Chương 8
Chương 8 — Đừng Bao Giờ Đắc Tội Với Người Lao Công
Một tuần sau khi xuất viện, Anh Thư quay lại bệnh viện để tái khám theo lịch hẹn của bác sĩ Vũ Nguyệt Hà. Về mặt thể chất, cô đã hồi phục hoàn toàn, không còn bất kỳ dấu hiệu bất thường nào về mặt thần kinh. Nhưng Nguyệt Hà, với kinh nghiệm nhiều năm làm việc với các ca chấn thương tâm lý ở trẻ vị thành niên, nhận thấy cô bé vẫn còn những biểu hiện lo âu tiềm ẩn — ánh mắt né tránh khi nhắc đến hồ nước, những cử chỉ bồn chồn khi được hỏi về trường học, và đặc biệt, một sự cảnh giác thái quá với người lạ mà một đứa trẻ mười sáu tuổi bình thường không nên có.
"Tôi nghĩ cháu nên gặp một chuyên gia tâm lý để hỗ trợ quá trình hồi phục sau sang chấn," Nguyệt Hà nói với Đắc Long trong lúc Anh Thư đang thay đồ sau buổi khám ở phòng bên cạnh. "Không nhất thiết phải điều trị lâu dài, nhưng vài buổi tư vấn ban đầu sẽ giúp cháu xử lý tốt hơn những cảm xúc tiêu cực còn sót lại."
Đắc Long gật đầu, nét mặt trầm ngâm. "Tôi hiểu, nhưng thành thật mà nói, tôi không muốn có thêm ai khác biết quá nhiều về hoàn cảnh gia đình tôi. Cô có thể giới thiệu cho tôi một người thật sự đáng tin cậy không?"
Câu nói ấy, với sự dè dặt bất thường về việc "có thêm ai khác biết quá nhiều", càng khiến sự tò mò trong lòng Nguyệt Hà thêm phần thôi thúc. Cô đề nghị, thay vì giới thiệu một đồng nghiệp xa lạ, cô sẽ đích thân đến thăm gia đình họ một lần vào cuối tuần, vừa để kiểm tra tình trạng hồi phục tổng thể của Anh Thư trong môi trường quen thuộc, vừa để có thể tư vấn tâm lý sơ bộ trước khi quyết định có cần chuyển đến chuyên gia hay không. Đó là một đề nghị vượt quá phạm vi công việc thông thường của một bác sĩ, nhưng Đắc Long, sau một thoáng do dự, đã đồng ý, phần vì tin tưởng vào sự tận tâm mà cô đã thể hiện suốt những ngày qua, phần vì chính anh cũng cảm thấy một sự an tâm kỳ lạ mỗi khi có mặt người phụ nữ điềm tĩnh, sắc sảo này.
Chiều thứ Bảy, Nguyệt Hà đến căn hộ nhỏ của hai cha con theo địa chỉ được ghi trong hồ sơ bệnh án. Căn hộ nằm trong một chung cư cũ, đơn sơ nhưng gọn gàng ngăn nắp đến mức đáng chú ý — không một vật dụng nào thừa thãi, mọi thứ đều có vị trí cố định, giống như được sắp xếp theo một hệ thống có tính toán kỹ lưỡng chứ không đơn thuần là thói quen gọn gàng thông thường. Trên bàn làm việc nhỏ trong góc phòng khách, cô để ý thấy một chồng sách dày về quản trị kinh doanh và tài chính doanh nghiệp, những cuốn sách hoàn toàn không phù hợp với một người làm nghề bảo vệ trường học, nhưng khi Đắc Long nhận ra ánh mắt cô dừng lại ở đó, anh nhanh chóng bước đến, xếp gọn lại chồng sách và đặt sang một góc khác, nói lảng sang chuyện khác.
"Tôi thích đọc sách," anh giải thích ngắn gọn, không đưa thêm chi tiết nào. "Thói quen từ hồi trẻ."
Nguyệt Hà không nói gì thêm, nhưng trong đầu cô đã bắt đầu ghép nối nhiều mảnh thông tin nhỏ lẻ lại với nhau — kỹ năng sơ cứu chuyên nghiệp, cách nói chuyện mạch lạc đầy quyền uy tại hiện trường vụ việc, thói quen đọc sách quản trị kinh doanh, sự cẩn trọng thái quá trong cách sắp xếp cuộc sống. Không một chi tiết nào trong số đó, nếu đứng riêng lẻ, đủ để khẳng định điều gì chắc chắn. Nhưng khi gộp lại, chúng vẽ nên một bức tranh về một người đàn ông có quá khứ hoàn toàn khác biệt so với vỏ bọc hiện tại của anh.
