Đừng Bao Giờ Đắc Tội Với Người Lao Công
9 phút đọc

Chương 6

Chương 6 — Đừng Bao Giờ Đắc Tội Với Người Lao Công

Cập nhật 09/09/2026 9 phút đọc

Bác sĩ Vũ Nguyệt Hà nhận được cuộc gọi hội chẩn khẩn lúc chín giờ tối, ngay khi vừa kết thúc ca mổ kéo dài bốn tiếng cho một bệnh nhân chấn thương sọ não do tai nạn giao thông. Là Phó khoa Thần kinh của Bệnh viện Đa khoa Quốc tế Tâm Đức, chuyên sâu về hồi sức thần kinh nhi khoa, cô luôn là người đầu tiên được gọi đến trong những ca có nguy cơ tổn thương não do thiếu oxy — và trường hợp của bệnh nhân nữ mười sáu tuổi vừa được đưa vào từ khoa Cấp cứu, với tiền sử ngạt nước kết hợp ngộ độc thuốc an thần, chính xác là loại ca bệnh đòi hỏi sự theo dõi thần kinh sát sao nhất.

Nguyệt Hà đọc lướt qua hồ sơ bệnh án trong lúc bước nhanh dọc hành lang, đôi giày y tế gõ đều lên nền gạch bóng loáng. Bệnh nhân: Lê Anh Thư, mười sáu tuổi. Chẩn đoán sơ bộ: ngộ độc benzodiazepine mức độ trung bình, ngạt nước dưới năm phút, đã được sơ cứu hồi sức tim phổi ngay tại hiện trường trước khi xe cứu thương đến. Chi tiết ấy khiến cô hơi khựng lại — thời gian thiếu oxy được kiểm soát dưới năm phút nhờ sơ cứu tại chỗ là yếu tố quyết định giữa việc bệnh nhân hồi phục hoàn toàn hay phải đối mặt với di chứng thần kinh vĩnh viễn. Ai đó ở hiện trường đã làm đúng, làm rất chuẩn, trong khoảng thời gian sinh tử ấy.

Bước vào phòng theo dõi đặc biệt, điều đầu tiên đập vào mắt Nguyệt Hà không phải là bệnh nhân đang nằm im lìm trên giường với hàng loạt dây theo dõi, mà là người đàn ông ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế nhựa kê sát giường, tay nắm chặt bàn tay cô bé, ánh mắt không rời khỏi màn hình theo dõi nhịp tim dù chỉ một giây. Anh mặc bộ đồng phục bảo vệ màu xanh rêu đã ướt sũng một phần, có lẽ chưa kịp thay, tóc còn dính nước hồ khô cứng lại.

Cô nhìn qua người đàn ông ướt sũng đang ngồi cạnh giường bệnh. "Anh là người nhà bệnh nhân?" Giọng cô giữ đúng chất chuyên nghiệp thường ngày, nhưng không giấu được nét ân cần.

"Tôi là cha cháu," Đắc Long đáp, đứng dậy, ánh mắt hướng thẳng vào cô với một sự tập trung tuyệt đối khiến Nguyệt Hà, dù đã quen tiếp xúc với vô số phụ huynh hoảng loạn trong nghề, vẫn cảm thấy có gì đó khác biệt. Không phải sự hoảng loạn thường thấy, mà là một nỗi lo lắng được kiểm soát chặt chẽ, có tổ chức, giống như cách một người chỉ huy giữ bình tĩnh giữa chiến trường để không làm loạn tinh thần binh sĩ.

"Tôi là bác sĩ Vũ Nguyệt Hà, phụ trách theo dõi thần kinh cho cháu," cô giới thiệu, rồi bắt đầu quy trình khám lâm sàng quen thuộc — kiểm tra phản xạ đồng tử, phản xạ gân xương, đánh giá mức độ ý thức theo thang điểm Glasgow. Anh Thư, dù vẫn còn lơ mơ do tác dụng còn sót lại của thuốc an thần, phản ứng tốt với các kích thích, đồng tử co giãn đều, không có dấu hiệu tổn thương thần kinh khu trú nào đáng lo ngại. Đó là một tin tốt, và Nguyệt Hà cảm thấy nhẹ nhõm phần nào khi thông báo điều đó cho người cha đang đứng cạnh, chờ đợi từng lời cô nói như thể đó là bản án cuối cùng của cả thế giới.

