Chương 13
Chương 13 — Đừng Bao Giờ Đắc Tội Với Người Lao Công
Ba ngày sau khi nhận được tin nhắn bí ẩn từ Tăng Bách Nguyên, Đắc Long triệu tập một cuộc họp kín tại văn phòng của Hồ Trọng Nhân, lần đầu tiên có mặt đầy đủ cả ba người từng đồng hành cùng anh suốt tám năm ẩn danh: Hồ Trọng Nhân, luật sư Lâm Gia Bách, và qua kết nối video được mã hóa cẩn thận, cả ông Huỳnh Bảo Toàn — Chủ tịch Hội đồng quản trị Hắc Thịnh hiện tại, người mà Lâm Gia Bách đã dày công thuyết phục suốt gần một năm qua.
Đây là lần đầu tiên sau tám năm, Đắc Long xuất hiện trong một cuộc trò chuyện trực tiếp với người từng là đồng nghiệp cũ của mình. Trên màn hình, gương mặt Huỳnh Bảo Toàn — giờ đã già đi nhiều, tóc bạc trắng, những nếp nhăn hằn sâu trên trán — hiện lên với vẻ bàng hoàng tột độ khi nhìn thấy Đắc Long còn sống.
"Chiêm Đắc Long," ông thốt lên, giọng run rẩy, "tôi... tôi không thể tin được. Suốt tám năm qua, tất cả chúng tôi đều nghĩ cậu đã... đã rời bỏ tất cả, thậm chí có tin đồn cậu đã không còn trên đời này nữa."
Giọng Đắc Long trầm xuống nhưng mang đầy sức nặng. "Tôi vẫn còn sống, chú Toàn. Tôi đã phải biến mất để bảo vệ con gái mình khỏi những kẻ đã sẵn sàng làm mọi thứ, kể cả tước đoạt mạng sống người thân của tôi, để đạt được mục đích của họ. Nhưng giờ đây, khi con gái tôi một lần nữa bị đe dọa, tôi không còn có thể tiếp tục ẩn mình được nữa."
Huỳnh Bảo Toàn im lặng một lúc lâu, ánh mắt đầy ân hận và xấu hổ. "Tôi xin lỗi, Đắc Long. Suốt tám năm qua, tôi đã im lặng vì sợ hãi, vì muốn bảo toàn vị trí của mình. Tôi biết, ngay từ đầu, có điều gì đó không ổn với nghị quyết chuyển nhượng cổ phần năm đó, nhưng tôi đã không đủ can đảm để lên tiếng."
"Bây giờ vẫn chưa muộn," Lâm Gia Bách xen vào, giọng nghiêm túc. "Chú Toàn, chúng tôi cần sự hợp tác của chú. Không chỉ để đòi lại công lý cho Đắc Long, mà còn để bảo vệ cả sự trong sạch của Hắc Thịnh, tập đoàn mà chú vẫn đang gánh vác trách nhiệm lãnh đạo."
Sau gần hai giờ đồng hồ trao đổi căng thẳng, Huỳnh Bảo Toàn cuối cùng đồng ý cung cấp toàn bộ tài liệu nội bộ mà ông còn lưu giữ được liên quan đến quá trình biểu quyết nghị quyết năm xưa, bao gồm cả những email trao đổi nội bộ mà ông đã âm thầm sao lưu phòng trường hợp cần thiết trong tương lai — một hành động thận trọng mà chính ông cũng không ngờ rằng, sau tám năm, lại trở thành chìa khóa quan trọng cho việc lật lại toàn bộ vụ việc.
"Nhưng tôi phải cảnh báo cậu," ông Toàn nói trước khi kết thúc cuộc gọi, giọng đầy lo lắng, "Tăng Bách Nguyên hiện tại không còn là người mà cậu từng biết tám năm trước. Ông ta đã xây dựng một mạng lưới quan hệ khổng lồ, kiểm soát gần như toàn bộ Hội đồng quản trị, có quan hệ mật thiết với nhiều quan chức và cả một đội ngũ an ninh riêng đông đảo. Nếu cậu công khai đối đầu với ông ta mà không chuẩn bị kỹ lưỡng, cậu có thể sẽ gặp nguy hiểm lớn hơn nhiều so với những gì cậu tưởng tượng."