Buổi trò chuyện với Anh Thư diễn ra suôn sẻ. Cô bé, dưới sự hướng dẫn khéo léo của Nguyệt Hà, dần mở lòng chia sẻ về nỗi sợ hãi vẫn còn ám ảnh mình sau vụ việc, về áp lực phải giữ bí mật, về cảm giác cô đơn khi không thể tâm sự thật lòng với bất kỳ ai ngoài cha mình và người bạn thân Diệu Khanh. Nguyệt Hà ghi nhận những điều đó với sự chuyên nghiệp, đưa ra một số bài tập thư giãn tâm lý đơn giản mà Anh Thư có thể tự thực hành tại nhà, và hẹn một buổi theo dõi tiếp theo sau hai tuần.
Khi buổi trò chuyện kết thúc, trời đã sẩm tối. Nguyệt Hà chuẩn bị ra về, Đắc Long tiễn cô xuống tận sảnh chung cư theo phép lịch sự. Nhưng ngay khi hai người bước ra khỏi cửa tòa nhà, Nguyệt Hà nhận thấy thái độ của anh đột nhiên thay đổi — bước chân anh chậm lại nửa nhịp, ánh mắt lướt nhanh qua con hẻm đối diện, nơi có một người đàn ông lạ mặt đang đứng tựa vào một chiếc xe máy, giả vờ nghịch điện thoại nhưng thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía tòa nhà một cách không tự nhiên.
Đắc Long giữ giọng bình thường, nhưng bước chân anh đã chậm lại nửa nhịp — một sự căng thẳng ẩn giấu mà chỉ người tinh ý mới nhận ra. "Bác sĩ Hà, cô đi lối này với tôi một chút, tôi muốn dẫn cô ra chỗ đậu xe an toàn hơn."
Anh đưa cô đi vòng qua lối cổng phụ, tránh hoàn toàn con hẻm nơi người đàn ông lạ mặt đang đứng, trong khi mắt vẫn không ngừng quan sát xung quanh với một sự cảnh giác kín đáo nhưng tuyệt đối. Khi họ đến chỗ đậu xe của Nguyệt Hà, Đắc Long đứng lại, nhìn cô một lúc, dường như đang cân nhắc điều gì đó.
"Bác sĩ Hà," anh nói, "tôi biết cô đã nhận ra có điều gì đó không bình thường ở tôi. Tôi không thể giải thích hết với cô lúc này, nhưng tôi mong cô tin tôi một điều: mọi bí mật tôi đang giữ, chỉ nhằm mục đích bảo vệ con gái tôi khỏi những nguy hiểm thật sự đang tồn tại ngoài kia. Nếu có thể, tôi mong cô đừng chia sẻ với bất kỳ ai về những gì cô đã thấy hay nghi ngờ về gia đình tôi."
Nguyệt Hà nhìn thẳng vào mắt anh, cảm nhận được sự chân thành lẫn nỗi lo âu sâu thẳm phía sau lời nói ấy. "Anh Phúc," cô nói, cố tình dùng cái tên mà cô biết rõ có thể không phải là tên thật của anh, quan sát phản ứng của anh khi nghe thấy nó, "tôi là bác sĩ, không phải nhà báo hay cảnh sát. Công việc của tôi là chăm sóc bệnh nhân, và tôi tôn trọng quyền riêng tư của họ. Nhưng nếu có điều gì đó nguy hiểm đang đe dọa đến con gái anh — hoặc đến chính anh — tôi nghĩ anh nên tin tưởng những người có thể giúp đỡ, thay vì một mình gánh vác tất cả."
Đắc Long im lặng một lúc lâu, ánh mắt anh dịu lại trước sự chân thành trong lời nói của cô. "Cảm ơn cô," anh nói cuối cùng. "Tôi sẽ ghi nhớ điều đó."
Trên đường lái xe về nhà, Nguyệt Hà không thể ngừng suy nghĩ về người đàn ông bí ẩn ấy, về người lạ mặt đứng rình rập trước tòa nhà, về cách Đắc Long xử lý tình huống với một sự tinh tế và cảnh giác vượt xa bất kỳ người dân thường nào cô từng gặp. Là một bác sĩ làm việc trong môi trường bệnh viện lớn, cô từng tiếp xúc với đủ loại bệnh nhân, từ doanh nhân giàu có đến người lao động bình dân, và cô có đủ kinh nghiệm để nhận ra sự khác biệt giữa một người từng trải qua nguy hiểm thật sự và một người chỉ đơn thuần lo lắng thái quá.
