Lâm Gia Bách khiến Tăng Bách Nguyên khựng lại. Ông nhớ rõ, đó chính là bạn học đại học thân thiết của Chiêm Đắc Long, người mà ông đã từng cố gắng loại bỏ ảnh hưởng khỏi Hắc Thịnh ngay từ những ngày đầu thực hiện âm mưu chiếm đoạt tám năm trước, nhưng không thành công vì Lâm Gia Bách khi đó đã khéo léo rút lui khỏi mọi vị trí liên quan trước khi ông kịp ra tay. Sự xuất hiện trở lại của cái tên này, đúng vào thời điểm nhạy cảm khi ông vừa gửi tin nhắn thăm dò đến "Trần Văn Phúc", không thể nào là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
"Hắn còn sống," Tăng Bách Nguyên lẩm bẩm, ánh mắt trở nên tăm tối. "Chiêm Đắc Long thật sự vẫn còn sống, và hắn đang chuẩn bị phản công."
Ông ngồi phịch xuống ghế, băng tạm vết thương trên tay bằng chiếc khăn tay lụa, đầu óc quay cuồng tính toán lại toàn bộ tình huống. Suốt tám năm qua, dù luôn duy trì một đội ngũ nhỏ âm thầm theo dõi mọi dấu vết có thể liên quan đến gia đình họ Chiêm, ông chưa bao giờ tìm ra bằng chứng xác thực nào cho thấy Đắc Long còn sống, cho đến gần đây, khi những nghi ngờ về người bảo vệ tên Trần Văn Phúc tại Trường Sunrise Saigon bắt đầu tích lũy đủ để ông không thể phớt lờ được nữa.
Ông gọi ngay cho trưởng phòng an ninh riêng của mình, một cựu sĩ quan tình báo đã nghỉ hưu tên Mai Đình Hùng, hiện đang phụ trách toàn bộ hệ thống an ninh và tình báo nội bộ của Tập đoàn Tăng Phát — người duy nhất ngoài chính Tăng Bách Nguyên được biết đầy đủ về âm mưu tám năm trước, và cũng là người ông tin tưởng giao phó những việc không thể để lọt ra ngoài giấy tờ chính thức.
"Tôi cần biết chính xác, một trăm phần trăm, danh tính thật sự của người bảo vệ tên Trần Văn Phúc tại Trường Sunrise Saigon," ông ra lệnh, giọng lạnh lùng dứt khoát. "Tôi không cần thêm nghi ngờ nữa. Tôi cần bằng chứng cụ thể, và tôi cần nó trong vòng bốn mươi tám giờ tới."
"Vâng, thưa chủ tịch," người đàn ông đáp qua điện thoại. "Chúng tôi đã có mẫu vân tay thu được từ một chiếc cốc cà phê ông ấy từng sử dụng tại một sự kiện của trường cách đây hai tuần. Chúng tôi đang cho đối chiếu qua một số kênh không chính thức trong hệ thống dữ liệu cũ."
"Đẩy nhanh tiến độ," Tăng Bách Nguyên nói. "Và chuẩn bị sẵn phương án dự phòng. Nếu đúng là hắn, tôi cần biết ngay lập tức, chúng ta phải hành động trước khi hắn kịp công khai mọi chuyện."
Sau cuộc gọi, Tăng Bách Nguyên đứng dậy, bước đến cửa sổ, nhìn xuống thành phố phía dưới với ánh mắt đầy tính toán lạnh lùng. Trong đầu ông, những ký ức về đêm đảo chính tám năm trước hiện về rõ nét — không phải với sự ân hận, mà với một sự tự tin lạnh lùng rằng ông đã làm điều cần thiết để đạt được vị trí hiện tại. Ông chưa bao giờ coi cái chết của Đinh Thảo Ngân là một tội ác không thể tha thứ, chỉ đơn thuần là một "sự cố ngoài ý muốn" trong quá trình thực hiện kế hoạch của mình — một cách nhìn nhận lạnh lùng đến rợn người, phản ánh chính xác bản chất thật sự đằng sau vẻ ngoài quý phái, đạo mạo mà ông vẫn thể hiện trước công chúng suốt nhiều năm qua.
Chiều hôm đó, Tăng Bách Nguyên triệu tập một cuộc họp khẩn với những cổ đông thân tín từng cấu kết cùng ông trong âm mưu năm xưa, thông báo về nguy cơ Đắc Long có thể đã trở lại và đang chuẩn bị hành động pháp lý chống lại họ. Cuộc họp diễn ra trong bầu không khí căng thẳng, một số cổ đông tỏ ra hoảng loạn, lo sợ những bí mật chôn giấu suốt tám năm sẽ bị phanh phui, kéo theo hậu quả pháp lý nghiêm trọng cho tất cả những người liên quan.
"Chúng ta cần phải hành động ngay," một cổ đông lớn tuổi lên tiếng, giọng run rẩy. "Nếu Đắc Long thật sự đã tập hợp đủ bằng chứng, chúng ta sẽ không chỉ mất tài sản, mà còn phải đối mặt với tù tội."