"Người sơ cứu tại hiện trường đã làm rất tốt," cô nói, vừa ghi chú vào hồ sơ vừa liếc nhìn anh. "Thời gian thiếu oxy được rút ngắn tối đa nhờ hồi sức tim phổi kịp thời và đúng kỹ thuật. Đó là lý do quan trọng nhất giúp cháu tránh được nguy cơ tổn thương não vĩnh viễn."

Đắc Long không né tránh ánh mắt cô. "Tôi làm việc đó," anh đáp, gọn và chắc như một sự thật hiển nhiên.

Nguyệt Hà ngẩng lên nhìn anh, hơi bất ngờ. "Anh biết hồi sức tim phổi?"

"Ngày xưa tôi có học qua," anh đáp gọn, ánh mắt thoáng lảng tránh trong một phần nghìn giây mà chỉ một người quan sát tinh tế như Nguyệt Hà mới có thể nhận ra. Cô không truy vấn thêm, dù trong lòng đã ghi nhận một dấu hỏi nhỏ. Nghề nghiệp của cô dạy cô cách quan sát từng chi tiết nhỏ nhất trên gương mặt và cử chỉ của con người — đó là kỹ năng cần thiết để chẩn đoán chính xác những triệu chứng thần kinh tinh vi mà bệnh nhân đôi khi không thể tự mô tả — và bản năng ấy, ngay từ lần gặp đầu tiên, mách bảo cô rằng người đàn ông trước mặt không đơn giản như vẻ ngoài của anh.

Trong ba ngày tiếp theo, khi Anh Thư dần hồi phục dưới sự theo dõi của khoa Thần kinh, Nguyệt Hà có nhiều dịp tiếp xúc hơn với Đắc Long. Anh gần như không rời khỏi bệnh viện, chỉ tranh thủ về nhà tắm rửa thay đồ trong những khoảng thời gian ngắn ngủi nhất, còn lại luôn túc trực bên giường con gái, đọc sách cho cô nghe khi cô tỉnh táo, ngồi im lặng canh chừng khi cô ngủ. Có những đêm, khi Nguyệt Hà đi kiểm tra bệnh nhân theo lịch trực khuya, cô vẫn thấy anh ngồi đó, không ngủ, ánh mắt dán chặt vào màn hình theo dõi như một người lính canh gác không bao giờ rời vị trí.

Một buổi tối, khi Nguyệt Hà đến kiểm tra định kỳ, cô bắt gặp một tình huống khiến sự tò mò của mình càng lớn hơn. Một bệnh nhân khác trong phòng bên cạnh, một cụ ông lớn tuổi, đột nhiên lên cơn co giật do biến chứng sau phẫu thuật. Người nhà hoảng loạn, hét lên gọi cứu trong hành lang trong lúc y tá trực đang bận xử lý một ca khác. Trước khi Nguyệt Hà kịp chạy đến, Đắc Long đã có mặt, nhanh chóng đặt cụ ông nằm nghiêng đúng tư thế an toàn, kê một chiếc khăn mềm dưới đầu để tránh chấn thương, và giữ bình tĩnh trấn an người nhà cho đến khi đội y tế chính thức đến nơi.

"Anh làm nghề gì trước khi làm bảo vệ trường học vậy?" Nguyệt Hà không kìm được, hỏi thẳng sau khi tình huống được xử lý ổn thỏa.

Đắc Long khựng lại một thoáng, rồi mỉm cười nhẹ, một nụ cười có phần gượng gạo. "Trước đây tôi làm nhiều việc lặt vặt. Có thời gian tôi từng làm ở một đơn vị cứu hộ, nên có chút kinh nghiệm sơ cứu thôi."

Câu trả lời mơ hồ, thiếu chi tiết cụ thể, khiến sự nghi ngờ trong lòng Nguyệt Hà càng lớn thêm, nhưng cô chọn không gặng hỏi. Là một bác sĩ, cô hiểu rằng mỗi người đều có những góc khuất riêng trong quá khứ mà họ không muốn chia sẻ, và công việc của cô là chữa lành, không phải phán xét hay tọc mạch. Nhưng cô không thể phủ nhận, càng quan sát người đàn ông này, cô càng cảm nhận một sự mâu thuẫn kỳ lạ toát ra từ con người anh — vẻ ngoài khiêm nhường, giản dị của một người lao động bình thường, nhưng ẩn sâu bên trong là một khí chất điềm tĩnh, sắc bén, đầy quyền uy mà cô chỉ từng thấy ở những nhà lãnh đạo cấp cao từng đến bệnh viện điều trị.