"Tôi hiểu rõ điều đó," Đắc Long đáp, ánh mắt kiên định. "Nhưng tôi cũng hiểu rằng, nếu tôi tiếp tục chờ đợi thêm, con gái tôi và những người tôi yêu thương sẽ tiếp tục sống trong nguy hiểm. Tôi thà đối mặt trực diện với rủi ro, còn hơn là để họ phải trả giá thay cho sự thận trọng thái quá của tôi."
Sau khi kết thúc cuộc gọi với ông Toàn, ba người còn lại ngồi bàn bạc chi tiết về kế hoạch tái xuất. Đắc Long trình bày một chiến lược được anh suy nghĩ kỹ lưỡng suốt những đêm mất ngủ vừa qua: thay vì công khai xuất hiện ngay lập tức, điều có thể khiến Tăng Bách Nguyên có đủ thời gian phản ứng và che giấu bằng chứng, anh sẽ tiến hành theo từng bước có kiểm soát.
Bước đầu tiên, Lâm Gia Bách sẽ chính thức đại diện pháp lý, gửi đơn yêu cầu Hội đồng quản trị Hắc Thịnh tổ chức một cuộc kiểm toán độc lập đối với toàn bộ quá trình chuyển nhượng cổ phần tám năm trước, dựa trên những bằng chứng ban đầu đã thu thập được. Đây là một bước đi hợp pháp, khó có thể bị ngăn cản trực tiếp, nhưng đủ sức tạo ra áp lực buộc Tăng Bách Nguyên phải phản ứng theo cách có thể để lộ thêm sơ hở.
Bước thứ hai, Hồ Trọng Nhân sẽ tiếp tục đẩy nhanh việc tiếp cận Phan Trọng Nghĩa, cựu trưởng phòng kế toán đang sống ẩn dật ở Đà Lạt, đồng thời củng cố thêm hệ thống an ninh bảo vệ cho cả Anh Thư lẫn Nguyệt Hà, chuẩn bị cho khả năng Tăng Bách Nguyên sẽ phản ứng quyết liệt một khi nhận thấy tình hình bất lợi.
Bước cuối cùng, và cũng là bước quan trọng nhất, chính Đắc Long sẽ chuẩn bị cho thời điểm anh phải công khai xuất hiện trở lại — không phải với tư cách một người bảo vệ trường học tầm thường, mà với đầy đủ danh tính, quyền lực pháp lý của Chiêm Đắc Long, nhà sáng lập thật sự của Tập đoàn Hắc Thịnh.
"Tôi cần chuẩn bị tâm lý cho con gái mình trước," Đắc Long nói, giọng trầm xuống khi nghĩ đến Anh Thư. "Con bé đã sống suốt tám năm với một danh tính giả, tin rằng cha mình chỉ là một người bảo vệ bình thường. Tôi không thể để con biết sự thật một cách đột ngột, không có sự chuẩn bị."
Lâm Gia Bách và Hồ Trọng Nhân gật đầu đồng cảm, hiểu rõ gánh nặng tâm lý mà Đắc Long đang phải đối mặt không chỉ là cuộc chiến pháp lý và quyền lực, mà còn là việc phải đối diện với chính con gái mình, phải giải thích cho cô hiểu vì sao suốt tám năm qua, cha cô đã phải sống một cuộc đời hoàn toàn khác với sự thật.
Đêm đó, sau khi cuộc họp kết thúc, Đắc Long trở về nhà trong tâm trạng vừa nặng nề vừa nhẹ nhõm kỳ lạ. Nặng nề vì anh biết, từ giờ phút này, không còn đường lui nào cho anh nữa — cuộc chiến đã chính thức bắt đầu, và không ai có thể đoán trước được cái giá phải trả sẽ lớn đến mức nào. Nhưng đồng thời, đôi vai anh cũng như nhẹ hẳn đi, như thể một gánh nặng đè suốt tám năm cuối cùng cũng bắt đầu được trút bỏ, từng chút một.