"Các người không cần lo lắng," Tăng Bách Nguyên trấn an, giọng đầy tự tin lạnh lùng. "Tôi đã kiểm soát tình hình suốt tám năm qua, tôi sẽ tiếp tục kiểm soát nó. Chiêm Đắc Long chỉ là một người đàn ông đơn độc, không còn quyền lực, không còn tài sản, không còn bất kỳ ai đứng về phía hắn ngoài vài người bạn cũ trung thành mù quáng. Chúng ta có tiền bạc, có quan hệ, có cả một đội ngũ pháp lý và an ninh hùng hậu. Hắn không có cơ hội nào chống lại chúng ta."
Nhưng đằng sau lời trấn an đầy tự tin ấy, trong thâm tâm, Tăng Bách Nguyên hiểu rõ hơn ai hết mức độ nguy hiểm thật sự mà Đắc Long có thể mang lại. Ông từng chứng kiến tận mắt khả năng của người bạn cũ này trong việc xoay chuyển tình thế từ những hoàn cảnh tưởng chừng bất lợi nhất — chính khả năng ấy là lý do ông từng phải dày công lên kế hoạch chiếm đoạt trong nhiều năm liền, thay vì đối đầu trực diện một cách đường đường chính chính.
Ngay tối hôm đó, ông ra lệnh tăng cường gấp đôi lực lượng an ninh theo dõi quanh khu vực Trường Sunrise Saigon và căn hộ nơi Đắc Long cùng con gái đang sinh sống, đồng thời chỉ đạo bộ phận pháp lý chuẩn bị sẵn các phương án đối phó với đơn yêu cầu kiểm toán, tìm mọi cách trì hoãn, gây khó dễ, thậm chí tính đến khả năng sử dụng những mối quan hệ với một số quan chức để can thiệp vào quá trình điều tra nếu cần thiết.
Cùng lúc đó, ông cũng cho gọi Tăng Khải Phong về nhà sớm, ngồi nói chuyện riêng với con trai trong phòng làm việc, lần đầu tiên sau nhiều năm thể hiện một sự quan tâm nghiêm túc đến những gì đang diễn ra ở trường học của cậu.
Ông giữ giọng tự nhiên như đang chuyện phiếm, nhưng ánh mắt lại ẩn một sự dò xét sắc bén không giấu nổi. "Con bé tên Anh Thư mà con vẫn hay nhắc đến, gần đây con có để ý gì bất thường về cha của nó không? Người bảo vệ tên Trần Văn Phúc ấy?"
Khải Phong, dù không hiểu rõ lý do cha mình hỏi những câu hỏi kỳ lạ như vậy, vẫn thành thật kể lại một vài chi tiết nhỏ mà cậu từng quan sát được, mà không ngờ những thông tin tưởng chừng vô hại ấy đang trở thành những mảnh ghép cuối cùng giúp cha cậu xác nhận chắc chắn hơn về danh tính thật sự của kẻ thù cũ. Cuộc trò chuyện kết thúc, Tăng Bách Nguyên vỗ vai con trai, một cử chỉ hiếm hoi của sự thân mật, nhưng trong ánh mắt ông, không hề có chút do dự nào về việc sẽ đẩy con trai mình đi xa đến đâu nữa trong ván cờ nguy hiểm mà chính ông đang điều khiển từ trong bóng tối.
Đêm khuya hôm đó, sau khi Khải Phong đã về phòng riêng, Tăng Bách Nguyên vẫn ngồi lặng trong phòng làm việc, mở một ngăn kéo bí mật dưới đáy bàn, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ cũ kỹ mà ông vẫn giữ suốt tám năm qua. Bên trong là vài tấm ảnh cũ chụp cùng Đắc Long thời còn là sinh viên đại học, những tấm ảnh ghi lại tình bạn từng được xem là thân thiết nhất trong đời cả hai người. Ông nhìn những tấm ảnh ấy một lúc lâu, gương mặt thoáng qua một nét gì đó phức tạp, không hẳn là ân hận, nhưng cũng không hoàn toàn dửng dưng.
"Anh Long à," ông lẩm bẩm một mình trong bóng tối, giọng nói pha trộn giữa sự khinh miệt và một nỗi cay đắng khó gọi tên, "tại sao anh cứ nhất quyết không chịu biến mất vĩnh viễn như đáng lẽ phải thế? Tôi đã cho anh và con gái anh một con đường sống, đáng lẽ anh nên biết ơn vì điều đó, thay vì cứ cố gắng quay lại khuấy động mọi thứ."
Ông cất lại chiếc hộp vào ngăn kéo, đóng sầm lại, như thể đang cố gắng chôn vùi một lần nữa những ký ức phiền toái ấy. Nhưng trong thâm tâm, ông biết rõ, từ đêm nay trở đi, ông sẽ không còn một phút giây nào được yên ổn cho đến khi biết chắc chắn số phận cuối cùng của người bạn cũ, kẻ thù mới này sẽ kết thúc ra sao — và ông đã âm thầm quyết định, lần này, ông sẽ không để bất kỳ sơ hở nào có cơ hội lặp lại như tám năm về trước.