Có một chi tiết khác cũng khiến Nguyệt Hà chú ý: cách Đắc Long nói chuyện với con gái. Không giống phần lớn các bậc phụ huynh khác mà cô từng gặp, luôn dỗ dành con bằng những lời nói ngọt ngào chung chung, Đắc Long trò chuyện với Anh Thư bằng một sự tôn trọng và tinh tế hiếm thấy, luôn hỏi han cảm xúc của con, luôn kiên nhẫn lắng nghe từng lời cô bé nói, kể cả những lúc cô còn lơ mơ, nói những câu không đầu không cuối do ảnh hưởng của thuốc.

"Con sợ lắm, chú Phúc ơi," một lần Anh Thư thì thầm trong giấc ngủ chập chờn, "con không muốn chết như... như mẹ..."

Nguyệt Hà, đang đứng gần đó ghi chép hồ sơ, khựng lại. Cô liếc nhìn Đắc Long, thấy gương mặt anh thoáng qua một nỗi đau sâu thẳm, đôi mắt đỏ hoe trong một khoảnh khắc trước khi anh kịp lấy lại vẻ điềm tĩnh, cúi xuống vuốt tóc con gái, thì thầm an ủi bằng giọng dịu dàng nhất mà cô từng nghe.

"Không có chuyện đó đâu con, có chú ở đây rồi, không ai làm gì được con hết."

Câu chuyện về người mẹ đã mất, về nỗi sợ hãi ăn sâu trong tâm trí cô bé mười sáu tuổi, khiến Nguyệt Hà không khỏi tò mò về hoàn cảnh gia đình đặc biệt này. Nhưng hơn hết, điều khiến cô ấn tượng nhất chính là tình yêu thương tuyệt đối, không một chút toan tính, mà người đàn ông ấy dành cho con gái mình — một tình yêu đủ mạnh mẽ để khiến một người đàn ông vốn kiệm lời, khép kín, sẵn sàng bộc lộ sự dịu dàng sâu sắc nhất chỉ trong những khoảnh khắc riêng tư nhất bên giường bệnh của con.

Đêm thứ ba, khi Anh Thư đã ổn định hoàn toàn và chuẩn bị được xuất viện vào ngày hôm sau, Nguyệt Hà đến thông báo kết quả kiểm tra thần kinh cuối cùng — hoàn toàn bình thường, không có bất kỳ di chứng nào đáng lo ngại. Đắc Long, khi nghe tin ấy, đã làm một điều khiến cô hoàn toàn bất ngờ: anh đứng dậy, cúi đầu thật sâu, một cái cúi đầu trang trọng đến mức không hề phù hợp với vị thế xã hội bình thường của một người bảo vệ trường học.

Cổ họng anh nghẹn lại. "Cảm ơn bác sĩ," anh nói. "Cảm ơn cô đã cứu con gái tôi."

Nguyệt Hà mỉm cười, khẽ lắc đầu. "Đó là công việc của tôi. Nhưng thành thật mà nói, anh mới là người đã cứu cháu trước tiên. Kỹ năng sơ cứu của anh, phản ứng của anh tại hiện trường, đó không phải điều một người bình thường có thể làm được trong hoàn cảnh hoảng loạn như vậy."

Cô nhìn thẳng vào mắt anh khi nói câu đó, cố tình để lộ ý tứ tò mò của mình, chờ đợi phản ứng. Đắc Long chỉ im lặng một khoảnh khắc, ánh mắt anh và cô giao nhau trong một sự căng thẳng vô hình, trước khi anh khẽ gật đầu, không đưa ra bất kỳ lời giải thích nào thêm, chỉ nói một câu ngắn gọn.

"Có những chuyện, tôi mong bác sĩ đừng hỏi thêm. Nhưng tôi hứa, không có điều gì tôi làm là để gây hại cho ai."

Câu nói ấy, mơ hồ nhưng đầy trọng lượng, khiến Nguyệt Hà càng thêm chắc chắn rằng người đàn ông tên Trần Văn Phúc này đang giấu một bí mật lớn. Cô ghi lại vào hồ sơ bệnh án dòng chữ cuối cùng cho ca của Anh Thư — "xuất viện, tình trạng ổn định" — nhưng trong cuốn sổ tay cá nhân vẫn luôn mang theo, cô lặng lẽ mở một trang mới, viết xuống một dòng duy nhất: "Trần Văn Phúc — cần tìm hiểu thêm." Cô gấp cuốn sổ lại, tự nhủ đó chỉ là thói quen nghề nghiệp của một người không chịu được những câu hỏi bỏ ngỏ. Nhưng cô biết, sâu trong lòng, đó không đơn thuần là sự tò mò của một bác sĩ nữa.

Đã sao chép liên kết chương