Anh đứng trước cửa phòng con gái, nhìn Anh Thư đang say giấc, gương mặt bình yên vô tư của tuổi mười sáu, hoàn toàn không hay biết về cơn bão đang chuẩn bị ập đến. Anh khẽ mở cửa, bước vào, ngồi xuống bên mép giường như đã làm hàng nghìn lần trong suốt tám năm qua, nhưng lần này, trong lòng anh mang một cảm xúc khác biệt — vừa là lời tạm biệt với cuộc sống ẩn danh bình lặng mà cả hai cha con đã cùng nhau xây dựng, vừa là lời hứa hẹn về một tương lai nơi con gái anh không còn phải sống trong giấu diếm và sợ hãi.
"Con gái à," anh thì thầm, dù biết con đang ngủ say không nghe thấy, "ba xin lỗi vì đã giấu con quá lâu. Nhưng từ giờ, ba sẽ làm tất cả để con có thể sống là chính con, không phải giấu diếm bất cứ điều gì nữa. Ba hứa."
Đó là lần đầu tiên sau tám năm, Đắc Long tự cho phép mình gọi bản thân là "ba" một cách trọn vẹn, dù chỉ trong tiếng thì thầm giữa đêm khuya, dù con gái anh vẫn còn đang say giấc, không hề hay biết rằng cuộc đời của cả hai cha con sắp bước sang một chương hoàn toàn mới, đầy sóng gió nhưng cũng đầy hy vọng.
Sáng hôm sau, trước khi đến trường như thường lệ, Đắc Long dành một buổi sáng khác thường, dậy sớm hơn nửa tiếng để chuẩn bị một bữa sáng thịnh soạn hơn mọi ngày. Anh Thư, khi bước ra khỏi phòng, ngạc nhiên nhìn bàn ăn được bày biện cẩn thận với cả những món cô yêu thích.
"Hôm nay có chuyện gì đặc biệt vậy chú Phúc?" cô nghiêng đầu hỏi, mắt sáng lên vì tò mò.
Đắc Long mỉm cười, cố gắng giữ giọng điệu bình thường nhất có thể dù trong lòng đang cuộn trào biết bao cảm xúc. "Không có gì đâu, chú chỉ muốn con ăn sáng ngon một chút thôi. Dạo này con học hành vất vả rồi."
Anh Thư không nghi ngờ gì thêm, vui vẻ ngồi xuống ăn sáng, kể cho anh nghe về bức tranh mới cô đang vẽ cho cuộc thi Mỹ thuật cấp thành phố sắp tới, về việc Diệu Khanh vừa rủ cô tham gia câu lạc bộ nhiếp ảnh của trường. Đắc Long lắng nghe từng lời con nói, cố gắng khắc ghi trọn vẹn khoảnh khắc bình yên giản dị này vào tâm trí, bởi anh biết rõ, một khi bước ra khỏi cánh cửa căn hộ nhỏ này để chính thức bước vào cuộc chiến phía trước, những buổi sáng yên bình như thế này có thể sẽ trở nên hiếm hoi hơn rất nhiều.
Trên đường đưa con đến trạm xe buýt, Đắc Long dừng lại một chút, nhìn con gái bước lên xe, vẫy tay chào như mọi ngày, nhưng ánh mắt anh dõi theo chiếc xe buýt khuất dần ở cuối con phố lâu hơn thường lệ, như thể đang cố gắng níu giữ thêm một chút bình yên cuối cùng trước khi cơn bão thật sự ập đến. Anh rút điện thoại, nhắn tin ngắn gọn cho Lâm Gia Bách: "Sáng nay tôi đã sẵn sàng. Cứ tiến hành theo đúng kế hoạch đã bàn." Rồi anh cất điện thoại vào túi, bước đi với dáng vẻ dứt khoát của một người đã hoàn toàn buông bỏ mọi do dự cuối cùng, hướng thẳng về phía ngôi trường nơi anh vẫn còn phải khoác lên mình bộ đồng phục bảo vệ thêm một khoảng thời gian ngắn ngủi nữa, trước khi chính thức trở lại là chính con người thật của mình.