Tối hôm đó, ngồi một mình trong căn hộ của mình, Nguyệt Hà mở máy tính, gõ tìm kiếm cái tên "Trần Văn Phúc" cùng vài từ khóa liên quan đến Trường Quốc tế Sunrise Saigon, nhưng không tìm được bất kỳ thông tin đáng chú ý nào — một cái tên quá phổ biến, ẩn mình hoàn hảo trong biển thông tin mênh mông của internet. Cô ngồi lặng một lúc, ngón tay gõ nhẹ lên bàn phím, phân vân giữa việc tôn trọng ranh giới nghề nghiệp và sự thôi thúc muốn tìm hiểu sâu hơn về người đàn ông đã khiến trái tim vốn luôn điềm tĩnh của cô phải bối rối đến vậy.
Cuối cùng, cô đóng máy tính lại, tự nhủ rằng nếu Đắc Long thật sự cần giúp đỡ, anh sẽ tự tìm đến cô khi thời điểm thích hợp. Nhưng trong sâu thẳm lòng mình, Nguyệt Hà biết rõ, cô không còn có thể nhìn người đàn ông ấy chỉ như một phụ huynh bệnh nhân bình thường được nữa. Có một điều gì đó, một sức hút kỳ lạ xen lẫn sự tò mò nghề nghiệp lẫn cảm xúc cá nhân đang dần lớn lên trong lòng cô, và cô không chắc mình có thể — hay có muốn — ngăn nó lại hay không.
Còn về phần người đàn ông lạ mặt đứng rình rập trước tòa nhà chung cư tối hôm đó, Đắc Long, sau khi tiễn Nguyệt Hà rời đi an toàn, đã lặng lẽ quay lại, dùng điện thoại chụp vội vài tấm ảnh từ xa trước khi người đó rời đi trên chiếc xe máy. Anh gửi ngay những tấm ảnh ấy cho Hồ Trọng Nhân, kèm theo một tin nhắn ngắn gọn nhưng đầy lo lắng: "Có người theo dõi nhà tôi. Cần xác minh gấp danh tính người này."
Linh cảm bất an mà anh từng có từ trước buổi dã ngoại giờ đây đã trở thành một nỗi lo hiện hữu, rõ ràng đến mức không thể phủ nhận. Ai đó đang theo dõi gia đình anh, và anh không còn nhiều thời gian để tìm ra câu trả lời trước khi mối nguy hiểm ấy tiến đến gần hơn nữa.
Anh đứng lại một lúc lâu ở ban công nhỏ của căn hộ, nhìn xuống con hẻm vắng vẻ bên dưới, nơi ánh đèn đường vàng vọt hắt bóng lên những chiếc lá me rung rinh trong gió đêm. Ký ức tám năm trước bỗng ùa về trong đầu anh, sắc nét đến đau đớn — cũng một buổi tối như thế này, cũng những bóng người lạ mặt lảng vảng gần nhà, và rồi mọi thứ đã sụp đổ chỉ trong vài giờ đồng hồ ngắn ngủi. Anh siết chặt tay vào lan can sắt, tự nhủ mình không được phép để lịch sử lặp lại một lần nữa.
Anh bước vào phòng con gái, đứng lặng nhìn Anh Thư đang ngủ say, hơi thở đều đặn, gương mặt bình yên hiếm hoi sau những ngày sóng gió vừa qua. Anh kéo nhẹ chăn đắp lại cho con, rồi ngồi xuống bên mép giường một lúc lâu, như thể chỉ cần ở gần con thêm vài phút, anh có thể xua tan hết mọi lo âu đang đè nặng trong lòng. Đó là một thói quen anh vẫn giữ suốt tám năm qua, mỗi khi có chuyện bất an, chỉ cần nhìn thấy con gái ngủ yên, anh mới có thể tìm lại chút bình tĩnh cần thiết để tiếp tục đối mặt với những gì phía trước.
Trở lại phòng khách, anh lấy ra một cuốn sổ tay cũ kỹ, bìa da đã sờn màu theo năm tháng, nơi anh ghi chép lại từng chi tiết nhỏ nhất liên quan đến những bất thường mà anh quan sát được suốt tám năm sống ẩn danh — từ những cuộc gọi lạ, những ánh mắt dò xét bất chợt của người qua đường, cho đến những lần anh nghi ngờ mình bị theo dõi nhưng không có bằng chứng rõ ràng. Anh thêm vào trang mới nhất mô tả chi tiết về người đàn ông lạ mặt tối nay — chiều cao, vóc dáng, kiểu xe máy, thời điểm xuất hiện — với sự tỉ mỉ của một người đã quen với việc không được phép bỏ sót bất kỳ manh mối nào, dù là nhỏ nhặt nhất, bởi lẽ chính những chi tiết nhỏ nhặt ấy, tám năm trước, đã từng là thứ có thể cứu vãn tất cả nếu anh chịu để tâm sớm hơn.